Chương 3
Đứa Trẻ Phá Phách Đụng Phải Diêm Vương Sống
Hắn sợ đến vỡ mật, đứng cũng không vững nữa, lăn lê bò lết dưới đất mà chạy. Mấy gã còn lại nhìn thấy cảnh này cũng bỏ của chạy lấy người.
Tôi sao có thể dễ dàng buông tha cho bọn chúng, lập tức cầm đao, đuổi theo.
Nửa phút trước, bọn chúng còn hùng hổ tuyên bố muốn cho tôi một bài học. Nửa phút sau, năm gã đàn ông bị một mình tôi rượt chém.
Tiềm năng sinh tồn của con người... thật đáng kinh ngạc.
5
Tôi từng ba năm liên tiếp vô địch giải chạy đường dài trong bệnh viện tâm thần.
Vậy mà hôm nay, tôi lại không chạy nhanh bằng bọn họ.
Người qua đường nhìn thấy cảnh này, lập tức báo cảnh sát.
Kết quả, cả đám bị đưa vào đồn.
Sau khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, viên cảnh sát vò trán, giọng đầy bất lực: "Chỉ có chút chuyện cỏn con này, đáng để đánh nhau sống chết thế à? Còn vác dao chém người? Cậu là dân xã hội đen chắc?!"
Tôi gật gù đồng tình: "Đúng vậy đúng vậy, làm tôi sợ muốn chết luôn đấy."
Tôi tận mắt thấy khóe miệng viên cảnh sát giật giật. Hắn nhìn tôi, cười lạnh: "Cậu còn giả bộ ngoan hiền nữa hả? Chứ với cái bộ dạng lúc nãy của cậu, nếu chúng tôi đến trễ một bước, liệu trong số năm người bọn họ còn sót lại được mấy mạng?"
Bố thằng nhóc, người vừa nãy còn hùng hổ đòi lột da róc xương tôi, bây giờ lại nghẹn ngào nói: "Cảnh sát, may mà có các anh đến kịp, nếu không thì..."
Cái vẻ khóc lóc sụt sùi này, thật sự quá phí phạm hình xăm thanh long quấn tay của hắn.
"Thôi thôi, mỗi bên nhượng bộ một chút, viết giấy cam kết rồi ai về nhà nấy."
Viên cảnh sát lấy bút và giấy, đập mạnh xuống bàn: "Cậu viết trước đi."
Tôi thản nhiên nói: "Tôi viết không được."
"Cái gì?"
Tôi chân thành đáp: "Tôi không thể đảm bảo là mình sẽ không giết hắn."
Tôi đoán ánh mắt mình lúc này chắc chắn vô cùng trong sáng và chân thật.
Cả phòng giam lặng như tờ.
Viên cảnh sát thoáng khựng lại, mặt trầm xuống: "Đừng có đùa, giết người là phạm pháp, cậu biết chưa?"
Tôi gật đầu: "Tôi biết, nhưng tôi nuốt không trôi cục tức này."
Sắc mặt viên cảnh sát càng lúc càng nghiêm trọng. Hắn nhìn chằm chằm tôi, giọng lạnh lùng: "Tên cậu là gì? Số căn cước công dân?"
Tôi thành thật khai báo từng chữ. Rất nhanh, hắn tra được hồ sơ của tôi. Mắt hắn dán chặt vào màn hình, càng xem, chân mày càng nhíu chặt.
Vài giây sau, hắn cầm điện thoại lên, bấm số, giọng gấp gáp: "Mau qua đây ngay, kiểm tra tâm lý lại cho cậu ta!"
Tôi đoán đầu dây bên kia chắc là bác sĩ điều trị chính của tôi. Viên cảnh sát nghiến răng, gằn từng chữ: "Loại người này, làm sao có thể được xuất viện chứ?!"
6
Nửa tiếng sau, bác sĩ Hà có mặt.
Sau khi nghe hết đầu đuôi câu chuyện, ông ta bất lực liếc nhìn bố thằng nhãi con, giọng đầy thương cảm: "Anh nói xem, sao lại đi chọc vào tên Diêm Vương sống này làm gì?"
Ông ta giơ tay, chậm rãi đếm từng thành tích huy hoàng của tôi:
"Chỉ vì bị người ta va phải một cái, nó xách dao rượt ba người chạy tóe khói, rượt đến mức người ta sùi bọt mép, nằm liệt giường nguyên một tháng."
"Là người duy nhất trong viện được hưởng chế độ phòng đơn. Không ai dám ở chung với nó. Trước đây có một bệnh nhân rối loạn lưỡng cực cao to vạm vỡ bị xếp chung phòng với nó, nhưng chỉ sau một tuần đã biến thành người sợ xã hội, từ sói xám hóa thành thỏ trắng."
Bác sĩ thở dài: "Nó bị đưa vào viện là vì cãi nhau với người khác, tức quá, suýt thì móc mắt người ta bằng thìa."
Sắc mặt bố thằng nhãi con ngày càng tái nhợt, lưỡi líu lại như thắt nút: "Đã... đã... đã móc mắt người ta rồi mà không ngồi tù?"
