Chương 4

BÀ DÌ LẮM TRÒ

Thấy mẹ con tôi đứng yên không động đậy, không hề làm theo, bà ngoại sầm mặt xuống, miệng lẩm bẩm hai lần: “Hay thật, giờ thì giỏi lắm rồi ha? Không coi lời tôi ra gì nữa chứ gì?”

“Các người ai cũng ghê gớm cả, trách gì con nhỏ Thịnh Thư lại hỗn láo, đến cả dì ruột mà cũng dám động tay!”

Bà ngoại giận dữ chống mạnh cây gậy gỗ mun xuống sàn, ánh mắt nhìn tôi hoàn toàn không có một chút yêu thương nào, chỉ còn lại sự lạnh lùng.

“Chị à, lời em chị không nghe, lời mẹ chị cũng dám cãi à?”

Dì tôi ngồi bên, được nước làm tới, dựa hơi bà ngoại mà hả hê, giọng đầy mỉa mai. Biết rõ ai mềm thì ép.

“Mẹ nói gì con luôn nghe, nhưng chuyện lần này không giống.”

Cứ tưởng mẹ tôi hiền lành, không dám phản kháng, lần này chắc tôi sẽ phải một mình đối đầu.

Ai ngờ, mẹ tôi tuy hiền, nhưng không phải ai muốn bắt nạt thì cũng được—miễn là không đụng tới tôi.

“Hừ, không giống gì chứ? Tôi thấy là chị có tiền rồi nên coi thường mẹ mình thì có!”

Bà ngoại trừng mắt nhìn mẹ tôi đầy ác ý.

Tôi cảm thấy tay mẹ đổ mồ hôi, nhưng vẫn cố lấy thân mình che chắn cho tôi, muốn gánh hết mọi tổn thương.

Mẹ à, mẹ vẫn quá hiền.

Lời mẹ nói chẳng có chút sát thương nào, giống như lấy vỏ trứng ra chống lại mưa đá vậy.

Tôi không nhịn nữa, cũng mặc kệ mẹ ra hiệu đừng nói, nhìn thẳng dì tôi cười nhếch môi: “Xem ra vụ của Trương Văn Ức lần này nghiêm trọng lắm ha? Không thì dì đã chẳng vắt hết óc đi lôi kéo người khác như thế.”

Đòn đầu tiên, xuất chiêu.

“Con.!” Dì tôi vừa nghe đến tên em họ, đúng ngay chỗ đau, như bị chọc trúng dây thần kinh, lập tức bùng nổ như pháo.

“Câm miệng!”

Bà ngoại cướp lời trước, giọng lạnh tanh: “Con gọi thẳng tên Trương Văn Ức là sao? Nó là em họ con, con không biết phép tắc à?”

Tôi lập tức đáp lại: “Con không dám nhận loại em họ vi phạm pháp luật như vậy đâu. Ai biết sau này có ảnh hưởng tới việc con thi công chức không nữa~”

Đòn thứ hai, chí mạng.

Từng chữ như sét đánh ngang tai, trả lại nguyên vẹn những lời dì từng lấy cớ xin tôi nhận tội thay cho con trai bà ta.

Lần này không chỉ dì nổi đóa, ngay cả bà ngoại cũng sa sầm mặt.

“Em họ con gặp chuyện, con không giúp thì thôi, còn giẫm lên người ta mà mắng. Trương Bình, chị dạy con kiểu gì thế hả?”

“Bà ngoại làm con sợ quá... Bà giờ y chang mấy bà phù thủy ác độc trong phim luôn đó~”

Tôi giả bộ sợ hãi, nhíu mày, bĩu môi, ra vẻ uất ức lắm.

Khiến bà cụ tức tới mức mặt tím lại.

“Mẹ con dạy con là không được phạm pháp, không được lái xe khi chưa có bằng, càng không được uống rượu rồi lái xe.”

Tôi chớp đôi mắt long lanh kiểu đáng yêu, nhìn sang dì tôi, tò mò hỏi: “Không biết dì có dạy em họ như vậy không nhỉ?”

Đòn thứ ba, kết liễu.

6

Bà già đó tức đến đen mặt, ngón tay khô gầy như cành củi chỉ thẳng vào tôi, thở hổn hển như sắp nghẹt thở.

Mẹ tôi và dì lập tức hoảng hốt, vội vàng tiến tới vỗ lưng cho bà lấy hơi.

Tiếc là bà chẳng biết điều, hất mạnh tay mẹ tôi ra: “Không cần mày giả vờ tốt bụng!”

Tôi kéo mẹ ra sau lưng mình, nghe thấy bà nghiến răng nghiến lợi chửi mắng: “Nếu mày thật lòng quan tâm tao, thì lo tìm cách cứu cháu trai tao—thằng Ức Ức—ra ngoài đi!”

Đúng là dám mở miệng nói!

Tiếc là mẹ tôi hiếu thuận, còn tôi thì không dễ bị dắt mũi như thế: “Chắc bà ngoại vẫn chưa hiểu rõ nhỉ, để con giải thích cho rõ nha?”

“Trương Văn Ức, lái xe không bằng lại còn uống rượu, vi phạm pháp luật đấy ạ. Phải ngồi tù. Chuyện này ai cũng sẽ làm theo quy trình, không có chuyện lén lút chạy cửa sau đâu. Cùng lắm là bồi thường thêm tiền cho gia đình nạn nhân để xin họ tha thứ.”

← → Phím mũi tên để chuyển chương