Chương 2
Đứa Trẻ Phá Phách Đụng Phải Diêm Vương Sống
"Gọi cảnh sát!"
Mẹ thằng nhãi con gào lên túm chặt lấy áo tôi.
Giọng the thé: "Tôi phải tống nó vào tù!"
Tôi nắm lấy từng ngón tay bà ta chậm rãi bẻ ngược từng ngón một: "Đụng vào tao nữa, tao phế mày ngay tại đây."
Bà ta đau đến mức hét ầm lên.
Vất vả lắm mới rút tay ra được.
Nhưng không dám làm càn nữa.
Chỉ có thể trốn sau lưng nhân viên tàu.
Căm hận trừng mắt nhìn tôi.
Chúng tôi bị đưa đến phòng nghỉ của ga tàu.
Mẹ thằng bé chống nạnh, la lối om sòm: "Hắn đánh con trai tôi! Tôi yêu cầu bồi thường hai trăm ngàn tệ tiền viện phí!"
Nhưng nhân viên tàu đều đứng về phía tôi.
Họ nói rõ ràng rằng chính thằng nhóc đã cướp thuốc của tôi trước.
Bà ta lập tức lật mặt.
Nhảy dựng lên:
"Chỉ là một lọ thuốc vớ vẩn thôi mà! Đáng giá bao nhiêu chứ? Dựa vào đâu mà bắt nạt con trai tôi?!"
Tôi cười nói:
"Tôi bị bệnh tâm thần. Đấy là thuốc an thần của tôi."
Bà ta trợn mắt, cười khẩy:
"Mày bị tâm thần? Tao cũng bị tâm thần này! Không quan tâm! Hai trăm ngàn tệ, thiếu một xu cũng đừng hòng bước chân ra khỏi cửa!"
Tôi thản nhiên bước thẳng ra cửa:
"Ồ, tôi ra đấy, xem bà làm gì được tôi nào?"
Sau đó, tôi lại thong thả bước vào:
"Ấy chết, tôi lại quay về rồi này."
Rồi lại bước ra:
"Lại ra ngoài rồi."
Lặp lại vài lần.
Tôi nhướng mày nhìn bà ta:
"Ra vào, ra vào, tức không? Có phải không làm gì được tôi không?"
Thằng nhóc khóc ré lên.
Âm thanh the thé chói tai như cái ấm đun nước sôi có tâm hồn.
Mặt bà mẹ tức đến mức thịt cũng run rẩy theo.
Nghiến răng nghiến lợi.
Siết chặt nắm đấm.
Liên tục nói ba chữ:
"Được! Được! Được!"
"Hôm nay tao không đánh gãy xương mày, mày không biết mình đã đắc tội với ai đâu!"
Bà ta rút điện thoại ra gọi.
Vừa bấm số vừa nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi:
"Tao sẽ lột da, róc xương mày!"
Tôi nhướn mày.
Gật gù:
"Muốn đánh nhau thì hẹn giờ đi. Hôm nay tôi đi tái khám. Lát nữa quay lại tìm bà..."
Dừng một chút.
Tôi chậm rãi hỏi:
"Nhưng bà không báo cảnh sát chứ?"
Tôi nói vô cùng chân thành.
Tôi thực sự rất mong được "giao lưu" một trận với bà ta.
Trước đây tôi từng đọc rất nhiều chuyện về những kẻ giết người hàng loạt ở nước ngoài.
Bọn họ thường có sở thích mổ xẻ, phân thây nạn nhân.
Tôi đã lớn thế này.
Nhưng vẫn chưa giết người bao giờ.
Giờ đây.
Cơ hội cuối cùng cũng đến.
Sao có thể bỏ lỡ được?
Coi như là kính cẩn tri ân các tiền bối đi trước vậy.
Bà mẹ thằng nhãi con nhìn tôi.
Tức đến mức vừa giận vừa bật cười:
"Tốt! Tốt lắm! Đến nước này mà còn mạnh miệng được!"
4
Rất nhanh sau đó, tôi đã biết được thủ đoạn trả thù của gia đình bọn họ.
