Chương 5

Cô Ngốc Nhỏ Của Thiếu Gia Bắc Kinh

Tôi nhìn hai người vệ sĩ đứng như hai pho tượng trước cửa, lòng chìm xuống đáy vực.

"Trầm Chiêu, anh sẽ không lừa em đâu, đúng không?"

Anh vẫn cúi đầu, chăm chú gắp từng sợi gừng ra khỏi miếng sườn cho tôi.

Tay cầm đũa thoáng khựng lại một giây.

"Ngốc quá, anh đã bao giờ lừa em chưa?"

Tôi kéo tay anh đặt lên bụng mình, nơi có sinh linh bé nhỏ của chúng tôi.

Nụ cười tôi ngây ngô, đầy hạnh phúc:

"Anh nghĩ ra tên cho bé chưa? Nhìn này, chỉ vài tháng nữa thôi là con sẽ bắt đầu cử động rồi."

Trầm Chiêu hoảng loạn rời đi.

Ca phẫu thuật diễn ra đúng kế hoạch.

Chính tay Trầm Chiêu ôm tôi đặt lên bàn mổ.

Tôi siết chặt lấy tay anh, nước mắt rơi như mưa, nghẹn ngào van xin:

"Trầm Chiêu, em muốn giữ con lại, được không...?"

Anh tránh ánh mắt tôi, lạnh lùng buông tay ra.

"Ngoan, sau này chúng ta vẫn có thể có con mà."

Trầm Chiêu, tôi hận anh.

Cả đời này, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.

16

Tôi không biết đây là ngày thứ bao nhiêu rồi.

Từ sau ca phẫu thuật, tôi chưa từng mở miệng nói thêm một câu nào.

Anh không đồng ý ly hôn, tôi lén bỏ trốn vài lần, nhưng không lâu sau đều bị anh tìm về.

Biệt thự xuất hiện thêm một nhóm người giám sát tôi, nhốt tôi trong căn phòng tối tăm, ngột ngạt.

Người hầu mang cơm lên, nhẹ giọng khuyên nhủ:

"Trầm tiên sinh đối với cô tốt như vậy, đừng làm loạn nữa, nếu không đến lúc đó..."

Bà ta thở dài, bỏ lửng câu nói.

Tôi đưa tay hất tung khay cơm, nước canh văng khắp người bà ta.

Sáng hôm sau, người đưa cơm đã bị thay thế.

Bọn họ đều nói tôi điên rồi.

Tôi không cho phép Trầm Chiêu chạm vào mình, thậm chí chỉ cần anh bước vào phòng, tôi cũng sẽ khóc lóc, gào thét đuổi anh ra ngoài.

Anh không thể làm gì khác ngoài việc im lặng ngồi trước cửa, tự nói một mình, cứ thế suốt cả ngày.

Khi không còn gì để nói nữa, anh chỉ có thể nhẹ nhàng đọc truyện cổ tích, như những ngày trước đây.

Lần cuối cùng, anh bất chấp tất cả, ôm chặt lấy tôi, nước mắt rơi xuống má tôi nóng hổi.

"Nhiên Nhiên, anh xin lỗi... Anh xin lỗi..."

Sau đó, anh không còn xuất hiện nữa.

Tôi cũng không nhận ra mình đã bao lâu không nhìn thấy anh.

Đứng bên cửa sổ, tôi vô thức nhìn xuống.

Mưa rất lớn, từng giọt nước lạnh buốt hắt vào mặt tôi.

Trong vườn, những bông hoa đã được người hầu mang vào nhà kính từ trước khi cơn mưa kéo đến.

Chỉ còn lại những ngọn cỏ nhỏ bé, đơn độc chịu đựng sự vùi dập của gió mưa.

Cuối cùng, chúng không thể chống đỡ nữa, yếu ớt đổ rạp xuống nền đất lầy lội.

Ông ơi, con nhớ ông quá.

Tôi dang rộng hai tay, tiếng gió rít gào bên tai.

Thế giới của tôi, cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

17

Trầm Nghiên nằm trong phòng vô trùng, tiếp nhận ca ghép tủy.

Bác sĩ nói ca phẫu thuật diễn ra rất suôn sẻ.

Trầm Chiêu thở phào nhẹ nhõm.

Anh xách theo một hộp bánh ngọt tinh xảo, định quay về nhà thì đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ điện thoại bàn trong biệt thự.

Nỗi bất an trong lòng anh lập tức khuếch đại đến cực điểm.

Vừa nhấn nút nghe máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói hoảng loạn:

"Cậu chủ! Phu nhân nhảy lầu rồi!"

Chiếc hộp bánh trong tay anh rơi xuống đất, vỡ nát đến mức không còn nhìn ra hình dạng ban đầu.

Anh phát điên lao ra khỏi bệnh viện, phóng thẳng về nhà.

Anh hận chính mình đã quá sơ suất.

Rõ ràng biết sau khi mất con, tinh thần cô ấy rất bất ổn, vậy mà anh lại để cô ấy một mình trong căn biệt thự lạnh lẽo.

Khi đèn phẫu thuật vụt tắt, bác sĩ bước ra thông báo ca phẫu thuật đã thành công.

Khoảnh khắc đó, cơ thể cứng ngắc của Trầm Chiêu cuối cùng cũng thả lỏng.

