Chương 6
Đứa Trẻ Phá Phách Đụng Phải Diêm Vương Sống
Bà ta trợn trắng mắt, hôn mê bất tỉnh.
Bố thằng nhóc hoàn hồn, tức đến mức cả người run bần bật.
Ngón tay run rẩy chỉ vào tôi: "M-m-mày muốn làm gì?! Mày tin tao báo cảnh sát không?!"
Tôi nhún vai, thản nhiên: "Báo đi, dù gì tôi cũng chỉ bị nhốt vài ngày. Ra tù rồi, tôi lại tiếp tục chơi."
Hắn lập tức cụp mắt xuống, giọng run rẩy: "Đại ca, tôi xin anh, tha cho nhà tôi đi. Một tháng nay, anh làm nhà tôi gà bay chó sủa, công việc mất, con cái không dám đi học, dù có thù oán gì cũng nên chấm dứt rồi chứ?"
Tôi khoanh tay: "Không được, tôi còn chưa chơi chán. Trừ khi..."
Ánh mắt hắn sáng lên: "Trừ khi cái gì?"
Tôi bá vai hắn, cười tủm tỉm: "Tôi mới ra tù, ở đây cũng không quen biết ai, chỉ có nhà anh là thân thuộc. Anh nói xem, có nên tỏ chút thành ý không?"
Hắn cứng đờ: "Anh... anh muốn cái gì? Tiền sao...?"
Tôi vỗ ngực hắn, cười ha hả: "Tiền bạc gì chứ, xa lạ quá! Tôi chỉ muốn ở nhờ nhà anh nửa tháng, tiện thể tìm việc làm. Chỉ cần tìm được việc, tôi lập tức dọn đi."
Mặt hắn méo xệch: "Anh ở nhà tôi? Cái này... không ổn đâu, anh bạn à."
Tôi nhướng mày: "Không muốn cũng được. Vậy tôi chỉ còn cách tiếp tục như trước, bám theo cả nhà anh thôi. Tôi là người hoài niệm mà..."
Hắn đứng ngây ra tại chỗ, đấu tranh tư tưởng rất lâu.
Cuối cùng, hắn hít sâu một hơi, nghiến răng nhìn tôi: "Anh phải thề, đúng nửa tháng sau lập tức rời đi."
Tôi giơ một tay lên, mỉm cười: "Tôi thề."
12
Sáng sớm hôm sau, tôi tay xách nách mang dọn đến nhà bọn họ.
Bố thằng nhóc ra đón, gượng cười: "Đến là được rồi, mang quà cáp làm gì cho khách sáo."
Tôi liếc hắn, lạnh nhạt: "Lăn qua một bên đi, chẳng có cái nào là cho ông cả."
Sau đó, ngay trước mặt hắn, tôi mở túi ra, từng món từng món lấy ra, giới thiệu tận tình:
"Cái búa và đống đinh này là để đập sọ, tôi nghe nói xương sọ rất cứng, phải nghiền nát mới dễ nhét vào túi."
"Cái cưa này để phân xác, trong phim hay dùng cưa máy, nhưng tôi thấy nó ồn quá, vẫn là dùng cưa tay tốt hơn."
"Còn cái túi đựng xác này thì..."
Sắc mặt hắn tái mét, môi run rẩy: "Không phải đã nói là chung sống hòa bình nửa tháng rồi cậu sẽ dọn đi sao? Sao còn mang theo mấy thứ này?!"
Tôi thản nhiên nhún vai: "Trước đây tôi định chặt xác cả nhà ông, tốn bao công sức mới kiếm được đủ dụng cụ. Không nỡ bỏ, nên đem đến đây khoe với ông một chút thôi."
"Hả?"
Tôi thả mình xuống ghế cạnh bàn ăn, cầm một viên bánh rán bỏ vào miệng, uống một ngụm sữa đậu nành, chậm rãi nói: "Nhưng yên tâm đi, giờ tôi không còn hứng thú giết người nữa."
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Tôi lại nói tiếp: "Tôi cũng sẽ không ăn ở chùa, chắc chắn sẽ trả ơn hai người. Yên tâm nhé."
Còn chưa kịp dứt lời, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng hét chói tai.
Hai mẹ con vừa ngủ dậy, vừa bước ra phòng khách đã đứng hình.
Mẹ nó mặt trắng bệch, giơ tay run rẩy chỉ vào tôi: "Mày... mày... sao mày lại ở trong nhà tao?! Chồng ơi!!!"
Thằng nhóc chỉ "vút" một cái, trốn ngay sau ghế sofa, ôm đầu co rúm, run lẩy bẩy: "Đừng đánh con! Đừng đánh con!"
Bố nó cười méo xệch, không biết phải giải thích thế nào.
Tôi vỗ vai hắn, cười tủm tỉm: "Giới thiệu một chút xem nào, đây là ai?"
Hắn thoáng sững sờ, rồi vội vàng nghe lời: "Đây là vợ tôi, hai người từng gặp nhau rồi."
Tôi gật đầu, à một tiếng: "Nhớ ra rồi. Trước đây tôi đánh bà ta một cái, bay thẳng ra ngoài."
Rồi tôi lại nhìn về phía thằng nhóc trốn sau ghế: "Thằng bé tôi cũng đánh rồi. Mà không chỉ nó, cả ông nữa đúng không?"
Tôi vỗ đùi, cười lớn: "Thật trùng hợp, cả nhà ông đều nằm gọn trong tay tôi rồi!"
