Chương 5

Chồng tôi quay về nhà, nhưng tôi lại hối hận

Sáng sớm hôm sau, mẹ chồng và em chồng đập cửa nhà tôi ầm ầm.

"Lý Tiếu, chị quá đáng lắm rồi! Chuyện nhỏ xíu vậy mà phải dồn anh trai tôi đến đường cùng sao? Chị biết anh ấy phải vất vả thế nào mới có được ngày hôm nay không? Lương tâm chị bị chó gặm rồi à?" – Em gái Trần Mục Lễ phẫn nộ nói.

Mẹ chồng cũng nhìn tôi đầy trách móc:

"Mẹ thật sự rất thất vọng về con. Đúng lúc sự nghiệp của A Lễ lên cao, con lại đâm một nhát sau lưng nó. Vợ chồng là một thể thống nhất, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Mẹ không ngờ con lại tàn nhẫn đến mức này, ngay cả chút tình nghĩa vợ chồng cũng không màng!"

Tôi bình thản nhìn họ, giọng điềm tĩnh:

"Tình nghĩa vợ chồng? Anh ta có nghĩ đến chưa? Có lẽ hai người không tin, nhưng anh ta thậm chí còn muốn tôi xin lỗi cô ta."

"Người gây ra chuyện này không phải tôi.

"Nếu đã dám ngoại tình, thì cũng phải dám chịu hậu quả của nó, đúng không?"

Mẹ chồng kinh ngạc:

"Ngoại tình cái gì? Cùng lắm chỉ là ngoại tình tinh thần thôi!"

Em chồng bĩu môi:

"Đúng rồi! Cùng lắm thì chỉ là thả thính thôi! Chứ có làm gì đâu!"

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:

"Thế nếu chồng cô gọi một người phụ nữ khác là 'người vợ duy nhất', cô có chấp nhận không?"

Cô ta lập tức buột miệng:

"Anh ta dám à? Tôi bóp chết anh ta luôn!"

Mẹ tôi cũng đến, vừa giận vừa xót xa:

"Tiếu Tiếu, con hồ đồ quá!"

"Bọn họ chưa thực sự đi quá giới hạn, con nhẫn nhịn một chút không được sao? Con cứ mặc kệ, sau này con mới là người đứng ở thế cao hơn. Bây giờ con làm ầm lên thế này, kết quả thì sao? Chẳng có lợi ích gì, mà lại khiến người ta căm hận con! Phụ nữ dù có giỏi đến đâu, vẫn phải dựa vào đàn ông! Mẹ ra lệnh cho con—lập tức đi tìm Trần Mục Lễ về nhà!"

Mắt tôi đỏ lên, vừa đau lòng, vừa kiên định.

"Mẹ, thế mẹ đã từng nghĩ cho con gái của mẹ chưa?"

"Con biết chuyện này không thể đánh gục anh ta."

"Nhưng con chỉ cần nghĩ đến việc hai người họ vẫn tiếp tục sống vui vẻ, hạnh phúc bên nhau, con liền thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình!"

"Họ làm sai, tại sao họ vẫn ổn, còn con thì mỗi ngày đều phải chịu đựng dày vò?"

"Mẹ, con không thể nuốt trôi cơn giận này. Mỗi ngày con đều nghẹn đến phát hoảng, con thật sự chịu không nổi!"

Hai ngày qua, tôi đã nghĩ thông suốt một chuyện.

Bất kể sau này có ly hôn hay không, bất kể tôi phải gánh chịu hậu quả gì, tổn thất ra sao, có một điều tôi nhất định phải làm trước.

Trút giận.

Giận không tan, lòng không yên. Lòng không yên, người không tĩnh.

Khi thực sự rơi vào hoàn cảnh này, tôi cuối cùng cũng hiểu được vì sao những người vợ khi bắt quả tang chồng ngoại tình lại trở nên điên cuồng, khóc lóc, chửi bới, thậm chí ra tay đánh đập.

Tôi tin rằng, trước đó họ không phải người như vậy.

Họ cũng từng vui vẻ, từng dịu dàng, từng yêu chồng, yêu con, yêu cuộc sống.

Nhưng khi người thân cận nhất phản bội họ, thế giới mà họ từng tin tưởng sụp đổ ngay trước mắt, cảm giác tức giận vì bị che mắt bấy lâu nay cùng nỗi sợ hãi trước tương lai mờ mịt đã đẩy họ đến một cơn bùng nổ mạnh nhất.

Tôi ngưỡng mộ những người phụ nữ có thể dứt khoát buông bỏ khi bị phản bội, ly hôn, chia tài sản, xoay người rời đi một cách gọn gàng.

Nhưng tôi không làm được.

Hoặc đúng hơn, tôi có thể làm được, nhưng tôi không chắc mình sẽ mãi mãi không hối hận.

Tôi sợ rằng trong những ngày tháng sau này, tôi sẽ bị những cảm xúc còn sót lại nuốt chửng.

Sẽ tự trách tại sao lúc đó lại để họ sống yên ổn?

Tại sao không tát một cái, giật một mớ tóc?

Tại sao phải vì giữ thể diện mà để cơn giận này mãi mãi chôn vùi trong lòng?

Không.

Tôi muốn trút giận ngay lúc đó, ngay tại chỗ.

Tôi không sai. Tôi là người bị hại.

Họ đã không biết xấu hổ, tại sao tôi lại phải giữ cái thể diện chết tiệt đó?

Tôi không làm vậy để trừng phạt họ, mà là để cứu chính mình.

Cuộc sống sau này của tôi đáng lẽ phải bình yên và tươi đẹp, tôi sẽ không để chuyện này ảnh hưởng đến tôi dù chỉ một chút.

