Chương 6
Cô Ngốc Nhỏ Của Thiếu Gia Bắc Kinh
Anh siết chặt tay, cố kìm nén cảm xúc, thấp giọng nói:
"Cô ta lừa em đấy. Ban đầu, anh cưới em vì trách nhiệm. Anh từng nghĩ đời này mình sẽ không yêu ai cả, chỉ cần chăm sóc em cả đời là đủ."
"Nhưng rồi anh nhận ra, sự chiếm hữu của anh đối với em ngày càng lớn. Lúc đó anh mới hiểu ra... Anh đã yêu em rồi."
Tôi quay đầu đi, tránh né ánh mắt nóng bỏng của anh.
Trầm Chiêu vội vàng nắm lấy tay tôi, quỳ xuống bên giường, giọng nói vừa khẩn thiết vừa mang theo chút cầu xin:
"Nhiên Nhiên, em có thể đánh anh, mắng anh, nhưng đừng lờ anh đi có được không?"
"Có phải cô ta còn nói gì với em nữa không? Yên tâm, anh nhất định sẽ bắt cô ta trả giá!"
Tôi im lặng rất lâu, cuối cùng, vẫn hỏi về chuyện cái thai.
Giọng tôi run rẩy.
Nỗi đau này đã khắc sâu vào tim tôi, là vết sẹo không bao giờ có thể lành lại.
Tôi không hỏi vì muốn tha thứ cho anh.
Tôi chỉ không muốn hiểu lầm bất cứ ai.
Trầm Chiêu trầm mặc hồi lâu, cuối cùng nói:
"Em bị thai ngoài tử cung, không thể giữ lại được. Anh sợ em nhất quyết muốn sinh con, nên không nỡ nói sự thật với em."
"Hôm đó, sau khi bàn bạc với bác sĩ xong, anh trở về, thấy em thất thần, gượng cười còn khó coi hơn khóc. Anh nghĩ em đã biết chuyện, không ngờ em lại hiểu lầm..."
"Trước khi quay về nước, Tống Khinh Y cũng từng làm phẫu thuật bỏ thai, nên em mới hiểu sai mọi chuyện."
Biết được nguyên nhân thực sự của việc mất con, lòng tôi chua xót không nói nên lời.
Trầm Chiêu đau lòng đến mức rơi nước mắt.
"Ngốc ạ, tại sao em không hỏi anh?"
Tôi rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác.
Khoảng thời gian đó, tôi đã nhận ra sự chán nản và thiếu kiên nhẫn của anh đối với tôi.
Thêm cả chuyện Trầm Nghiên bệnh nặng, tôi đâu dám làm phiền anh nữa.
Tôi cũng từng giận dỗi chất vấn anh, nhưng anh chỉ coi đó là sự hờn dỗi trẻ con của tôi, rồi lấy một chiếc bánh ngọt để dỗ dành.
Nhưng tôi không cần thứ đó.
Yêu một người thật sự quá mệt mỏi.
Ông nội hy vọng tôi sẽ hạnh phúc.
Vậy thì, tôi không cần Trầm Chiêu nữa.
20
"Ly hôn rồi, em tính làm gì?"
Tôi tức giận trừng mắt nhìn anh:
"Trầm Chiêu, chẳng lẽ rời khỏi anh là em không sống nổi sao?"
Tôi không phải là một kẻ đáng thương chỉ biết phụ thuộc vào anh.
Tôi không yếu đuối đến mức không có anh thì không thể tiếp tục cuộc sống của mình.
Ánh mắt Trầm Chiêu né tránh, như thể không dám đối diện với sự kiên quyết của tôi.
Cơn giận của tôi càng bốc lên.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn thẳng vào anh, dùng chính cách anh sợ hãi nhất để uy hiếp:
"Anh muốn em nhảy lầu thêm một lần nữa sao?"
"Dù không có Tống Khinh Y, chúng ta cũng không thể hạnh phúc. Bởi vì từ đầu đến cuối, anh chưa bao giờ coi em là một người bình thường. Em không muốn bị gọi là kẻ ngốc nữa, cũng không muốn nghe những lời chế giễu rằng em không xứng với anh. Anh có hiểu không?"
"Ở bên anh, em không hề hạnh phúc..."
Sau khi tôi nói xong, căn phòng rơi vào một khoảng lặng kéo dài.
Không biết bao lâu sau, Trầm Chiêu khàn giọng lên tiếng:
"Được, chúng ta ly hôn."