Nơi tôi xuống tàu là một vùng ngoại ô, từ ga tàu đến trạm xe buýt phải đi qua một con đường nhỏ. Vừa rẽ vào hẻm, bốn, năm gã đàn ông đã đứng chặn sẵn. Trên tay lăm lăm gậy sắt, đao dài, cánh tay xăm trổ chằng chịt.
"Chính mày là thằng đã bắt nạt con tao?" Gã cầm đầu vừa dứt lời, một cái bạt tai giáng thẳng xuống mặt tôi. Không kịp phòng bị, tôi loạng choạng ngã xuống đất, mấy gã phía sau lập tức nhào lên, đè chặt tôi xuống.
"Thằng ranh con, mày cũng dám đánh con trai tao?"
Gã ta ngồi xổm xuống, túm tóc tôi, gằn giọng: "Chỗ này không có camera giám sát. Tao có phế mày luôn tại đây cũng chẳng ai biết."
Hắn hừ lạnh: "Hôm nay phải cho mày biết, đắc tội với tao sẽ có kết cục gì!"
Tôi nhạy bén nắm bắt được từ khóa quan trọng. Không có camera? Giết người sẽ không bị bắt? Có chuyện tốt như vậy sao?!
Trong đầu tôi ong lên một tiếng, hai tiểu nhân trong não lập tức nhảy ra, hí hửng gõ trống reo hò: "Làm đi! Làm đi!"
Tôi không hề do dự, húc mạnh đầu vào mặt gã ta. Nhân lúc hắn đau đớn buông lỏng tay, tôi vặn ngược cánh tay hắn, đồng thời đá thẳng vào háng gã đứng sau lưng.
Gã kia rú lên một tiếng, lăn lộn dưới đất như con tôm bị chần nước sôi. Tôi nhân cơ hội bật dậy, túm lấy cánh tay hắn, dùng hết sức quật mạnh xuống nền xi măng, cướp lấy thanh đao trên tay hắn.
Khoảnh khắc cầm thanh đao nặng trịch trong tay, tôi có thể cảm nhận được từng dòng máu trong cơ thể đang sôi trào, từng tế bào đều đang hưng phấn gào thét.
Một trong những đặc điểm của hội chứng siêu hùng là lượng hormone nam trong cơ thể tôi cao gấp nhiều lần so với người bình thường, cơ bắp phát triển mạnh mẽ. Bây giờ, cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi!
Gã đàn ông kia hoàn hồn trước tiên, vung gậy sắt, đập thẳng xuống đầu tôi.
Tôi không né, không tránh, chỉ giơ đao lên, chém thẳng xuống đỉnh đầu hắn!
Cách đánh liều mạng đổi mạng. Chúng tôi giống như hai tài xế bịt mắt lao xe vào nhau, ai chùn bước trước thì là cháu nội!
Thời gian như bị kéo chậm lại, từng khung cảnh lướt qua trước mắt tôi như một đoạn phim quay chậm.
Thanh gậy sắt trắng toát trong tầm mắt tôi ngày càng lớn dần, sự hung tợn trên mặt hắn dần biến thành hoảng sợ. Bởi vì, lưỡi đao của tôi cũng đang rít gió lao thẳng đến đầu hắn.
Nhưng ngay khi mũi đao sắp chạm vào da đầu, cả người tôi đột nhiên run lên bần bật. Không phải sợ hãi, mà là hưng phấn! Một loại khoái cảm khó tả như dã thú đói khát thấy được máu tươi đang điên cuồng quậy phá trong lồng ngực, từng lỗ chân lông trên người tôi đều đang nhảy múa.
Nhưng mà, hắn sợ rồi. Ngay khoảnh khắc tôi sắp ra tay, hắn đột ngột nghiêng đầu tránh né. Gậy của hắn không đánh trúng tôi, tôi cũng không chém trúng hắn. Lưỡi đao chém xuống đất bắn ra tia lửa, lực dội ngược làm tay tôi tê dại.
"Đm, mày muốn giết người à?!" Giọng hắn run bần bật.
Tôi tức muốn chết. Con vịt đã chín còn có thể bay mất sao?!
Tôi vung đao chém tiếp. Một lần không chết, thì hai lần!