Chương 6
Giấu 500.000 Tiền Thưởng, Tôi Khiến Chồng Ra Đi Tay Trắng
Sang kinh hãi.
"Những năm qua..."
Tôi cầm tờ giấy tổng kết nằm trên cùng lên.
“Những khoản tiền anh lấy từ gia đình này để cung cấp cho hai mẹ con họ."
"Không nhiều."
"Cũng không ít."
Tôi đặt mạnh tờ giấy xuống trước mặt họ.
"437.200 tệ.”
Cả phòng khách chìm vào im lặng.
Tôi nhìn thẳng ba người họ.
Từng chữ từng chữ lạnh lùng vang lên.
"Bây giờ nói cho tôi biết."
"Rốt cuộc là ai..."
“Đang hủy hoại gia đình này?"
Chương 6
Cả phòng khách chìm trong sự im lặng chết chóc.
Chỉ còn nghe thấy tiếng hô hấp nặng nề của vài người.
Môi mẹ chồng run lên bần bật.
Bà nhìn tờ giấy trên bàn như thế vừa nhìn thấy ma.
Trần Đình hoàn toàn sững sờ.
Ánh mắt đờ đẫn, không còn tiêu cự.
Trên trán Trần Hạo đã phủ đầy mồ hôi lạnh.
Có lẽ từ trước đến nay anh ta chưa từng nghĩ tới.
Tôi sẽ tính từng khoản rõ ràng đến như vậy.
Càng không ngờ tôi sẽ đem tất cả phơi bày ngay trên bàn.
"Cô... cô..."
Mẹ chồng chỉ tay vào tôi.
Ngón tay run rẩy như chiếc lá trong gió thu.
"Cô lại dám lén ghi chép số sách sau lưng chúng tôi?" Sách
"Đúng là người đàn bà tâm cơ thâm sâu!"
Cuối cùng bà cũng tìm được một điểm mới để công kích.
"Đúng vậy."
Tôi thản nhiên thừa nhận.
“Không chỉ ghi chép."
"Tôi còn giữ lại toàn bộ lịch sử chuyển khoản."
"Sao kê ngân hàng rõ ràng từng khoản một."
“Mẹ có muốn xem không?"
Tôi giơ xấp tài liệu dày cộp trong tay lên.
Mẹ chồng sợ đến mức lùi lại một bước.
Lúc này Trần Hạo mới hoàn hồn.
Anh ta lao tới giật lấy xấp giấy.
Ánh mắt quét thật nhanh từng dòng.
Càng xem.
Tay anh ta càng run dữ dội.
"Chu Tĩnh!"
"Em điều tra anh?!"
Anh ta gào lên.
Như thế người phạm lỗi là tôi.
"Đó không phải điều tra."
Tôi bình tĩnh sửa lại.
“Đó là tài sản chung của vợ chồng."
"Tôi có quyền được biết."
"Anh cho mẹ anh tiền."
"Cho em gái anh tiền."
"Tôi không có ý kiến."
“Nhưng điều kiện tiên quyết là không được ảnh hưởng đến cuộc sống của gia đình chúng ta."
"Bây giờ vì bọn họ."
“Gia đình này sắp không còn nữa."
"Khoản nợ này... chẳng lẽ không nên tính sao?"
"Tính cái gì mà tính!"
Mẹ chồng lại nhảy dựng lên.
"Con trai hiếu kính mẹ!"
"Anh trai giúp em gái!"
"Đó là lẽ đương nhiên!"
“Có gì phải tính toán?"
"Hay cho một câu lẽ đương nhiên."
Tôi gật đầu.
"Được."
"Vậy chúng ta không tính khoản đó."
"Chúng ta tính khoản khác."
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở một bức ảnh.
Đó là ảnh chụp màn hình khoản tiền đặt cọc mà Tổng giám đốc Lý chuyển cho tôi chiều hôm qua.
200.000 tệ.
Con số màu đỏ hiện lên đặc biệt chói mắt.
"Tiền đặt cọc mua nhà tôi đã nhận rồi."
"Hợp đồng cũng đã ký."
“Có đầy đủ hiệu lực pháp luật."
“Nếu vi phạm hợp đồng, tôi phải bồi thường gấp đôi tiền đặt cọc."
"Tức là 400.000 tệ."
