Chương 6
Con trai vô ơn bị tôi sau khi trọng sinh vả mặt
Tan làm liền đi chọn quà cho con bé.
Đang đi thì lại cảm thấy có ai đó theo dõi mình.
Quay đầu nhìn, chẳng thấy ai.
Từ đêm kết thúc kỳ thi, tôi đã cảm thấy có người bám theo, cảm giác vô cùng khó chịu.
Sợ hãi lên đến cực điểm, tôi chỉ còn thấy giận.
Cắn răng, tôi trốn vào một góc khuất.
Vài giây sau, quả nhiên có một bóng người lặng lẽ đi theo.
Tôi tung một cú đá.
Người kia quay mặt lại.
Tôi chết sững.
Là Tiền Đông Đông.
11
Bị tôi phát hiện, nó lúng túng gãi đầu.
Tôi cau mày: “Con làm gì ở đây?”
Nó mím môi, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
“Mẹ ơi, con sai rồi!”
“Con xin mẹ, đừng rời xa con!”
Nó ôm lấy chân tôi, nước mắt nước mũi tèm lem.
Tôi hơi ngỡ ngàng.
Một đứa lạnh lùng như nó, lại có thể quỳ xuống cầu xin tôi?
Tôi cố kéo chân ra: “Tránh ra! Mẹ con chúng ta giờ không còn liên quan gì nữa!”
Nó lắc đầu: “Chúng ta là mẹ con, máu mủ ruột rà, mẹ không thể bỏ con!”
“Hôm thi con vừa lo vừa mệt, kết quả thi tệ, chỉ hơn bốn trăm điểm. Học lại hay học tiếp, mẹ bảo sao con nghe vậy!”
Nó giơ ba ngón tay thề: “Con thề từ nay về sau sẽ nghe lời mẹ, không bao giờ xem thường mẹ nữa, xin mẹ về với con!”
“Con thật sự rất nhớ mẹ... mẹ ơi!”
Tôi vẫn không động lòng, thậm chí còn muốn bật cười.
“Tôi không biết những lời đó là thật hay giả. Nhưng dù là gì, tôi cũng không còn hứng thú làm mẹ của cậu nữa.”
Nó vẫn bám theo tôi, đứng chờ trước cổng khu tôi ở.
Tôi đành tiếp tục chuyển nhà.
Đổi số điện thoại, đến một thành phố xa lạ, bắt đầu cuộc sống mới.
Về sau, những chuyện liên quan đến nó tôi đều nghe được qua miệng họ hàng ở quê.
Không tìm được tôi, nó quay về quê chờ.
Nhưng nhà cũ của tôi đã không còn.
Nó đợi suốt một tháng rồi bỏ đi.
Nghe đâu lúc đó bố nó mang “người mới” về sống chung.
Hàng xóm cũ kể lại, hai cha con cãi nhau long trời lở đất.
Tiền Đông Đông phát điên, phá tan nát cả nhà.
Tiền Cẩm Phong dắt về ba người phụ nữ, đều bị nó dọa cho chạy mất.
Trong tình trạng tinh thần bất ổn, điểm thi lại còn tệ hơn lần đầu, cuối cùng phải học một trường cao đẳng gần nhà.
Nó không cam lòng, cứ đòi đi du học Mỹ.
Ông bà nội cưng chiều, liền đem cả tiền dưỡng già ra cho nó đi.
Thậm chí còn giấu Tiền Cẩm Phong bán luôn nhà để gom tiền.
Tiền Cẩm Phong biết chuyện tức đến điên, làm hỏng một vụ làm ăn lớn.
Bị giáng chức thành nhân viên bán hàng bình thường.
Tôi chỉ nghĩ, có lẽ... đây là báo ứng.
Không biết bao nhiêu năm sau.
Tôi tái hôn.
Đúng dịp con gái được nghỉ, tôi cùng chồng đưa con sang Mỹ du lịch.
Trong lúc ăn, nhân viên phục vụ mang món lên:
“Xin chào quý khách...”
Tôi ngẩng đầu lên, giọng nói quen thuộc bỗng nghẹn lại.
Tiền Đông Đông đứng đó, bối rối nhìn tôi.
Lời sắp nói ra nghẹn lại nơi cổ họng khi ánh mắt lướt qua đứa con gái nhỏ bên cạnh tôi.
Nó quay người, cuống cuồng bỏ chạy.
Con gái ngơ ngác hỏi tôi: “Mẹ, mẹ quen chú ấy à?”
Tôi mỉm cười: “Ừ, quen chứ. Nhưng lâu lắm rồi không còn liên quan gì nữa. Chỉ là... một người khách qua đường trong đời mẹ mà thôi.”
(Hết)