Chương 3

Ánh Sáng Sau Vực Thẳm

“Khó trách em nhất quyết đòi đưa Tiểu Nhã đi bệnh viện, thì ra là toan tính như vậy.” – cha tôi là người lên tiếng đầu tiên, ai nghe cũng hiểu ông đang nói với ai.

“Tôi cũng không biết mấy người đó từ đâu chui ra nữa, lúc đó tôi cũng hoảng lắm!” – mẹ kế vội vã biện minh.

“Ba ơi, là lỗi của con.” – tôi ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy vẻ tủi thân – “Nếu con không đi bệnh viện thì đã không xảy ra chuyện. Ba mẹ đừng cãi nhau vì con nữa, con vất vả lắm mới có lại được một mái nhà. Gia đình mình hòa thuận là tốt nhất.”

Cha tôi xót xa nhìn tôi, dịu dàng xoa đầu:

“Ngoan, đừng tự trách mình. Không phải lỗi của con đâu.”

Khóe mắt tôi liếc thấy sắc mặt mẹ kế đã đen sì, ánh mắt giận dữ nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Tôi mỉm cười. Mọi chuyện... chỉ mới bắt đầu mà thôi.

6

Để không ảnh hưởng đến công ty, cũng để dư luận không tiếp tục bùng nổ, cha tôi đã bỏ tiền ra dập tắt scandal ảnh chụp.

Tôi không hề ngạc nhiên. Dù sao thì người đầu gối tay ấp bao nhiêu năm, cha tôi sẽ không vì một chuyện nhỏ thế này mà làm gì mẹ kế.

Điều tôi có thể làm, chính là tiếp tục củng cố cảm giác tội lỗi trong lòng ông.

Buổi tối, tôi lén dùng nước lạnh dội lên đầu thật mạnh.

Cuối cùng, sáng hôm sau, tôi như ý nguyện... sốt cao.

“Đừng đánh con... tha cho con đi... con sẽ ngoan, con nhất định sẽ ngoan mà...”

“Con đói quá... xin các người cho con chút cơm...”

“Cha ơi... khi nào cha mới đến đón con về...”

“Mẹ ơi, con ngoan lắm... đừng bán con mà...”

Trong trạng thái mê man, tôi lặp đi lặp lại những lời đó. Tôi cảm nhận được cha tôi siết chặt tay tôi, giọng khản đặc:

“Cha đến đón con rồi, sẽ không bao giờ bỏ rơi con nữa... Đừng sợ, cha ở đây... luôn ở bên con.”

Tôi mơ màng mở mắt, yếu ớt hỏi:

“Cha ơi... con lại khiến cha không vui sao?”

“Sao lại thế được?” – tôi cảm nhận được ông đang lau nước mắt – “Tiểu Nhã ngoan thế này, cha vui còn không kịp nữa là.”

“Vậy... cha ở bên con nhiều hơn có được không?”

“Được, được chứ.” – cha tôi khựng lại một chút, rồi nhét vào tay tôi một tấm thẻ ngân hàng – “Trong này có 5 triệu. Chờ con khỏi bệnh, muốn ăn gì, muốn mua gì cha đều cho con.”

“Giá như... con được ở bên cha từ nhỏ thì tốt biết bao.”

Cha không nói gì, chỉ siết tay tôi chặt hơn nữa.

Sáng hôm sau, tôi khỏe lại. Khi xuống ăn sáng, thấy trên bàn của Tiêu Khả Cầm có một phần sandwich trứng cá, tôi liền cầm lên ăn luôn.

“Con khốn, đó là món mẹ làm riêng cho tôi đấy, nhả ra ngay!”

Tiêu Khả Cầm thấy tôi động vào đồ ăn, vừa tức vừa xấu hổ, vừa nói vừa giơ tay định đánh tôi. Tôi rất hợp tác nghiêng đầu né tránh, nhưng đúng lúc đó cảm thấy buồn nôn thật sự, liền nôn mấy miếng.

“Con làm cái gì thế hả!” – cha tôi lập tức quát lớn, chạy tới chắn trước mặt tôi, còn đẩy Khả Cầm một cái – “Nó là chị con, con mở miệng ra là 'đồ khốn', con còn biết lễ phép là gì không? Còn dám nói nữa, đừng trách cha không nể mặt!”

“Nhưng chị ta ăn đồ của con mà!” – Tiêu Khả Cầm bướng bỉnh không chịu nhịn.

Cô ta vốn đã ghét tôi, giờ thấy tôi động vào đồ của mình thì sao có thể nuốt trôi?

“Cái gì mà đồ của con? Ăn cái sandwich thì làm sao? Chị con vừa mới khỏi bệnh, con còn dám đẩy nó!”

“Cha đừng giận mà.” – tôi kéo tay cha, nhẹ giọng nói – “Con xin lỗi, con không biết là món làm riêng cho em. Chỉ là... con chưa từng ăn món này bao giờ, thấy lạ miệng nên muốn thử một chút thôi.”

“Đồ lớn lên trong chuồng heo, chắc còn khối thứ chưa từng được ăn!” – Tiêu Khả Cầm hừ lạnh, trừng mắt nhìn tôi.

“Câm miệng cho cha!” – chưa kịp dứt lời, cha tôi đã giận dữ quát lên – “Con vừa nói cái gì hả? Mở miệng ra là nói năng hồ đồ! Hôm nay cha không dạy dỗ con, con lại muốn lật trời rồi phải không!”

