Chương 5
Giấu 500.000 Tiền Thưởng, Tôi Khiến Chồng Ra Đi Tay Trắng
Tôi hất mạnh tay anh ta ra.
“Tiền đặt cọc mua căn nhà này là do tôi trả trước khi kết hôn.”
“Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu cũng chỉ có tên một mình tôi.”
“Theo pháp luật, tôi hoàn toàn có quyền định đoạt nó."
Anh ta hoàn toàn chết lặng.
Có lẽ không ngờ tôi đã tính toán mọi thứ từ trước.
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa vang lên.
Thật đúng lúc.
Giống như một màn kịch được sắp đặt hoàn hảo.
Tôi bước tới mở cửa.
Ngoài cửa là Tiểu Trương của công ty môi giới.
Bên cạnh cậu ấy còn có một người đàn ông trung niên ăn mặc sang trọng, nhìn là biết rất có tiền.
"Chị Chu, đây là Tổng giám đốc Lý."
Tôi nghiêng người sang một bên.
"Mời vào.”
Tôi không quay đầu nhìn Trần Hạo.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được.
Hai ánh mắt sắc lạnh như muốn giết người của anh ta...
Vẫn luôn ghim chặt trên lưng tôi.
Chương 4
Người môi giới và Tổng giám đốc Lý bước vào nhà.
Bầu không khí trong phòng khách lập tức trở nên ngột ngạt đến cực điểm.
Trần Hạo đứng cứng đờ một bên.
Trông chẳng khác nào người ngoài.
Trên mặt anh ta hiện rõ vẻ nhục nhã và phần nộ.
Còn tôi thì bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Dẫn Tổng giám đốc Lý đi tham quan từng căn phòng.
"Đây là phòng ngủ chính, hướng Nam, có phòng tắm riêng."
"Đây là phòng của con, mới sửa sang cách đây hai năm, toàn bộ đều sử dụng vật liệu thân thiện với môi trường."
Tổng giám đốc Lý càng xem càng hài lòng.
Liên tục gật đầu.
Trần Hạo lẽo đẽo đi theo phía sau.
Giống như một cái bóng.
Anh ta nhiều lần muốn chen vào nói chuyện.
"Góc tường bên này từng bị thấm nước..."
Tôi lập tức tiếp lời:
"Năm ngoái ban quản lý đã sửa chữa triệt để rồi, còn làm thêm hai lớp chống thấm."
"Cửa kính ngoài ban công đôi khi hơi bị kẹt..."
Tôi kéo cửa ra.
Rồi đóng lại.
Mượt mà, trơn tru.
"Bảo dưỡng rất tốt. Tuần nào tôi cũng tra dầu."
Tổng giám đốc Lý liếc nhìn Trần Hạo.
Trong ánh mắt mang theo chút ý cười như đang xem trò vui.
Sắc mặt Trần Hạo lúc đỏ lúc trắng.
Cuối cùng đành ngậm miệng.
Sau khi tham quan xong.
Tổng giám đốc Lý và người môi giới ngồi xuống phòng khách.
Tôi rót nước cho họ.
Còn Trần Hạo đứng bên cạnh.
Hai tay lúng túng đến mức chẳng biết đặt ở đâu.
Tổng giám đốc Lý là người rất thẳng thắn.
"Cô Chu, tôi rất hài lòng với căn nhà này."
“Tiếu Trương cũng đã nói với tôi rồi, cô đang cần tiền gấp.”
"Tôi không thích vòng vo."
"2.100.000 tệ, thanh toán một lần."
“Ngày mai có thể ký hợp đồng, đặt cọc luôn.”
Mức giá này thấp hơn giá thị trường 200.000 tệ.
Nhưng vẫn nằm trong phạm vi dự tính của tôi.
Tôi không hề do dự.
"Được."
"Chốt giao dịch."
Hai chữ ấy.
Giống như hai cây đinh.
Đóng thẳng vào tai Trần Hạo.
Anh ta đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.
Hai mắt đỏ ngầu.
"Chu Tĩnh!"
Tôi không thèm để ý.
Chỉ đưa tay bắt tay với Tổng giám đốc Lý.
“Tổng giám đốc Lý, hợp tác vui vẻ.”
“Hợp tác vui vẻ.”
Tiếu Trương vui mừng khôn xiết.
Lập tức bắt đầu chuẩn bị các thủ tục hợp đồng.
Sau khi tiễn họ ra về.
Cánh cửa vừa khép lại.
