Chương 4
Âm mưu loài chó
“Trầm Như Nguyệt, em thật quá đáng! Sao em có thể hành hạ Tiểu Mễ Lị như vậy? Nó chỉ là một con chó nhỏ thôi mà!”
“Dưới nhà anh đã nghe thấy tiếng nó kêu thảm thiết! Em thật tàn nhẫn! Em... đúng là không phải con người!”
Anh ta vừa mắng tôi, vừa xót xa vuốt ve con chó.
Tôi chỉ vào đống mỹ phẩm vỡ dưới sàn, giường chiếu bừa bộn, và cả cốc nước đầy phân:
“Anh nói em bắt nạt nó? Vậy anh nhìn xem nó làm ra chuyện gì kìa! Trầm Uy, nếu anh thương nó như vậy, thì mời anh ăn hết chỗ phân chó trong cốc đó đi!”
Vừa nói, tôi vừa cầm lấy cốc nước, định dúi vào miệng anh ta.
Trầm Uy hoảng sợ lùi liên tục, quay đầu né tránh, cuối cùng hất đổ cả cốc xuống sàn.
“Ôi! Tiểu Mễ Lị mới về nhà, chưa quen, nên hơi phá phách thôi. Em giận với một con chó làm gì?”
“Chỉ là vài món mỹ phẩm thôi mà! Anh mua cho em cái mới! Còn mấy bộ drap giường, anh mua cho em mười bộ lụa mới luôn, được chưa?”
“Tiểu Nguyệt, em nhất định phải đối xử tốt với Tiểu Mễ Lị. Nếu không, đừng trách anh không nhận em là em gái!”
Ngay trước mặt anh tôi, tôi vỗ nhẹ hai cái lên đầu con chó Teddy.
“Tôi chỉ mong con súc sinh này biết điều một chút. Không thì, đừng trách tôi không khách sáo! Một con chó cũng muốn cưỡi lên đầu tôi à? Đúng là chó nằm mơ giữa ban ngày!”
Bạch Hạo Minh hậm hực lẩm bẩm: “Thật không hiểu chú Trầm và dì Trầm làm sao lại nuôi ra được một đứa con gái dữ dằn thô lỗ như thế! Vẫn là Kiều Kiều dịu dàng, có khí chất của tiểu thư con nhà danh giá.”
Tuy hắn nói nhỏ, nhưng tôi nghe không sót một chữ.
Tôi lập tức giơ tay, tát thẳng một cái vào mặt hắn.
“Nếu anh thích Trầm Kiều Kiều như thế, thì sang nước ngoài tìm cô ta đi! Anh có thể chết cùng cô ta luôn, còn đính hôn với tôi làm gì?”
Bạch Hạo Minh mặt đỏ bừng tức giận, nhưng lại không dám nổi nóng.
Dù sao, cả hắn và anh tôi đều hiểu rõ.
Lúc này tuyệt đối không thể đắc tội với tôi.
Ít nhất, cũng phải nhịn cho đến một tháng sau.
Bạch Hạo Minh miễn cưỡng cười gượng:
“Tiểu Nguyệt, em hiểu lầm rồi. Trong lòng anh chỉ có em. Chỉ cần em luôn đeo chiếc ngọc bội anh tặng, một tháng sau, anh sẽ mang đến cho em một bất ngờ lớn!”
Anh trai tôi tiếp lời: “Trong tủ lạnh có thịt bò Wagyu và cá hồi anh mới mua. Tiểu Mễ Lị là chó đạt tiêu chuẩn thi đấu, ăn uống phải thật tinh tế.”
“Nó chỉ uống sữa tươi nguyên chất, ăn thịt bò và cá hồi. Lúc anh không có nhà, em nhất định phải chăm sóc nó thật tốt.”
Đợi hai người họ nói hết và rời khỏi phòng, tôi lập tức lên mạng mua một sợi xích sắt và vài gói thức ăn chó loại rẻ tiền nhất.
Một con súc sinh mà cũng đòi ăn cá hồi, thịt bò?
Sao không ăn cứt luôn đi?
Tôi trừng mắt đầy căm phẫn nhìn con chó Teddy.
Nó dường như cảm nhận được ác ý của tôi, rụt vào một góc.
Nhưng vô tình, tôi lại bắt gặp ánh mắt nó nhìn tôi đầy âm độc và căm thù.
4
Khi anh shipper giao xong dây xích và thức ăn chó đến nơi.
Tôi lập tức xích con Teddy lại, nhốt thẳng vào nhà vệ sinh.
Một con súc sinh mà cũng đòi lên giường tôi ngủ?
Còn muốn ăn cá hồi với thịt bò Wagyu? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Chó thì phải ăn thức ăn cho chó.
Đặc biệt là loại thức ăn rẻ tiền, chứa chất kích thích và hormone tăng trọng.
Không thì chó sẽ không mập lên, mà chó không mập thì ai còn muốn cưng nó chứ?
Từ sau hôm đó, anh trai tôi – vốn là người nghiện công việc – bỗng dưng ngày nào cũng tranh thủ về nhà ôm Tiểu Mễ Lị vài tiếng đồng hồ.
Còn Bạch Hạo Minh – xưa nay luôn lạnh lùng – cũng cách ngày lại chạy đến nhà tôi.