Bác sĩ Hà nhún vai, chậm rãi đáp: "Vì khi đó, nó mới có tám tuổi."
Cả phòng giam rơi vào im lặng.
Viên cảnh sát nhìn tôi thật sâu, rồi gật đầu: "Làm bài kiểm tra tâm lý đi, tôi nghi ngờ cậu ta không đủ điều kiện để xuất viện."
Bác sĩ Hà bĩu môi, lấy chiếc máy tính bảng từ trong túi ra, chậm rãi mở đề. "Có ích gì đâu? Nó thuộc hết đề rồi, kết quả lúc nào cũng bình thường hơn cả người bình thường."
Câu lầm bầm này rất nhỏ, chỉ có tôi nghe được.
Bố thằng nhãi con ngồi một góc, tay run rẩy lướt tin tức về mấy vụ án người tâm thần giết người mà không bị bỏ tù. Càng xem, mặt hắn càng trắng bệch, chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống ghế, toàn thân run lẩy bẩy.
Một trăm câu hỏi, tôi làm chưa đến ba phút.
Nếu mạng không lag, có khi tôi chỉ cần một phút là xong.
Kết quả cho thấy: tôi là một người hiền lành, dịu dàng, tâm lý ổn định, không thích dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.
"Thế này mà là người tốt?"
Bố thằng nhãi con trợn trừng mắt, gào lên: "Vừa nãy còn suýt chặt tôi thành thịt băm, ai đời người tốt lại thế này à?!"
Hắn không biết rằng...
Ngày tôi xuất viện, viện trưởng đích thân tiễn tôi ra cửa, còn đặc biệt mời một đội nhạc tưng bừng, kéo băng rôn, đánh trống khua chiêng.
Toàn bộ bác sĩ, y tá, hộ lý trong viện đều đứng ngay ngắn trước cổng, vẫy tay tiễn tôi.
Tặng tiền, tặng thể diện, thậm chí còn giúp tôi tìm việc làm.
Chỉ có một điều kiện duy nhất: "Ngàn vạn lần, đừng quay lại đây nữa."
Bác sĩ Hà chậm rãi chớp mắt, giọng đầy thản nhiên: "Đúng rồi, là người bình thường."
Ông ta chỉ vào mặt tôi, nghiêm túc nói: "Anh nhìn xem, ngũ quan có thiếu cái nào không? Mắt không nhiều không ít, vừa vặn hai cái, không phải người bình thường thì là gì?"
7
Bác sĩ Hà nhanh nhẹn thu dọn ba lô, đứng dậy vẫy tay: "Bình gas nhà tôi sắp nổ rồi, tôi đi trước đây. Có việc thì gọi điện... tốt nhất là đừng gọi."
Viên cảnh sát trầm ngâm một lúc, sau đó nhìn tôi, nghiêm túc nói: "Cậu đã xuất viện rồi thì hãy sống như một người bình thường, đừng gây chuyện nữa."
Rồi quay sang bố thằng nhóc: "Có chuyện gì thì cứ báo cảnh sát, chúng tôi sẽ đến ngay... mong là anh còn kịp gọi."
Bố thằng nhóc tái mặt, méo miệng như sắp khóc: "Anh ơi, tôi nhất thời nóng nảy, mạo phạm ngài. Ngài cứ coi tôi như cái rắm mà tha cho tôi đi!"
Tôi hào phóng vỗ vai hắn, mỉm cười: "Gọi anh thì xa cách quá... gọi bố đi."
Hắn lặng thinh.
Tôi siết chặt vai hắn, nụ cười càng dịu dàng hơn: "Gọi không?"
Hắn mím môi, giọng run rẩy: "Bố..."
Tôi gật đầu hài lòng: "Ngoan lắm."
Sau đó, cả hai cùng ngồi xuống viết bản cam kết.
Tôi vẫn không hiểu lắm, viết cái này thì có tác dụng gì? Đã cam kết là sẽ không tái phạm thì thật sự sẽ không làm nữa sao?
Xã hội của người bình thường chú trọng đạo đức, uy tín.
Tôi thì khác.
Tôi vốn dĩ không có đạo đức.
Tôi chỉ viết một câu: "Cam kết hôm nay không giết hắn."
Còn hắn thì viết mấy trang giấy. Từ chuyện con trai hắn sai trước, đến chuyện hắn lỡ xúc phạm tôi, rồi bắt đầu kể khổ về cảnh trên có mẹ già, dưới có con thơ, vô cùng đáng thương, tha thiết xin tôi bỏ qua.
Viết dài dằng dặc, phải đến mấy nghìn chữ.
Tôi nhìn mà tặc lưỡi thán phục.
Tôi có quen một tác giả truyện mạng tên Lý Vân Chu, ngày nào cũng kêu bí ý tưởng, nếu anh ta có được một nửa khả năng của gã này, chắc không đến nỗi bị độc giả rượt chửi suốt ngày.
Viết xong cam kết, cả hai cùng ra khỏi đồn cảnh sát.
Bố thằng nhóc như được đại xá, chạy biến mất như đạp phải hai cái bánh xe lửa.