“Thôi mà thôi mà.” – mẹ kế vội cười xoa dịu, chen vào giữa cha tôi và Tiêu Khả Cầm – “Khả Cầm cái miệng độc nhưng bụng dạ không xấu, nó chỉ lỡ lời thôi. Mọi người đừng giận nữa.”

Bà ta quay sang tôi, nở nụ cười giả tạo: “Là dì không chu đáo, lần sau dì cũng sẽ làm riêng cho con một phần.”

Tôi khẽ lắc đầu: “Con không xứng ăn mấy thứ đó đâu ạ, cứ để dành cho em là được rồi.”

“Sao lại không xứng? Các con đều là bảo bối của cha, đều như nhau cả.” – cha tôi nói xong, ngay tại bàn ăn đã tuyên bố:

“Từ nay về sau, chuyện ăn mặc ở của hai đứa phải giống hệt nhau, tuyệt đối không được thiên vị!”

Tiêu Khả Cầm tức đến mức muốn lật bàn, nhưng tôi biết – cô ta không dám.

Ít nhất là trước mặt cha tôi, cô ta không dám đâu.

7

Vì tôi chưa từng được đi học bài bản nên đương nhiên cũng không có học bạ.

May mà Tiêu Khả Cầm cũng học ở một trường tư, nên cha đã giúp tôi làm thủ tục nhập học tại đó.

Trình độ hiện tại của tôi không thể thi trung khảo (thi chuyển cấp), nên đành lưu lại một năm học, trùng hợp lại được xếp chung lớp với Tiêu Khả Cầm.

Tiêu Khả Cầm dường như tìm được cách để bắt nạt tôi, không ngừng tạo ra những “tai nạn nhỏ”.

Xé bài kiểm tra của tôi, ném sách vở đi, còn bắt sâu bỏ vào chỗ ngồi của tôi.

Cảnh tượng này... quen thuộc làm sao.

Giống hệt kiếp trước, khi cô ta kéo theo đám bạn cùng lớp trêu chọc, bắt nạt tôi, rồi đè tôi xuống đất, bắt tôi diễn cảnh “heo ăn cám”.

Lúc đó, tôi vốn đã tự ti, nên chẳng dám cầu cứu thầy cô hay cha, đành âm thầm chịu đựng. Cũng vì thế mà bọn bắt nạt được đà lấn tới, càng lúc càng quá đáng.

Tính cách tôi ngày càng trở nên u uất, trầm mặc.

Vốn dĩ học hành đã không giỏi, tôi gần như luôn đứng chót lớp.

Thầy cô nhiều lần gọi cha đến nói chuyện.

Cha tôi tuy không nói gì nặng nề, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng – ông ngày càng thất vọng về tôi.

Thậm chí đôi khi, ông còn so sánh tôi với Tiêu Khả Cầm trước mặt tôi, bảo tôi phải học hỏi nó.

Được thôi, kiếp này tôi sẽ “học hỏi” cô ta thật đàng hoàng!

Chỉ tiếc là, mấy trò vặt vãnh này, tôi thật chẳng buồn để mắt tới nữa rồi.

Tôi bắt con sâu bỏ vào cặp, tối về nhà, khi mở cặp tìm bài tập thì đột nhiên hét toáng lên.

“Có chuyện gì thế?” – cha tôi lập tức chạy tới.

“Con... con sâu!” – tôi sợ hãi chui hẳn ra sau lưng ông.

“Sao lại có sâu trong cặp?” – cha lập tức dọn sạch và an ủi tôi – “Không sao rồi.”

“Thường xuyên có ạ.” – tôi cúi đầu, vẻ mặt đầy tủi thân – “Cặp con đâu có rời khỏi lớp, nhưng lần nào cũng có sâu. Mọi người nói, một đứa lớn lên trong chuồng heo như con, còn sợ sâu thì thật đáng cười...”

Tôi ngước lên, mắt ngân ngấn nước, nhìn cha: “Thật ra cũng không đến mức quá sợ, nhưng cứ thấy chúng là con lại nhớ đến chuyện ngày xưa, rồi lại sợ... sợ hạnh phúc hiện giờ chỉ là giả. Con không cố ý đâu cha... con không kiểm soát được...”

Nói xong, tôi òa lên khóc nức nở.

“Chuyện đã qua rồi con ạ. Ngày mai cha sẽ đến trường hỏi rõ ràng, xem rốt cuộc là ai làm!” – cha tôi xót con đến phát điên, liên tục dỗ dành.

Hôm sau, ông thật sự đích thân đến trường.

Từ cầu thang lên văn phòng giáo viên phải đi qua một hành lang dài.

Dọc đường, từng tốp học sinh đi ngang qua, có vài người nhìn thấy cha tôi liền rì rầm:

“Nghe nói Tiêu Mặc Nhã ở trường hay bị bắt nạt, có người bỏ sâu vào cặp cô ấy. Cô ấy vốn đã đáng thương, từ nhỏ không cha không mẹ, ai mà ác vậy chứ?”

“Còn ai vào đây nữa? Mấy người không đọc tin trước kia à? Cứ nhắm vào cô ấy, không dính đến mẹ kế với em gái cô ấy thì là ai? Người khác có thù oán gì đâu, tính cách cô ấy lại còn hiền lành, ai nỡ bắt nạt?”

“Đúng đó, từ lúc cô ấy vào trường tới giờ, em gái cô ấy cứ liên tục kiếm chuyện!”

← → Phím mũi tên để chuyển chương