Chương 9
GIẤY KẾT HÔN GIẢ
Vì không có tiền chữa trị.
Nên để lại tàn tật suốt đời.
Còn Lục Tử Vũ.
Vì nhiều lần dạy mãi không sửa.
Lại tiếp tục phạm tội trộm cắp.
Nên bị đưa vào trường giáo dưỡng dành cho thanh thiếu niên.
Về phần Trần Tịnh.
Nghe nói để trả nợ.
Cô ta phải làm việc ở những nơi không thể công khai.
Nhưng tất cả những điều đó.
Đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Trở về căn hộ mới của mình.
Tôi tắm nước nóng.
Pha một tách trà nóng.
Đứng trước ô cửa kính sát đất sáng rực.
Ngắm nhìn hàng vạn ánh đèn của thành phố.
Trước đây tôi từng nghĩ.
Hạnh phúc là thứ người khác ban cho.
Là mái ấm được bố thí bởi người đàn ông mà tôi từng cùng chịu khổ.
Giờ đây tôi đã hiểu.
Chỗ dựa vững chắc thật sự.
Là năng lực nằm trong chính đôi tay mình.
Là sự độc lập không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Hơi nóng từ tách trà bốc lên.
Làm mờ lớp kính trước mặt.
Tôi đưa tay lau đi làn hơi nước ấy.
Khung cảnh đêm ngoài cửa sổ vẫn rực rỡ chói sáng.
Cuộc sống của tôi.
Mới chỉ vừa bắt đầu.
Con đường phía trước.
Sẽ còn rất dài.
Cũng sẽ vô cùng rộng mở.
Sẽ không còn những con người tồi tệ.
Hay những chuyện phiền lòng.
Đến quấy nhiễu sự bình yên của tôi nữa.