21
Trầm Chiêu run rẩy ký tên lên đơn ly hôn.
Trước khi rời đi, anh gượng cười, chúc tôi sau này mỗi ngày đều vui vẻ.
Anh không nhớ mình về nhà bằng cách nào, đầu óc mơ hồ, suýt chút nữa thì gây tai nạn trên đường.
Vừa bước vào cửa, tiếng reo hò vang lên giữa không gian chết lặng của anh, dây ruy băng vương đầy trên người.
"Chúc mừng anh trai quay lại cuộc sống độc thân!"
Trong phòng, ba người kia đều rất vui vẻ.
Họ có chút áy náy với tôi, nhưng nghĩ rằng sau này có thể bù đắp là được.
Lần đầu tiên trong đời, Trầm Chiêu nổi giận đến mức mất kiểm soát.
Anh đập phá tất cả mọi thứ trong phòng, giống như một con sư tử phát điên.
Trầm Nghiên và dì Trầm sợ đến mức đứng ngây ra, không dám cử động.
Ánh mắt anh tối sầm lại, bỗng nhiên túm chặt lấy cổ của Tống Khinh Y, lực siết ngày càng mạnh.
"Thủ đoạn của cô thật cao tay, để chia rẽ tôi và Nhiên Nhiên, đúng là không từ bất cứ cách nào."
Gương mặt Tống Khinh Y đỏ bừng, đôi mắt trợn ngược, sắp không thở nổi.
Mọi người hoảng loạn lao tới kéo Trầm Chiêu ra.
Cô ta ngã xuống đất, thở hổn hển, ánh mắt tràn đầy căm hận.
Trầm Chiêu về phòng, tấm ảnh cưới treo trên đầu giường đập vào mắt, như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim anh.
Từng chi tiết trong căn phòng này đều gợi nhắc về người phụ nữ từng thuộc về anh.
Anh co người lại trên chiếc giường cô vẫn ngủ, như thể làm vậy, cô sẽ quay về bên anh.
Những ngày sau đó, anh chỉ biết vùi mình trong rượu.
Mỗi lần say đến mơ màng, anh đều nhìn thấy bóng dáng cô.
"Nhiên Nhiên, em về rồi sao..."
Trầm Nghiên bị anh nắm chặt cổ tay, không tài nào gỡ ra được.
"Anh! Anh tỉnh lại đi! Trầm thị gặp chuyện lớn rồi!"
Nhưng Trầm Chiêu vẫn lẩm bẩm những câu không đầu không đuôi, khi cười khi khóc, như thể đã mất đi lý trí.
Lúc này, Trầm Nghiên mới thực sự hối hận.
Sớm biết cô quan trọng với anh trai đến vậy, cô đã không đối xử tệ bạc với cô ấy.
Bây giờ, Tống Khinh Y đã đánh cắp tài liệu mật của Trầm thị và bán cho đối thủ cạnh tranh.
Dù đã bắt được cô ta ở biên giới, nhưng công ty không thể cứu vãn được nữa!
Trầm thị đang thiếu vốn trầm trọng, nhưng vào lúc này, ai còn dám đầu tư chứ?
Đúng rồi, Tang Nhiên!
Trầm Nghiên tìm dì Trầm bàn bạc, muốn đến gặp Tang Nhiên xin giúp đỡ.
Dù gì cô ấy cũng rất yêu anh trai, lại đơn thuần thiện lương, chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn Trầm thị sụp đổ.
Trầm Chiêu loạng choạng bước ra khỏi phòng, cố gắng kiềm chế cơn đau đầu:
"Đừng làm phiền Nhiên Nhiên! Anh sẽ tự giải quyết."
Anh không muốn cô lại bị cuốn vào cuộc đời anh thêm lần nữa.
Nhưng Trầm Nghiên không để ý đến anh, kéo theo dì Trầm rời đi.
Tôi trở về tòa lâu đài mang đầy kỷ niệm với ông nội.
Đây là món quà ông tặng tôi nhân dịp sinh nhật 12 tuổi.
Phía sau lâu đài là một cánh đồng hoa rộng lớn.
Ông không còn nữa, nhưng dấu vết của ông vẫn còn ở khắp nơi.
Ông sẽ luôn ở bên tôi.
Hoa nở rực rỡ, Đại Phúc đang đùa nghịch với những con bướm trong vườn hoa.