Chương 5
Hiểu lầm 8 cm
"Uống chút thôi, không sao đâu."
Kết quả, hai người họ uống cạn cả một chai rượu vang.
Sau khi gọi xe đưa Thu Trì về khách sạn, tôi phải đưa Mạnh Yến Hồi về nhà.
Trên đường về, anh cứ nắm chặt lấy tay tôi.
Có lẽ vì uống rượu, lòng bàn tay anh rất nóng, còn lấm tấm mồ hôi.
Tôi muốn rút tay lại, nhưng anh càng nắm chặt hơn.
Anh nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt như thiêu đốt, giọng thì thầm khẽ vang lên:
"Em yêu, anh thích em đến phát điên rồi."
10
Tôi đã từng vài lần đến nhà của Mạnh Yến Hồi.
Căn hộ với tông màu đen, trắng và xám, lạnh lẽo và tĩnh lặng như chính con người anh.
Trong phòng khách trống trải, chỉ có một chiếc sofa da cực lớn.
Tôi đỡ anh vào nhà, loạng choạng đổ cả người xuống sofa.
Vừa định đứng dậy để thở, đã bị anh nắm lấy cổ tay, kéo mạnh trở lại.
Tôi vội chống tay lên sofa, cố tránh không đè lên người anh.
"Mạnh Yến Hồi, lần sau mà anh còn uống nhiều thế nữa, em mặc kệ anh luôn!"
Nhưng anh lại vòng tay ôm lấy eo tôi, giọng nũng nịu:
"Vợ anh hung dữ quá... nhưng anh thích."
Mỗi lời anh nói như đang châm lửa.
Tôi kiên nhẫn dỗ dành:
"Anh dậy rửa mặt đi, rồi ngủ sớm một chút!
"Sáng mai anh còn phải đi họp ở công ty nữa, đúng không?"
Nhưng anh lại bám lấy cổ tôi, kéo tôi vào lòng như thể đang ăn vạ.
"Không sao, họp trễ chút cũng được.
"Em yêu, anh muốn hôn em."
Lúc này, việc hôn tôi không còn là câu hỏi, mà giống như một lời thông báo.
Tôi còn chưa kịp nói không được, môi anh đã áp xuống cổ tôi, nóng bỏng và mãnh liệt.
Nụ hôn kéo dài, quấn quýt không dứt.
"Vì sao em chưa bao giờ chủ động chạm vào anh?
"Em không thích cơ thể của anh sao?"
"Tôi hôn chết anh bây giờ!"
Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa, kéo mạnh chiếc áo sơ mi của anh ra, ngửa đầu hôn lên môi anh.
Mạnh Yến Hồi khẽ rên một tiếng, sau đó bất ngờ chống người dậy, ánh mắt đầy kìm nén, hơi thở dồn dập:
"Anh đi tắm.
"Đợi anh, anh sẽ nhanh thôi."
Tôi nằm ngây người nhìn lên trần nhà, đầu óc trống rỗng.
Hóa ra yết hầu của anh lại nhạy cảm như vậy.
Chưa kịp lấy lại tinh thần, anh đã quay lại, bước nhanh về phía tôi, bế bổng tôi lên khỏi sofa.
"Hay là mình cùng tắm đi, anh sợ em chạy mất."
Rõ ràng là người uống rượu là anh.
Vậy mà, tại sao người cảm thấy say lại là tôi?
Ánh đèn trên trần chớp nháy theo nhịp quá nhanh, làm hoa cả mắt tôi.
Tôi đưa tay lên che mắt, cũng để giấu đi những giọt nước mắt không kiểm soát được.
"Mạnh Yến Hồi!
"Anh... anh có thể nhẹ chút được không..."
Anh trông cũng chẳng khá hơn, giọng khàn đặc, đầy vẻ khó nhọc:
"Anh xin lỗi... nhưng anh thật sự không nhịn được nữa."
"Em yêu, anh biết chừng mực mà.
"Anh nhớ rồi, tám centimet... tám centimet..."
Tôi không hiểu.
Tám centimet là câu thần chú gì sao?
Khi cơn sóng tạm ngừng, tôi vừa kịp thở đều lại.
Mạnh Yến Hồi đã cúi xuống hôn tôi thêm lần nữa.
Chửi cũng vô ích.
Đạp cũng vô ích.
Ngược lại, chân tôi bị anh nắm lấy, giữ thật chặt.
Anh lau đi nước mắt trên mặt tôi bằng nụ hôn, nhẹ nhàng dụ dỗ:
"Em yêu, lần này anh sẽ làm tốt hơn."
Nhưng về sau, anh chống tay lên thành giường, hơi thở dồn dập, như đang chịu đựng đến cực hạn.
