Chương 5
Âm mưu loài chó
Mấy hôm trôi qua, hai người họ phát hiện con Teddy gầy rộc đi thấy rõ.
Anh tôi ôm chặt nó mà khóc thút thít.
Bạch Hạo Minh thì lại ghé tai nó thì thầm:
“Kiều Kiều, em cố gắng chịu đựng thêm một thời gian nữa.”
“Chỉ cần ở lại đây một tháng, em sẽ có thể hoán đổi linh hồn với Trầm Như Nguyệt. Đến lúc đó, chúng ta kết hôn, sống những ngày hạnh phúc bên nhau.”
“Em sẽ chính thức trở thành em gái ruột của anh ấy. Hai người sẽ mãi mãi đoàn tụ...”
Sau khi Trầm Uy và Bạch Hạo Minh rời đi, tôi mở lại camera theo dõi trong phòng.
Những lời Bạch Hạo Minh nói, tôi nghe không sót một chữ.
Lúc này, tim tôi chợt se thắt.
Thì ra... Trầm Kiều Kiều thật sự là em gái ruột của anh tôi.
5
Mặc dù tôi và Trầm Uy có cùng huyết thống, nhưng không cùng mẹ sinh ra.
Năm xưa, bố tôi chia tay mối tình đầu rồi mới quay sang cưới mẹ tôi.
Không ngờ được rằng, chỉ năm tháng sau khi kết hôn, mối tình đầu của ông lại xuất hiện, trong tay bế theo một bé trai.
Người phụ nữ ấy nói rằng đứa trẻ chính là con ruột của bố tôi.
Bố tôi thì luôn thề thốt: trong suốt một năm yêu nhau, ông chưa từng thân mật với cô ta.
Cho đến khi cô ta thừa nhận: đã nhân lúc bố tôi say rượu, lén leo lên giường ông.
Mẹ tôi khi ấy vô cùng phẫn nộ, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý làm xét nghiệm ADN giữa bố và đứa bé.
Kết quả cho thấy: cậu bé quả thật là con ruột của bố tôi.
Mẹ tôi là người nhẹ dạ, nghe vài lời ngon ngọt của bố tôi liền mềm lòng, đồng ý đưa cậu bé ấy về nhà nuôi như con ruột.
Đứa bé đó chính là Trầm Uy.
Từ đó về sau, mối tình đầu kia không còn xuất hiện nữa.
Chẳng lẽ... Trầm Uy sau lưng đã bí mật liên lạc lại với mẹ ruột của mình?
Rồi đưa người em gái cùng mẹ khác cha ấy – Trầm Kiều Kiều – về nhà?
Trong lòng tôi tràn đầy lo lắng, lặng lẽ lưu lại đoạn video camera trong điện thoại, chuẩn bị thuê người điều tra.
Lúc này, cho dù anh trai và Bạch Hạo Minh biết tôi không đối xử tốt với con Teddy, họ cũng không dám can thiệp quá nhiều.
Anh tôi liên tục ra hiệu cho Bạch Hạo Minh phải kiên nhẫn.
Bởi vì chỉ cần chờ đúng một tháng, kế hoạch của họ sẽ hoàn toàn thành công.
Còn tôi, đương nhiên cũng không thể ngồi yên chờ chết.
Tôi lén nhờ một người bạn đặt làm một chiếc ngọc bội giống hệt cái kia.
Còn chiếc ngọc bội ban đầu, tôi bọc thêm một lớp vàng bên ngoài, làm thành hình một tấm bùa Phật vuông.
Nhân cơ hội đó, tôi cũng liên hệ với vài trại chó.
Cho đến khi tôi phát hiện một trại chó rất không chính quy.
Bên trong nuôi hơn một trăm con chó lai.
Phần lớn đều bị bệnh da liễu, mắt đỏ như mắc dại, nhìn qua đã thấy bệnh tật triền miên.
Cả chó đực lẫn cái, bị hành hạ đến rụng lông trơ trụi, xương xẩu lộ rõ.
Tôi hỏi ông chủ trại chó:
“Muốn phối giống chó thì phải tốn bao nhiêu tiền?”
Chủ trại là một gã hói đầu, to béo.
Thấy tôi ăn mặc sang trọng, hắn lập tức hét giá cắt cổ:
“Tối thiểu ba vạn.”
Tôi bình thản mỉm cười, chuyển ngay năm vạn.
Sau đó, tôi đưa ảnh con Teddy cho hắn xem.
“Chính là con Teddy này, là chó đạt tiêu chuẩn thi đấu.”