Cơn giận của Trần Hạo hoàn toàn bùng nổ.
"Chu Tĩnh! Em điên rồi phải không?!"
Một chiếc gối ôm bị anh ta ném mạnh xuống sàn nhà ngay cạnh chân tôi.
"2.100.000 tệ!"
“Em thật sự bán với giá đó sao?!"
"Em có biết bây giờ căn nhà này đáng giá bao nhiêu không?"
"Em đang bán nhà hay đang đem tiền cho người khác vậy?!"
Tôi cúi người nhặt chiếc gối lên.
Đặt lại lên sofa.
"Không thì sao?"
Tôi nhìn anh ta.
"Chờ mẹ anh và em gái anh hút cạn cái nhà này rồi mới bán à?"
“Đến lúc đó e rằng ngay cả 1.000.000 tệ cũng chẳng bán nổi."
"Em..."
Anh ta chỉ vào tôi.
Tức đến mức toàn thân run lên.
"Chúng ta là vợ chồng!"
"Chuyện lớn như vậy, tại sao em không bàn bạc với anh?!"
"Tôi đã bàn rồi."
“Tôi đã nói với anh rằng tiền thưởng cuối năm của tôi chỉ có 20.000 tệ.”
"Trong nhà không còn tiền đóng học phí."
"Cũng không còn tiền trả khoản vay mua xe."
"Là anh lựa chọn đưa 15.000 tệ cho em gái mình."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Ngay từ lúc anh đưa ra quyết định đó."
"Anh đã tự đánh mất tư cách được bàn bạc rồi."
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Nhưng mỗi câu mỗi chữ đều giống như mũi băng nhọn.
Đâm thẳng vào tim anh ta.
Trần Hạo hoàn toàn cứng họng.
Anh ta biết mình không cãi lại được.
Vì thế.
Anh ta lấy ra vũ khí cuối cùng giữa chúng tôi.
Tình cảm.
Anh ta bước tới.
Giọng nói dịu xuống.
"Tỉnh Tĩnh, anh biết sai rồi."
Anh ta đưa tay định nằm lấy tay tôi.
Nhưng tôi tránh đi.
"Đừng bán nhà nữa được không?"
“Khoản tiền đó anh sẽ nghĩ cách."
"Anh đi vay cũng được."
"Anh đi đòi lại cũng được."
"Được không?"
"Vì con."
"Vì gia đình này."
"Em cho anh thêm một cơ hội nữa."
Diễn xuất của anh ta rất chân thành.
Nếu là một ngày trước.
Có lẽ tôi đã mềm lòng.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ cảm thấy ghê tởm.
"Muộn rồi."
"Trần Hạo."
"Từ khoảnh khắc anh chuyển khoản tiền đó đi."
"Thì mọi chuyện đã quá muộn rồi."
Anh ta nhìn tôi.
Tia hy vọng cuối cùng trong mắt cũng hoàn toàn tắt ngấm.
Anh ta biết.
Mềm mỏng không còn tác dụng nữa.
Vì vậy.
Anh ta cầm điện thoại lên.
Gọi vào số điện thoại mà tôi quen thuộc nhất.
"Mẹ."
Giọng anh ta nghẹn lại như sắp khóc.
"Mẹ mau tới đây đi."
"Chu Tĩnh muốn bán nhà của bọn con."
“Cô ấy muốn ly hôn với con."
Chương 5
Nửa tiếng sau.
Cánh cửa bị mở tung bằng chìa khóa.
Mẹ chồng tôi như một cơn lốc xông thẳng vào nhà.
Theo sau bà là cô con gái cưng - Trần Đình.
"Chu Tĩnh! Đồ sao chối nhà cô! Cô muốn lật trời rồi phải không?!"
Vừa bước vào cửa, ngón tay bà đã gần như chĩa thẳng vào mặt tôi.
Trần Hạo lập tức núp sau lưng mẹ mình.
Giống hệt một đứa trẻ vừa tìm được chỗ dựa.
Trần Đình cũng nhanh chóng hùa theo.
“Chị dâu, sao chị có thể đối xử với anh em như vậy?"
"Anh ấy yêu chị đến thế cơ mà!"
“Có chuyện gì thì mọi người ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, sao cứ nhất định phải bán nhà rồi ly hôn?"
Tôi ngồi trên sofa.
Không hề nhúc nhích.
Thậm chí còn đủ bình tĩnh để tự rót cho mình một cốc nước.
Tôi nhìn ba người họ.
Ngay trong nhà tôi.