Anh quỵ xuống sàn, bật khóc nức nở.

18

Tôi rơi vào hôn mê.

Bác sĩ nói có thể tôi sẽ nhanh chóng tỉnh lại, cũng có thể sẽ không bao giờ mở mắt nữa.

Trầm Chiêu biến phòng bệnh thành văn phòng, ngày đêm túc trực bên tôi.

Hôm tôi tỉnh dậy, anh ngẩn người nhìn tôi thật lâu, lâu đến mức bát canh nóng trong tay làm bỏng cả bàn tay mà vẫn không hay biết.

Khi hoàn hồn, anh lao đến ôm chặt lấy tôi, như thể dốc hết toàn bộ sức lực của mình.

Anh gầy đi rất nhiều, những khớp xương gồ lên, chạm vào người tôi đến đau nhói.

"Nhiên Nhiên, anh đã chờ em rất lâu rồi... Anh còn tưởng em sẽ không cần anh nữa..."

Tôi cảm nhận được cánh tay anh run rẩy, giọng nói cũng nghẹn ngào không thành câu.

Tôi như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ thật dài.

Trong giấc mơ ấy, có ông nội.

Ông đeo kính lão, khom lưng, cẩn thận dùng kim chỉ khâu lại con thỏ bông bị rách của tôi.

Khâu xong, tôi lại khóc òa vì từng đường may xiêu vẹo, xấu xí.

Ông luống cuống, sốt sắng đến mức lập tức sai người mang đến cả trăm con thỏ bông, lấp đầy căn phòng của tôi.

Ông luôn thở dài nói:

"Bé ngoan, nếu một ngày ông đi rồi, con biết phải làm sao đây..."

Đúng vậy, ông ơi... Ông đi rồi, bọn họ đều bắt nạt con.

Sao ông nỡ bỏ con lại một mình chứ?

Bóng dáng ông ngày càng mờ nhạt, giây cuối cùng trước khi tan biến, tôi nghe thấy giọng ông vang lên rõ ràng:

"Nhiên Nhiên, phải kiên cường mà sống! Ai bắt nạt con, con cứ đánh lại nó cho ông!"

Tôi cắn môi, vừa khóc vừa cười.

Tính ông nóng nảy lắm, chỉ cần có ai nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, ông cũng đủ xắn tay áo xông vào cãi nhau với họ.

Nhưng tôi lại quá mềm yếu.

Ông đã cố dạy tôi cứng rắn hơn, nhưng mỗi lần thấy tôi rưng rưng nước mắt, ông lại chẳng nỡ nghiêm khắc nữa.

Lần này, tôi sẽ mang theo kỳ vọng của ông, mạnh mẽ mà sống tiếp.

19

Vừa tỉnh lại, điều đầu tiên tôi kiên quyết muốn làm chính là ly hôn với Trầm Chiêu.

Anh gần như phát điên, hoảng loạn giải thích:

"Em vẫn còn giận chuyện của Tống Khinh Y sao? Anh đã đuổi cô ta đi rồi, cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng ta nữa."

"Trước đây anh đưa cô ta về nhà, chỉ vì cô ta đồng ý hiến tủy cho Tiểu Nghiên."

Tôi sững sờ:

"Anh cưới em... không phải để có sẵn một người có thể hiến tủy cho Trầm Nghiên bất cứ lúc nào sao?"

Sắc mặt Trầm Chiêu tối sầm lại.

Chỉ trong nháy mắt, anh lập tức hiểu được Tống Khinh Y đã giở trò gì.

Trầm Nghiên cần ghép tủy gấp, anh không thể cứ chờ đợi danh sách hiến tủy mà đã phải dùng một số cách không minh bạch để tìm người có tủy phù hợp.

Tống Khinh Y chính là một trong số ít những người có thể hiến tủy cho Trầm Nghiên, và nhà họ Trầm xem cô ta như chiếc phao cứu sinh cuối cùng.

Anh chưa từng có ấn tượng tốt về Tống Khinh Y.

Họ là bạn học đại học, nhưng vì lời đồn mà bị gán ghép thành một đôi.

Thực tế như thế nào, chính cô ta là người rõ nhất.

Hết lần này đến lần khác, cô ta cố tình tung tin đồn, thậm chí nhân lúc anh say rượu mà tiếp cận.

Hành động này đã hoàn toàn chọc giận anh, ngay ngày hôm sau, anh lập tức ném cô ta đến một khu ổ chuột ở nước ngoài, mặc kệ sống chết.

Trầm Chiêu không phải không hiểu tâm tư của cô ta.

Chẳng qua là vì Trầm Nghiên, anh mới nhắm mắt cho qua, nhẫn nhịn mà chịu đựng.

Nhưng bây giờ, anh đã làm tổn thương Nhiên Nhiên.

Chính anh đã đẩy cô ấy vào bi kịch này.

Anh quá tự tin, nghĩ rằng có mình ở đây, Tống Khinh Y sẽ chẳng thể làm được gì.

Cảm xúc của Nhiên Nhiên ư?...

Cô ấy chỉ là một đứa trẻ hay hờn dỗi, dỗ dành một chút là ổn thôi.

Giờ đây, Trầm Chiêu hối hận đến mức chỉ muốn giết chết Tống Khinh Y để chuộc lỗi với Nhiên Nhiên.

← → Phím mũi tên để chuyển chương