Chương 11
Âm mưu loài chó
Bà ta vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, nhìn vào gương.
Khi thấy rõ gương mặt phản chiếu, cả người Trầm Kiều Kiều như hóa đá.
“Tôi... sao tôi lại mang gương mặt của mẹ mình? Không phải tôi đã vào thân xác Trầm Như Nguyệt rồi sao? Sao lại thế này...?”
Tôi đứng trên hành lang tầng hai, từ trên cao nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn, trong lòng sung sướng vô cùng.
“Ồ kìa, dì Hoàng, chẳng phải dì rất thương yêu Tiểu Mễ Lị sao? Sao lại giết nó vậy?”
“Anh à, anh điên rồi à? Sao lại gọi một con chó cái là mẹ? Hay là... anh được nó sinh ra?”
Lúc này, cuối cùng họ cũng hiểu mình đã bị tôi phản đòn – nhưng đã quá muộn.
Bạch Hạo Minh điên cuồng lắc đầu:
“Sao có thể như vậy? Rõ ràng chiếc ngọc bội vẫn còn trên cổ cô mà!”
Tôi giật phắt chiếc ngọc bội trắng trên cổ xuống:
“Anh nói cái này hả? Đây là bản sao đấy. Còn cái thật, tôi đã bọc vàng đưa tặng cho dì Hoàng rồi.”
Lúc này, Hoàng Thải Hà — không, chính xác hơn là Trầm Kiều Kiều — quỳ rạp dưới đất, khóc lóc thảm thiết:
“Thuật đổi hồn này chỉ có thể thực hiện một lần. Chẳng lẽ kiếp này tôi phải sống trong cơ thể già nua này suốt đời sao?”
“Trầm Như Nguyệt! Tao phải giết mày! Con tiện nhân này! Chính mày đã hủy hoại chúng tao!”
Trầm Uy nghiến răng ken két vì căm hận.
Dù sao thì mẹ ruột của anh ta cũng đã bị chính em gái ruột dùng móc sắt đập nát đầu, móc mắt ra.
Cả ba người như hóa điên, cùng lúc lao lên cầu thang định giết tôi.
10
Tôi vỗ tay nhẹ một cái.
Ngay lập tức, mấy vệ sĩ mặc đồ đen lao ra từ các góc trong nhà.
Đây là đội vệ sĩ tôi đã thuê từ trước, được bố trí ẩn nấp sẵn ở tầng trên biệt thự.
Bọn họ đều được huấn luyện chuyên nghiệp, chỉ vài cú đấm đá là đã quật ngã Trầm Uy, Bạch Hạo Minh và Trầm Kiều Kiều, ép chặt họ xuống sàn.
Dù vậy, Trầm Uy vẫn cười điên dại:
“Trầm Như Nguyệt, mày đắc ý không được bao lâu đâu. Tao nói cho mày biết, bố mẹ mày sắp chết rồi! Cả tập đoàn Trầm thị đều nằm trong tay tao. Tao mới là người thừa kế duy nhất của Trầm thị! Đợi đến ngày tao tiếp quản Trầm thị, tao sẽ tự tay giết mày, báo thù cho mẹ tao!”
Ngay lúc đó, một giọng nói uy nghiêm vang lên từ cửa biệt thự: “Trầm Uy, mày định giết ai cơ?”
Người lên tiếng không ai khác chính là bố tôi.
Thì ra, Trầm Uy và Bạch Hạo Minh không chỉ tính kế tôi mà còn tính kế cả bố mẹ tôi.
Kiếp trước, sau khi tôi chết, bố mẹ tôi cũng không thể sống sót trở về từ chuyến công tác.
Trầm Uy đã mua chuộc tài xế của bố tôi, cố ý tạo hiện trường tai nạn giao thông, giết chết cả hai người.
Kiếp này, ngay khi trùng sinh, việc đầu tiên tôi làm chính là liên lạc với bố mẹ.
Tôi tin tưởng họ tuyệt đối và kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra trong kiếp trước.
Vì thế, bố mẹ tôi đã đề cao cảnh giác, âm thầm đổi tài xế và kết thúc chuyến công tác sớm, kịp thời trở về Bạch Sơn.
Khi thấy bố mẹ tôi vẫn còn sống, Trầm Uy phát điên ôm đầu, giật tóc hét lên:
“Xong rồi! Tất cả xong rồi! Sao mọi chuyện lại thành ra thế này...”
Còn bố tôi, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn đứa con ngoài giá thú:
“Trầm Uy, mày thật khiến tao quá thất vọng! Không ngờ mày lại độc ác đến vậy!”
“Như Nguyệt là em gái ruột của mày, mà mày lại muốn giết nó!”
“Bao năm nay tao và dì Mã dốc lòng nuôi dưỡng mày, vậy mà vì muốn chiếm đoạt Trầm thị, mày dám mua chuộc tài xế, âm mưu giết tao và dì Mã!”
Trầm Uy gào lên điên cuồng:
“Trầm Đông Lâm! Đừng tưởng tôi không biết! Xưa nay ông luôn thiên vị!”