Tôi xoay màn hình điện thoại về phía họ.
“Vậy ai sẽ là người trả khoản tiền đó?"
Cả ba người lập tức câm lặng.
400.000 tệ.
Con số ấy giống như một ngọn núi khổng lồ.
Đè nặng đến mức họ không thở nổi.
Bọn họ đều biết.
Cho dù bán tôi đi cũng không lấy đâu ra số tiền ấy.
Sắc mặt Trần Hạo hoàn toàn trắng bệch.
Anh ta ngã ngồi xuống sofa.
Ánh mắt trống rồng.
Anh ta biết.
Mọi thứ đã kết thúc rồi.
Căn nhà này...
Nhất định phải bán.
"Chu Tĩnh..."
Anh ta lẩm bẩm.
"Em nhất định phải tuyệt tình đến thế sao?"
"Tuyệt tình?"
Tôi nhìn anh ta.
"Tôi đã cho anh cơ hội rồi."
"Khi anh bình thản ăn bữa sáng tôi làm vào sáng hôm qua."
"Khi anh mở miệng đòi tôi chuyến 20.000 tệ cho anh."
"Tôi đều đang cho anh cơ hội."
“Là chính anh tự chặn hết mọi đường lui của mình."
Tôi cất điện thoại đi.
Cũng cất luôn chút cảm xúc cuối cùng.
"Bây giờ."
"Chúng ta nói chuyện ly hôn đi."
Tôi lấy từ trong túi ra một tập tài liệu khác.
Là bản thỏa thuận ly hôn đã được in sẵn.
Tôi đặt nó lên trên xấp sao kê ngân hàng.
“Vấn đề phân chia tài sản rất đơn giản."
“Căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi."
"Bán được 2.100.000 tệ, toàn bộ thuộc về tôi."
“Chiếc xe cũng là tài sản trước hôn nhân của tôi."
"Cũng thuộc về tôi."
"Tài sản chung sau khi kết hôn của chúng ta chủ yếu là khoản tiền thưởng cuối năm 500.000 tệ mà tôi gửi tiết kiệm."
"Theo pháp luật, mỗi người một nửa."
"Anh được 250.000 tệ.”
Tôi nhìn Trần Hạo.
Giọng nói vô cùng rõ ràng.
"Nhưng trong năm năm qua."
“Anh đã chuyển tổng cộng 437.200 tệ tài sản chung của vợ chồng cho gia đình anh."
“Khoản tiền này cũng phải chia đôi trách nhiệm."
"Nói cách khác."
"Anh đã ứng trước 218.600 tệ phần tài sản thuộc về mình."
"Vì vậy..."
"250.000 tệ trừ đi 218.600 tệ."
"Cuối cùng anh chỉ còn nhận được 31.400 tệ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Từng chữ từng chữ rõ ràng đến lạnh lùng.
"Quyền nuôi con thuộc về tôi."
"Anh ra đi tay trắng."
Tôi chỉ về phía cửa.
Nơi đặt mấy thùng giấy lớn đã được đóng gói từ trước.
"Đồ đạc của anh đều ở đó."
“Tôi đã giúp anh thu dọn xong rồi."
Sau đó tôi nhìn sang mẹ chồng và Trần Đình.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
"Bây giờ..."
"Dần gia đình anh."
"Cầm theo 31.400 tệ của anh."
"Rời khỏi căn nhà của tôi."
Chương 7
Lời tôi vừa dứt.
Giống như một quả bom nổ tung giữa phòng khách.
Người phản ứng đầu tiên là mẹ chồng.
Bà ta lập tức thét chói tai:
"Ra đi tay trắng?!"
"Cô lấy tư cách gì bắt nó ra đi tay trắng?"
“Nhà họ Trần chúng tôi chỉ có duy nhất một đứa con trai!"
“Cô muốn nó mất cả gia đình, mất cả con cái hay sao?"
Bà ta lao tới, định giật lấy bản thỏa thuận ly hôn trong tay tôi.
Tôi nghiêng người tránh đi.
"Mẹ."
Tôi bình tĩnh nói.
“Nói chuyện phải dựa trên chứng cứ."
“Bản thỏa thuận này là tôi đã tham khảo ý kiến luật sư rồi."
“Mỗi một điều khoản đều có căn cứ pháp luật rõ ràng."