Đang diễn một màn kịch lên án tôi vô cùng náo nhiệt.
Thật thú vị.
"Mẹ nhìn cô ta đi! Chính là cái thái độ này đấy!"
Trần Hạo đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa.
Mẹ chồng tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội.
"Tôi nói cho cô biết, Chu Tĩnh!"
“Căn nhà này là của nhà họ Trần chúng tôi!"
"Cô muốn bán là bán được chắc?"
“Chỉ cần tôi còn sống ngày nào, cô đừng hòng đạt được mục đích!"
Tôi nhấp một ngụm nước.
Làm dịu cổ họng.
Sau đó mới chậm rãi lên tiếng.
“Thứ nhất, căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi. Tiền đặt cọc mua nhà là do bố mẹ tôi bỏ ra, không liên quan một xu nào đến nhà họ Trần."
"Thứ hai, trên giấy chứng nhận quyền sở hữu chỉ có duy nhất tên tôi – Chu Tĩnh. Tôi muốn bán lúc nào thì bán lúc đó."
"Thứ ba..."
Tôi ngẩng đầu nhìn bà ta.
“Cho dù bà sống đến một trăm tuổi, bà cũng không ngăn được tôi."
Có lẽ mẹ chồng chưa từng thấy tôi như thế này.
Nhất thời bị chấn động đến đứng sững.
Bà há miệng.
Nhưng không thốt ra nổi lời nào.
Ngược lại, Trần Đình phản ứng rất nhanh.
Cô ta bước tới.
Nằm lấy cánh tay tôi.
Bắt đầu đánh vào tình cảm.
“Chị dâu, em biết chuyện anh em chuyển tiền cho em khiến chị tức giận."
"Em thay anh ấy xin lỗi chị."
“Khoản tiền đó, em trả lại cho chị là được mà."
“Chị nể mặt đứa bé, đừng tiếp tục cãi nhau với anh em nữa được không?"
Nói đến đây.
Vành mắt cô ta đỏ lên.
Diễn xuất thật sự rất đạt.
"Cô trả?"
Tôi bật cười.
“Cô lấy gì để trả?"
“Mỗi tháng lương có 3.000 tệ, trả tiền vay mua nhà xong còn đủ tiền ăn cho bản thân không?"
“Hay là cô định nhờ người bạn trai 'gia cảnh cực kỳ tốt' của mình trả giúp?"
Sắc mặt Trần Đình lập tức trắng bệch.
Lời tôi vừa nói.
Đâm thẳng vào chỗ đau nhất của cô ta.
Thấy em gái bị bắt nạt.
Trần Hạo lập tức đứng ra bảo vệ.
"Chu Tĩnh! Em đừng quá đáng!"
"Chuyện này liên quan gì đến Đình Đình?"
"Không liên quan sao?"
Tôi bật cười.
"Lúc hút máu gia đình thì hai người là anh em ruột thịt."
“Đến lúc trả tiền lại thành không liên quan?"
Tôi đứng dậy.
Bước đến cửa phòng làm việc.
Sau đó.
Ngay trước mặt ba người họ.
Tôi lấy ra một xấp tài liệu đã chuẩn bị từ lâu.
Xấp giấy A4 dày cộp.
Bị tôi ném mạnh xuống bàn trà.
"Bốp!"
Âm thanh vang lên khiến cả ba người giật mình.
"Đó là gì?"
Trần Hạo hỏi.
"Tôi không cần anh biết đó là gì."
"Tôi chỉ cần anh biết một điều."
“Từ năm thứ hai sau khi kết hôn, mỗi tháng anh đều chuyển cho mẹ anh 3.000 tệ tiền sinh hoạt."
"Ngày lễ, ngày Tết, tiền mừng còn tính riêng."
"Học phí và sinh hoạt phí suốt bốn năm đại học của Trần Đình đều do anh chi trả."
"Sau khi cô ta tốt nghiệp, khoản đặt cọc mua căn nhà đầu tiên trị giá 300.000 tệ cũng là anh lấy từ tài khoản chung của vợ chồng chúng ta."
"Tiền vay mua nhà của cô ta, anh cũng đã trả thay đứt quãng ít nhất 100.000 tệ.”
"Còn có tiền mua xe."
"Tiền mua túi xách."
"Tiền đi du lịch..."
Mỗi một câu tôi nói ra.
Sắc mặt Trần Hạo lại trắng thêm một phần.
Biểu cảm của mẹ chồng và Trần Đình cũng dần thay đổi.
Từ phần nộ.