Chương 12

Âm mưu loài chó

“Ông dạy dỗ tôi, chẳng qua chỉ muốn tôi làm trợ thủ. Cả Trầm thị, ông muốn giao hết cho con tiện nhân Trầm Như Nguyệt!”

“Dựa vào cái gì?! Chỉ vì mẹ tôi xuất thân từ nông thôn nên ông vứt bỏ bà ấy?! Chỉ vì tôi không phải con của con đàn bà đó mà ông thiên vị con nhỏ kia?!”

“Tôi phải giết ông! Giết hết tất cả! Tôi hận bọn các người!”

Bố tôi chỉ có thể thở dài:

“Trầm Uy, mày thật đúng là độc ác như mẹ ruột mày! Năm đó, tao chưa từng yêu mẹ mày, và mày... căn bản không phải con tao!”

“Mày là con trai của em trai tao. Em tao mất sớm, mẹ mày lúc đó đã mang thai, tao mới buộc phải nhận mày làm con. Tao nói dối rằng từng yêu mẹ mày, là vì muốn cho mày một mái ấm...”

Nghe vậy, Trầm Uy lắc đầu điên cuồng:

“Không thể nào! Không thể! Đây không phải sự thật! Tôi là con của ông, tôi chắc chắn là con ông...”

Bố tôi đã hoàn toàn mất hy vọng vào hắn, lập tức ra lệnh cho vệ sĩ đuổi hắn ra khỏi nhà.

Còn về phía Bạch Hạo Minh...

Gia đình họ Bạch trước giờ đều dựa vào Trầm thị để làm ăn.

Chỉ chưa đầy một tháng sau, nhà họ Bạch tuyên bố phá sản. Cả nhà Bạch Hạo Minh nợ nần chồng chất, sống chui lủi trốn nợ khắp nơi.

Về phần Trầm Kiều Kiều, dù chiếm được thân xác của Hoàng Thải Hà, nhưng Hoàng Thải Hà vốn đã lớn tuổi, lại mang bệnh ung thư.

Chưa đầy vài tháng sau, bà ta cũng chết trong bệnh viện.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một năm trôi qua.

Tôi nhận được thư báo trúng tuyển từ một trường đại học danh tiếng ở nước ngoài.

Tôi chuẩn bị du học, theo học ngành tài chính, để sau này quay về kế thừa gia nghiệp.

Còn về con chó chết tiệt tên là Tiểu Mễ Lị...

Cuối cùng, tôi đã hầm nó thành một nồi lẩu thịt thơm lừng.

Chỉ là, kiếp này tôi không ăn thịt chó.

Tôi mang nồi lẩu đó đến trại chó.

Thịt gì thì về bụng giống đó, để đám chó lai kia tiêu hóa là hợp lý nhất.

← → Phím mũi tên để chuyển chương