Giọng anh khàn hẳn đi, cất lời van nài:
"Em yêu, thật sự chỉ được tám centimet thôi sao?
"Thêm một chút, được không?"
Giữa lúc không rõ ràng ấy, đầu óc tôi mơ hồ, bừa bãi gật đầu đồng ý.
Anh kéo tay tôi ra khỏi mắt, những ngón tay dài của anh từ từ len vào giữa các kẽ tay tôi.
Mười ngón tay đan chặt, không một khe hở.
Lúc đó tôi mới hiểu...
Tám centimet nghĩa là gì.
11
Tôi giận dỗi ba ngày liền không thèm nói chuyện với Mạnh Yến Hồi.
Anh ấy quá đáng thật sự!
Những dấu vết trên người tôi đến giờ vẫn chưa mờ đi, khiến tôi không thể đi thử váy cưới.
Mạnh Yến Hồi đã đến nhà tôi mấy lần.
Vì có mẹ tôi ở nhà, tôi mới miễn cưỡng cho anh vào, nhưng vẫn cố tình không để ý đến anh.
Anh cúi đầu, nhỏ giọng xin lỗi:
"Em yêu, để anh xem nào, em có bị đau không?"
Tôi xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên, vùi mình trong chăn, giọng bực bội:
"Anh thật đáng ghét! Sau này cưới rồi em cũng không thèm ngủ cùng anh đâu!"
Anh bật cười trầm thấp:
"Em yêu, ở trong đó mãi sẽ ngộp mất. Ra đây, đánh anh một trận cho hả giận, được không?"
"Đánh thì đánh!"
Tôi hất chăn ra, vừa định giơ tay lên, nhưng khi đối diện với ánh mắt đầy ý cười của anh, tôi lại không nỡ đánh xuống.
"Anh đúng là... đồ vô lại!"
Lời còn chưa dứt, tay tôi đã bị anh nắm lấy, rồi một tiếng "chát" vang lên.
Tôi ngây người, nhìn dấu tay đỏ ửng hiện lên trên má anh.
"Mạnh Yến Hồi, anh điên rồi sao!"
Anh vừa nhận một cái tát, nhưng vẫn cười như không có gì:
"Em yêu, hết giận rồi đúng không?
"Lần sau nếu anh lại làm bậy, cứ như thế này mà phạt anh, được không?"
Tôi bối rối rút tay lại, vội vàng chui vào chăn:
"Đừng tưởng vậy là em sẽ tha thứ cho anh!
"Dấu vết trên người em, đến giờ còn chưa mờ đây này!"
Anh cúi xuống, khẽ hôn lên mặt tôi, giọng trầm thấp nhưng đầy ý cười:
"Vậy lần sau để em đánh dấu lại trên người anh nhé."
Tôi quyết không mắc bẫy anh nữa.
Chỉ vì hôm đó tôi hôn nhẹ yết hầu của anh mà đã chịu khổ thế này, ai còn dám đụng vào anh chứ!
Mạnh Yến Hồi lại âu yếm cọ cằm lên mặt tôi, khiến tôi bắt đầu thấy khó thở.
Tôi vội vàng đẩy anh ra, mặt đỏ bừng:
"Không phải nói đi thử váy cưới sao? Anh ra ngoài trước đi, em thay đồ đã!"
Khi chọn giày cưới, Thu Trì cũng đi cùng.
Cô ấy mắt thẩm mỹ tốt hơn tôi nhiều, chọn một đôi giày cao gót đính đầy pha lê lấp lánh.
"Đôi này chắc hợp với cậu. Tám centimet, vừa đúng trong giới hạn cậu chấp nhận."
Khi đứng bên cạnh chờ thanh toán, Mạnh Yến Hồi đột nhiên ngẩng đầu, chăm chú nhìn đôi giày cao gót mấy giây rồi bất ngờ lấy tay che mặt, cười thành tiếng.
Tôi và Thu Trì nhìn nhau, cô ấy thấp giọng nói:
"Chồng cậu bị điên rồi à?"
Tôi: "..."
Ngày tổ chức hôn lễ, bố mẹ tôi không khóc.
Tôi cũng không khóc.
Nhưng Mạnh Yến Hồi thì khóc.
Anh đón lấy tay tôi từ tay bố, nước mắt tuôn rơi như chuỗi hạt đứt, không cách nào dừng lại.
Cảnh tượng ấy khiến tôi luống cuống:
"Anh đừng khóc nữa! Máy quay đang quay kìa!"
Anh mỉm cười, gật đầu đồng ý.
Đến phần trao nhẫn, tay anh run đến mức không cầm nổi.
Tôi không đợi được đến phần đọc lời thề.
Khi MC vừa nói, tôi đã kiễng chân, vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn lên môi anh.