Dù thế nào, chỉ cần nghĩ đến việc bọn họ cũng không sống tốt, tôi liền thấy lòng mình dễ chịu hơn.

Ban ngày, tay tôi không còn run rẩy.

Hô hấp không còn như bị đốt cháy trong lồng ngực.

Ban đêm, tôi cũng có thể ngủ ngon giấc.

Hôm đó, khi đi đón Mễ Mễ, một số bà mẹ khác đã nghe phong thanh chuyện của tôi, họ liền vây quanh, an ủi tôi:

"Không ngờ nhà cô cũng gặp phải chuyện này. Đàn ông đúng là chẳng ai đáng tin!"

"Nhưng cô làm căng như vậy, chồng cô có khi sẽ thù dai đấy!"

Tôi thản nhiên nói:

"Có thù thì đã sao? Cùng lắm ly hôn thôi."

Mọi người đều ngạc nhiên.

Chỉ có Mễ Mễ.

9

Một đêm nọ, sau khi Trần Mục Lễ dọn ra ngoài, tôi chuẩn bị đi ngủ thì bất chợt thấy Mễ Mễ mặc bộ đồ ngủ, đứng ở cửa phòng, mắt đỏ hoe nhìn tôi chằm chằm.

"Mẹ, có phải mẹ đã đuổi ba đi không?"

Ánh mắt con bé khiến tôi sững sờ.

Đó không phải là ánh mắt của một bé gái bảy tuổi.

Uất ức, oán trách, chất vấn, thậm chí... có cả sự căm ghét.

Tôi vội đứng dậy kéo con bé lại gần, nhưng nó lại lạnh lùng nghiêng người, tránh khỏi tay tôi.

Tay tôi khựng lại giữa không trung.

Chưa bao giờ tôi thấy Mễ Mễ như vậy. Thật xa lạ.

Từ nhỏ, con bé đều do tôi tự tay chăm sóc.

Những năm trước, khi Trần Mục Lễ bận rộn với sự nghiệp, hầu như chẳng có thời gian ở nhà, Mễ Mễ từng khóc hỏi tôi:

"Ba không cần chúng ta nữa sao?"

Tôi đã nghiêm túc nói với con bé:

"Ba cũng rất muốn ở bên cạnh hai mẹ con mình. Nhưng để mẹ và Mễ Mễ có một mái nhà ấm áp, ba phải làm việc rất vất vả. Chúng ta phải yêu thương và thấu hiểu ba, nhớ chưa?"

"Nhớ rồi, mẹ."

Sau đó, tôi còn đặc biệt trao đổi với Trần Mục Lễ.

Từ đó trở đi, dù bận thế nào, anh ta cũng dành ra nửa tiếng mỗi ngày để chơi cùng con bé, kể chuyện hoặc chơi trò chơi.

Mễ Mễ đếm từng ngày, mong chờ nửa tiếng ấy của hai cha con.

Dần dần, tình cảm giữa hai người họ ngày càng khăng khít.

"Bà nội và cô bảo là mẹ ép ba ra đi. Mẹ còn khiến ba mất cả công việc mà ba đã cố gắng rất nhiều mới có được. Mẹ ơi, ba tốt như vậy, sao mẹ lại đối xử với ba như thế?"

Vừa nói, con bé vừa tức giận đẩy mạnh tôi một cái, rồi òa khóc nức nở.

"Con muốn ba về nhà! Mẹ mà không để ba về, con sẽ không yêu mẹ nữa!"

Cơn lạnh buốt lan từ lòng tôi ra khắp toàn thân.

Một lúc lâu sau, tôi bình tĩnh lại, ngồi xuống mép giường, nhẹ giọng hỏi:

"Bà nội và cô còn nói gì nữa?"

Mễ Mễ vừa khóc vừa hét:

"Ba và cô ấy chẳng có quan hệ gì cả, là mẹ nhỏ nhen! Là mẹ muốn đổi ba khác!"

"Còn gì nữa không?"

Giọng tôi lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

Con bé có vẻ chưa từng thấy tôi như thế này, sững sờ vài giây rồi ngoan ngoãn trả lời.

"Cô còn hỏi con xem cô Đông Phương có đẹp không, hỏi nếu cô ấy làm mẹ con thì con có đồng ý không."

Móng tay tôi gần như ghim vào lòng bàn tay.

"Mễ Mễ, con đã gặp cô Đông Phương bao giờ chưa?"

"Rồi, gặp nhiều lần rồi. Có lần ba đón con, cô ấy ngồi trên xe, còn hỏi con có muốn đi chung không. Con nói có."

"Lúc cô hỏi con về việc cô ấy làm mẹ con, ba có ở đó không?"

"Có."

"Ba nói gì không?"

"Không, ba không nói gì cả."

Tôi nhắm mắt lại, để dòng máu nóng đang sôi trào trong người dần bình tĩnh.

"Mễ Mễ, nếu mẹ và ba chia tay, con sẽ chọn ai?"

Nước mắt con bé lại lăn dài như hạt đậu, vừa khóc vừa nói:

"Mẹ, mẹ không được bỏ ba! Nếu mẹ bỏ ba, con sẽ chọn ba, con không chọn mẹ!"

Đêm hôm đó, tôi mở trừng mắt nhìn trần nhà.

Không ngủ được.

Hôm sau, tôi gọi điện cho Trần Mục Lễ.

"Mễ Mễ nhớ anh, về nhà đi."

Anh ta im lặng.

Tôi cũng không nói gì thêm. Tôi biết anh ta sẽ đồng ý.

← → Phím mũi tên để chuyển chương