Ba người bọn họ vừa tức vừa bất lực.
Tôi chỉ vào ghế: "Ngồi đi, đứng đực ra đó làm gì? Cứ coi đây là nhà mình, đừng khách sáo."
Bọn họ: "..."
Mẹ nó căng thẳng ngồi xuống cạnh tôi, tay run run với lấy cái bánh bao.
Tôi chộp lấy con dao, "RẦM" một tiếng, cắm phập xuống bàn: "Bảo ngồi, chứ đâu bảo ăn?"
Mẹ nó giật nảy mình, sợ đến mức té ngửa ra đất, mặt mày trắng bệch: "Mày... mày..."
Tôi lại cười hiền, kéo bà ta dậy, nhét cái bánh bao vào tay bà ta: "Đùa thôi mà, làm gì căng thế."
Bà ta vẫn còn sợ hãi, mắt mở to nhìn tôi, do dự cắn một miếng nhỏ.
Tôi giơ chân, "BỘP" một cái, đá bà ta cả người lẫn ghế bay ra xa: "Bảo không được ăn, thế mà vẫn dám ăn?"
Mẹ nó sụp đổ hoàn toàn, hoảng loạn chạy thẳng về phòng, "RẦM" một tiếng đóng sập cửa, vừa khóc vừa gào: "Đồ thần kinh!!!!"
13
Tôi cười hì hì, quay sang bố thằng nhóc, vỗ vai hắn đầy thân thiết: "Anh à, tôi làm vậy là giúp anh xả giận đấy."
Hắn ngớ ra: "Gì... gì cơ?"
Tôi rút từ túi ra một xấp ảnh, nhét vào tay hắn, ghé sát tai thì thầm: "Tôi chụp được khi theo dõi bà ta đấy. Nhìn xem, anh bị cắm sừng to cỡ nào rồi!"
Trong ảnh, mẹ thằng nhóc nằm gọn trong lòng đủ kiểu đàn ông, tạo dáng trong mấy tư thế kỳ quái.
Bố nó nhìn chằm chằm, từng đường gân xanh trên trán giật giật, ánh mắt đỏ bừng: "Con mẹ nó! Con đàn bà chết tiệt, dám lén lút vụng trộm sau lưng tao?!"
Hắn đá thẳng vào cửa phòng ngủ: "CÚT RA ĐÂY NÓI CHO RÕ RÀNG!"
Bên trong vọng ra tiếng chửi the thé: "Tao ngoại tình bao giờ?! Mày bị thần kinh à?!"
Tất nhiên là bà ta không ngoại tình thật.
Toàn bộ ảnh trong tay hắn đều do tôi photoshop.
Trong lúc hai vợ chồng hăng say đánh nhau, tôi quay sang thằng nhóc, nở nụ cười hiền từ: "Cháu học lớp mấy rồi? Thành tích thế nào?"
Nó mặt cắt không còn giọt máu, hoảng loạn lùi về sau: "Đừng... đừng lại gần cháu!"
Tôi túm cổ áo nó nhấc bổng lên: "Nói chuyện đàng hoàng không thích đúng không? Tao hỏi mà mày không trả lời hả?!"
Thằng bé sợ đến mức nước mũi nhỏ ròng ròng, vừa khóc vừa hét: "Cháu... cháu học lớp ba ạ!!!"
Tôi xách nó vào phòng, đặt xuống bàn học, lạnh lùng nói: "Tao kiểm tra trình độ mày chút nhé. Làm hết cái đề này, sai một câu, tao đánh một trận."
Nó run rẩy cầm lấy bài thi, đọc lắp bắp: "Giả sử ma trận cấp ba A có các phần tử chính là... Cái gì thế này? Cháu không hiểu! Mẹ ơi!!!"
Tôi vung thước bốp vào đầu nó: "Viết! Còn khóc tao đánh chết mày!"
Nó mếu máo, nước mắt giàn giụa: "Nhưng cô giáo chưa dạy đến cái này!"
Tôi đè đầu nó xuống bàn: "Chưa dạy thì không tự học được chắc?! Mày không biết tư duy à?!"
Bên ngoài, hai vợ chồng sau khi đánh nhau một trận tơi bời cuối cùng cũng bình tĩnh lại, bố thằng nhóc ôm đầy vết cào trên mặt, đi tới thở dài: "Lại gì nữa đây?"
Tôi nhún vai: "Tôi đang kèm học cho con anh. Bây giờ cạnh tranh khốc liệt lắm, không thể để trẻ con thua từ vạch xuất phát được."
Hắn cầm đề thi lên xem, mặt méo xệch: "'Đề thi cuối kỳ môn Toán Cao Cấp'? Cậu dạy kiểu này không phải hơi sớm à?"
Tôi chép miệng: "Anh không đua, nhưng người khác đua. Phải có ý thức nguy cơ!" Tôi lại đè đầu thằng bé xuống bàn: "Viết ngay! Sai một câu, tao treo mày lên đánh!"
Thằng nhóc khóc thét: "Ông trời ơi cứu con với!!!"
Một ngày vui vẻ như vậy, mở màn trong tiếng gào khóc của cả nhà ba người.
Và trong suốt một tuần tiếp theo...
14
Tôi là người biết ơn, nên không chỉ trả hẳn một đồng tiền thuê nhà cao ngất ngưởng, mà còn nhiệt tình nâng cao trình độ giáo dục của con họ.