Chương 1
Cái Giá Của Sự Hy Sinh
1
Hôm nay là sinh nhật tôi, để tự thưởng cho bản thân vì đã vất vả làm nội trợ, tôi đã đặc biệt đặt một chiếc bánh kem từ tiệm Holiland.
Chiều tối, tôi tranh thủ lấy bánh về rồi cho vào tủ lạnh, sau đó lại tất bật chuẩn bị bữa tối.
Gà, vịt, cá, thịt đủ cả, còn có sườn non rim xí muội mà con gái tôi – Viên Viên – thích nhất, món lẩu cay Trùng Khánh mà chồng tôi mê tít cũng không thiếu.
Mẹ chồng đưa Viên Viên từ lớp học thêm về, con bé vừa bước vào cửa đã reo lên: “Thơm quá, con đói quá!”
Lúc ăn cơm, nhìn mâm cơm đầy ắp thành quả lao động, tôi thấy vô cùng mãn nguyện.
Tôi lấy bánh kem trong tủ lạnh ra, chụp vài tấm hình thật xinh.
Ước xong, chồng tôi tặng tôi một sợi dây chuyền vàng, đây là lần đầu tiên sau khi cưới anh ấy tặng tôi trang sức, cuối cùng cũng biết tâm lý rồi đấy.
Tôi âm thầm vui sướng, rồi chuẩn bị đến màn cắt bánh.
Lúc đó, giọng nói ngọt xớt của con gái vang lên: “Mẹ ơi, để con cắt bánh nha?”
Nhìn khuôn mặt con bé đầy mong đợi, tôi mỉm cười rạng rỡ đưa dao cho nó.
Tôi nghĩ, con chắc chắn sẽ dành miếng đầu tiên cho tôi – nhân vật chính của bữa tiệc này.
Ai ngờ, con bé cắt một phần tư cái bánh cho bố nó trước, chồng tôi cười to khoái chí, chỉ vào mặt tôi nói: “Thấy chưa, con gái cưng của anh là thân với bố, em không có cửa đâu.”
Tôi hơi không vui, nhưng vẫn cố nén lại.
Chồng tôi vốn luôn cưng chiều con hết mực, nó muốn gì được nấy, tôi cũng chẳng muốn chấp nhặt.
Tiếp theo, miếng bánh thứ hai của con bé được đặt trước mặt nó.
Sau đó, con bé lại cắt thêm một miếng to đùng cho ông bà nội, mỗi người một phần rõ ràng.
Sau một loạt thao tác, trên đĩa chỉ còn lại một đống mép bánh nhão nhoét, dính dính, mềm oặt, nhìn mà chẳng buồn ăn.
Hôm nay là ngày vui, nên tôi cố kìm cơn giận trong lòng, nhẫn nhịn hỏi con: "Viên Viên, con chia hết bánh rồi, thế mẹ thì sao?"
Con bé chỉ vào đống bánh còn sót lại trên đĩa, thản nhiên nói: "Mẹ là người rảnh rỗi, có kiếm ra tiền đâu, ăn đồ cả nhà thừa lại là được rồi. Trên đó còn đầy kem mà, mẹ liếm nhanh đi, kẻo phí."
Ban đầu tôi tưởng con bé sơ ý, ai ngờ nó cố tình thật.
Lúc này thì cơn giận trong tôi không thể nén nổi nữa, bùng lên tận óc: "Ai dạy con nói chuyện với mẹ kiểu đó hả? Mẹ không kiếm ra tiền? Quần áo con mặc, đồ con ăn, con dùng – cái nào không phải mẹ mua cho con? Đây là cách con trả ơn mẹ sao?"
Con bé sững người, môi mím lại tủi thân, mắt mở to nhìn tôi đầy khó hiểu.
Thấy tôi nổi nóng, mẹ chồng vội vàng đứng ra giảng hòa: "Viên Viên nó đâu có cố ý, cô so đo với trẻ con làm gì."
Chồng tôi cũng làm người hòa giải: "Thôi đừng ầm ĩ nữa, Khưu Thiên, mau ăn bánh đi, kem sắp tan ra hết rồi."
Có vẻ thấy có người bênh mình, con gái tôi lại càng được đà, lè lưỡi làm mặt xấu với tôi, giọng đầy thách thức: "Hứ, không cho mẹ ăn đấy, tức chết mẹ luôn, lêu lêu lêu!"
Nhìn bộ dạng đắc ý đó của con bé, lại nhìn chồng với mẹ chồng ra sức che chở cho nó, như thể tôi là mụ phù thủy ác độc sắp ăn thịt con gái đến nơi, tôi tức đến nghẹn họng, càng thêm uất ức.
Tôi giật lấy miếng bánh của con, đặt trước mặt mình, lớn tiếng: "Không cho mẹ ăn đúng không? Vậy thì con cũng đừng mong ăn nữa."
Con bé òa lên khóc, vừa sụt sịt vừa hét toáng lên: "Mẹ chẳng qua là người giúp việc thôi, mắc gì mẹ được quyền quản con? Mẹ cút khỏi nhà con đi, đây là nhà của ba con!"
Nói rồi nó còn hất nguyên tô nước lẩu cay còn thừa lên người tôi, sau đó nhanh chóng chạy núp vào lòng chồng tôi, ôm chặt lấy anh ta đầy sợ hãi.
Ông bà nội cũng vội vàng đứng dậy, đứng hai bên an ủi nó.