“Việc anh ta chuyển dịch tài sản chung của vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân là sự thật."
"Khi phân chia tài sản, bên có hành vi đó bị chia ít hơn hoặc thậm chí không được chia, tòa án hoàn toàn có thể chấp nhận."
"Còn quyền nuôi con..."
Tôi nhìn sang Trần Hạo.
“Một người cha đến học phí của con còn không lo nổi."
"Mẹ nghĩ thẩm phán sẽ giao con cho ai?"
Mẹ chồng lập tức nghẹn họng.
Không phản bác nổi một câu.
Cuối cùng chỉ có thể dùng những lời cay độc nhất để chửi rủa tôi.
"Đồ đàn bà độc ác!"
"Cô sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!"
Bên cạnh.
Trần Đình cũng bắt đầu sụt sùi khóc lóc.
“Chị dâu, sao chị có thể nhẫn tâm như vậy?"
“Dù sao cũng là vợ chồng bao năm!"
“Anh em rốt cuộc đã làm gì sai mà chị phải đối xử với anh ấy như thế?"
Tôi nhìn cô ta.
Chỉ thấy vô cùng nực cười.
"Anh ta làm gì sai?"
“Chẳng phải cô là người rõ nhất sao?"
“Căn nhà cô đang ở."
"Khoản tiền cô đang tiêu."
“Có khoản nào không lấy từ gia đình chúng tôi?"
“Bây giờ tôi chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về mình."
“Như vậy đã gọi là nhẫn tâm rồi sao?"
Tiếng khóc của Trần Đình lập tức ngừng bặt.
Từ đầu đến cuối.
Chỉ có Trần Hạo là không nói một lời.
Anh ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt tối tăm đến đáng sợ.
Rồi anh ta từ từ đứng dậy.
Từng bước.
Từng bước một.
Tiến về phía tôi.
Theo bản năng, tôi lùi lại.
Trong lòng thoáng xuất hiện chút bất an.
Anh ta dừng lại trước mặt tôi.
Điều khiến tôi bất ngờ là...
Trên mặt anh ta lại hiện lên một nụ cười.
Một nụ cười quái dị đến mức khiến người khác lạnh sống lưng.
"Chu Tĩnh."
Anh ta mở miệng.
Giọng nói khàn đặc.
"Em thật sự cho rằng mình thắng chắc rồi sao?"
Tim tôi khẽ trầm xuống.
Không biết anh ta còn giấu chiêu bài gì.
Đột nhiên.
Anh ta bật cười.
Tiếng cười lớn đến chói tai.
“Có phải em quên mất rồi không?"
“Căn nhà này sau khi kết hôn vẫn phải trả tiền vay ngân hàng!"
“Đúng là tiền đặt cọc do em bỏ ra trước hôn nhân."
"Nhưng phần tiền trả góp sau khi kết hôn, cùng phần giá trị tăng thêm của căn nhà..."
"Đều có một nửa thuộc về anh!"
"Em bán được 2.100.000 tệ."
“ít nhất cũng phải chia cho anh 1.000.000 tệ!"
Nói xong.
Anh ta đắc ý nhìn tôi.
Giống như cuối cùng cũng tìm được đường sống.
Mẹ chồng và Trần Đình cũng lập tức như người chết đuối vớ được phao cứu mạng.
"Đúng vậy!"
"Còn tiền trả góp mua nhà nữa!"
"Mấy năm nay đều là tiền của nhà họ Trần chúng tôi trả!"
"Con trai tôi không thể bỏ công trả tiền vay mua nhà bao nhiêu năm như thế được!"
Nhìn gương mặt đối trắng thay đen của cả gia đình họ.
Tôi lại thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra...
Đây chính là lá bài tẩy cuối cùng của Trần Hạo.
Đáng tiếc.
Lá bài này từ lâu đã nằm trong dự liệu của tôi.
Tôi không nói gì.
Chỉ xoay người đi tới tủ tivi.
Mở ngăn kéo dưới cùng.
Lấy ra một tập hồ sơ.
Rồi từ bên trong rút ra một văn bản.
“Anh đang nói đến cái này sao?"
Tôi đưa tài liệu tới trước mặt anh ta.
Trần Hạo cau mày nhận lấy.