Chương 5

Đứa Trẻ Phá Phách Đụng Phải Diêm Vương Sống

Tôi đã tra rồi, nếu bà ta ra tay trước, thì dù có đánh nhau, kể cả tôi có lỡ giết chết bà ta, khả năng cao tôi cũng không bị xử tử.

Nghĩ đến đây, tôi hưng phấn đến mức ngón tay đã chạm vào con dao gấp trong túi.

Nhưng đáng tiếc, bà ta quá nhát gan.

Cầm đũa lên rồi lại bỏ xuống.

Lảo đảo chạy mất hút.

Hết hứng.

Người lớn không dám động thủ, vậy thì tôi đi hành thằng nhỏ.

Ngày nào tôi cũng đứng chặn trước cổng trường, đợi nó tan học.

Tay cầm theo một con gà sống.

Rồi mổ bụng, moi hết nội tạng ngay trước mặt nó.

Dùng ruột gà quấn quanh cổ, còn buộc thành một cái nơ con bướm.

Rất có tính nghệ thuật.

Nhưng thằng nhóc thì sợ chết khiếp.

Hai chân nó nhũn ra, ngã ngồi xuống đất, người run rẩy như bị mất xương sống.

Thật lòng mà nói, tôi không hiểu chỗ nào đáng sợ cả.

Hồi nhỏ, tầm bảy tám tuổi, tôi từng bắt được một con rắn ở chợ gần nhà.

Tôi chặt đầu nó, quấn quanh cổ chơi.

Rất vui.

Nhưng đám trẻ xung quanh sợ đến phát khóc, nói rằng trông tôi như một tên đồ tể dính đầy máu.

Tôi rất mừng vì cuối cùng cũng có người hiểu mình.

Dù sao thì, mơ ước lớn nhất của tôi chính là trở thành một sát nhân hàng loạt.

Chỉ tiếc là từ đó trở đi, không còn ai dám chơi với tôi nữa.

Thế là tôi chỉ có thể chơi với chó mèo.

Sau đó...

Tôi giết hết bọn chúng.

10

Thế giới của người bình thường, tôi không hiểu nổi.

Cũng chưa bao giờ hòa nhập được.

Bao năm nay, tôi vẫn luôn cô độc.

Thằng nhóc kia cũng đủ hư hỏng, biết đâu nó lại cùng loại với tôi?

Vậy nên tôi thử kết bạn với nó.

Lặng lẽ nhét vào ngăn bàn nó vài con cóc, bò cạp, rết độc.

Hy vọng nó thích.

Chắc là thích thật.

Lần nào cũng vui đến mức bật khóc.

Thấy hiệu quả tốt, tôi lại lén bỏ thêm vài con rắn vào cặp sách của nó.

Nó vừa mở ra, đã thấy một đống rắn nhỏ mũm mĩm quấn lấy nhau, thè lưỡi phun phì phì với nó.

Lần này, không chỉ khóc.

Mà còn... tè cả ra quần.

Sau đó, nó trợn mắt ngất xỉu tại chỗ.

Giáo viên vội gọi cấp cứu.

Nhưng đến bác sĩ cũng không dám lại gần cái cặp.

Đành phải gọi đội cứu hỏa.

Một trận huyên náo kinh thiên động địa.

Giữa chừng, thằng nhóc tỉnh lại.

Vừa mở mắt, lại thấy bầy rắn vẫn còn đó.

Thế là... ngất tiếp.

Lại tỉnh, lại thấy, lại ngất.

Lặp đi lặp lại mấy lần.

Cuối cùng, mất kiểm soát đại tiểu tiện, sùi bọt mép, tinh thần cũng có chút vấn đề.

Lần này từ viện về, nó nhất quyết không chịu đi học nữa.

Mẹ nó cũng nghỉ làm, ở nhà canh chừng nó.

Thế là hết trò chơi.

Tôi đành phải chuyển mục tiêu sang bố nó.

Nhưng cách chơi sẽ khác một chút.

Mỗi ngày, tôi đi theo hắn, từ lúc đi làm đến lúc tan ca.

Lặng lẽ chụp hình.

Rồi in ảnh, đặt ở những nơi hắn chắc chắn sẽ nhìn thấy.

Như trên bàn làm việc.

Trong nhà vệ sinh.

Và bất cứ góc nào hắn có thể thấy.

Ví dụ:

Hắn vừa đi vệ sinh xong quay lại.

Ông sếp ngồi ngay bàn, tay cầm tấm ảnh hắn vừa ngồi bệ xí vừa chơi game.

"Cậu giải thích xem đây là cái gì?"

Hay lúc hắn họp sáng xong, mở điện thoại ra, phát hiện ảnh chụp cảnh hắn xem phim đen đang bị truyền tán loạn khắp nơi.

Hoặc khi hắn bước ra khỏi chung cư, phát hiện bằng chứng hắn rạch xe của người ta bị tôi dán ngay cổng lớn.

Kết quả, hàng loạt chủ xe kéo đến, vây quanh nhà hắn bắt đền.

Chưa đến ba ngày.

Hắn sắp phát điên rồi.

Vội vàng nghỉ việc, co đầu rụt cổ ở nhà.

11

Bọn họ báo cảnh sát.

Camera giám sát ghi lại cảnh tôi liên tục đi theo cả nhà ba người bọn họ, thế nên tôi bị xếp vào diện tình nghi.

Tôi cười nhạt: "Ủa, đường này nhà mấy người mở à? Tôi thích đi đâu là quyền của tôi, ai quản được?"

Chỉ cần không có bằng chứng cụ thể, thì dù có đánh chết tôi, tôi cũng nhất quyết không thừa nhận.

Dù sao tôi cũng chẳng có chút đạo đức nào, nói dối mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp.

Cảnh sát cũng bó tay, không làm gì được tôi.

Khoảng một tuần sau, có vẻ bọn họ bắt đầu lơi lỏng cảnh giác.

Dần dà, lại đi làm, đi học như bình thường.

Tôi sao có thể để họ sống yên ổn được?

Nhà họ ở tầng một.

Thế là vào một đêm tối không trăng, tôi lặng lẽ leo vào sân nhà họ.

Ngồi xổm ngay dưới cửa sổ.

Nghe thấy bên trong có tiếng động, đoán rằng họ đang bận rộn chuyện gì đó.

Thế là tôi từ từ đứng lên, dán sát mặt vào cửa kính.

Lặng lẽ nhìn họ chăm chú.

Rồi đúng khoảnh khắc cao trào nhất, tôi lấy hơi, gầm lên ba tiếng vang rền:

"HÊY~ HÊY~ HÊY~"

Mặt tôi đè sát lên cửa kính, mũi và miệng bị ép bẹp dí, dưới ánh trăng tái nhợt, tôi cũng không dám tưởng tượng khung cảnh này trông hài hước đến mức nào.

Hiệu quả đúng như mong đợi.

Bố thằng nhóc nhìn thấy tôi, sợ đến mức lăn từ trên giường xuống sàn.

Mẹ nó thì rống lên một tiếng chói tai: "MA QUỶ AAAAA!!!!"

Tôi nhếch môi cười: "Hai người đang làm gì thế?"

← → Phím mũi tên để chuyển chương