Chồng tôi – Tống Trạch Minh – mặt mày giận dữ, không kiềm chế được mắng tôi: "Chỉ là cái bánh kem thôi mà, có đáng gì đâu mà cô phải nổi giận với con bé như vậy? Chẳng lẽ cả đời cô chưa từng được ăn bánh kem sao? Tôi thật sự không thể chịu nổi cô nữa rồi."
Ba chồng thì tỏ vẻ bề trên, lên giọng dạy dỗ: "Tiểu Thiên này, ba không muốn trách con, nhưng chỉ là chuyện nhỏ thôi, con làm quá lên khiến cả nhà mất vui thì có đáng không?"
Mẹ chồng cũng lập tức phụ họa: "Đúng rồi đấy, con tự nhìn lại bản thân mình đi, tại sao Viên Viên lại chẳng thân với con. Con cứ gắt gỏng như vậy, nó có thích con mới là chuyện lạ. Trong khi con bé còn biết thương con, bảo mẹ mua găng tay tặng con nữa cơ mà. Mà con cư xử kiểu này, mẹ cũng khó xử lắm đấy."
Tốt thôi, đúng là một bức tranh gia đình đầm ấm, hạnh phúc tuyệt vời đấy.
Không nhắc thì thôi, nhắc tới đôi găng tay mới nhớ – tặng tôi cái đó chẳng phải để tôi giặt quần áo cho cả nhà họ còn gì?
Mẹ chồng tôi suốt ngày kêu máy giặt tốn nước, tốn điện, nói bóng gió không biết bao nhiêu lần, ép tôi phải giặt tay hết quần áo cho cả nhà, còn sai con gái đưa tôi đôi găng tay, tính toán quá giỏi rồi đấy.
Cả nhà bốn người các người đồng lòng chĩa súng vào tôi, hóa ra tôi là người ngoài duy nhất chứ gì.
Được, sinh nhật tôi – ngày đáng lẽ phải vui vẻ thế này – mà các người làm tôi tức phát điên, thì đừng mong ai được yên.
Tôi vung tay một cái, gạt hết gà, vịt, cá, thịt, bánh kem với rượu vang trên bàn xuống đất, tất cả vỡ tan tành: "Khó xử đúng không? Vậy thì khỏi phải xử nữa!"
2
Tôi vừa lật bàn, con gái lại càng khóc to hơn.
Ba người lớn bu quanh nó, cuống cuồng dỗ dành.
Mẹ chồng: "Viên Viên đừng khóc nữa, đều là lỗi của mẹ con hết, mẹ xấu, mẹ tồi, đánh mẹ đi."
Ba chồng: "Cháu gái ngoan, ông nội mới mua cho cháu một hộp sôcôla đấy, đi, mình đi ăn nào."
Cả đám người líu ríu bên ngoài làm tôi phát bực, tôi quay lưng bước vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại.
Cúi đầu nhìn vết dầu mỡ trên váy, tâm trạng tôi tụt xuống đáy.
Chiếc váy này là tôi đặc biệt đi mua ở trung tâm thương mại cách đây một tuần. Hôm đó tôi đi qua không biết bao nhiêu cửa hàng mà chẳng chọn được cái nào ưng ý, chỉ đến khi mặc thử chiếc váy này, tôi mới thấy đẹp, quyết định phải lấy nó bằng được.
Nhưng lúc nhìn thấy tag giá 1998 tệ, tôi vẫn chùn bước. Nghĩ thầm, hai nghìn tệ cũng đủ cho con gái học 10 buổi học múa rồi còn gì.
Sau khi đi gần hết buổi mà vẫn không chọn được bộ nào khác hợp ý, bạn tôi lại ở bên khuyên nhủ nên đối xử tốt với bản thân một chút. Thế là tôi cắn răng mua luôn chiếc váy ấy.
Kết quả thì sao? Mới mặc đúng một ngày đã hỏng.
Tôi tắm rửa xong, nằm trên giường mà không tài nào ngủ được, chỉ có thể nhìn đồng hồ từng chút một nhích dần đến 12 giờ đêm.
Sinh nhật mà tôi chuẩn bị kỹ càng với bao háo hức, cuối cùng lại kết thúc trong một mớ cảm xúc tiêu cực thế này.
Càng không ngủ được, đầu óc tôi càng nghĩ ngợi lung tung. Những lời con gái nói cứ văng vẳng mãi trong đầu tôi.
Nghĩ đến chuyện con bé bảo tôi không kiếm ra tiền, nói tôi chỉ là bảo mẫu của nhà nó, một luồng khí lạnh buốt dâng lên từ tận đáy lòng, lan ra khắp tứ chi, khiến tôi lạnh toát cả người, tay chân rã rời.
Thực ra trước đây tôi cũng đi làm, là vì con gái nên tôi mới quyết định nghỉ việc, muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc cho con.
Tôi học ngành marketing ở đại học, sau khi tốt nghiệp thì vào làm trợ lý tại một công ty quảng cáo. Qua hai lần nhảy việc, tôi cũng nhanh chóng trưởng thành.
Lúc làm ở công ty truyền thông cuối cùng, tôi đã lên đến chức Giám đốc Kinh doanh.
Khi còn làm ở công ty truyền thông, tôi chủ yếu phụ trách tổ chức tổng thể các sự kiện như concert, lễ hội âm nhạc và hoạt động thương mại, công việc cực kỳ áp lực, tăng ca là chuyện cơm bữa.