Chương 6
Hiểu lầm 8 cm
Bắt anh nói lời thề lúc này, chỉ sợ anh lại nghẹn ngào không thành tiếng, làm mọi người cười không ngớt.
Trong tiệc cưới, hầu hết khách mời đều là người thân và bạn bè nhà tôi.
Phù rể của anh đều là đồng nghiệp công ty, còn khách mời phía anh chỉ đủ để ngồi một bàn.
Khi chúng tôi đi mời rượu, một người đàn ông tóc bạc ngồi trong bàn ấy nhìn Mạnh Yến Hồi, đôi mắt đỏ hoe, vừa lau nước mắt vừa nói:
"Những năm qua, cháu đã vất vả nhiều rồi."
Mạnh Yến Hồi không đáp, chỉ ngửa cổ uống cạn ly rượu.
Có người bên cạnh nhắc tôi rằng đó là cậu của anh.
Tôi nâng ly, mỉm cười nói với ông:
"Cậu, từ giờ anh ấy sẽ rất hạnh phúc, có con bên cạnh, cậu cứ yên tâm nhé."
Mạnh Yến Hồi nghiêng đầu, nhìn tôi thật sâu.
Ngày hôm đó, Mạnh Yến Hồi uống rất nhiều.
Còn tôi, chỉ uống một ly mà đã không chịu nổi, say đến mức không nhớ mình về phòng bằng cách nào.
Ngược lại, anh càng uống càng tỉnh.
Sau khi bế tôi đi rửa mặt, anh còn ôm tôi và thủ thỉ rất nhiều chuyện.
Đèn đầu giường vẫn sáng.
Chiếc chăn cưới đỏ thẫm là do mẹ tôi tự tay chọn, hoàn toàn lệch tông với căn phòng màu xám lạnh của anh.
Thế nhưng, Mạnh Yến Hồi lại hài lòng đến mức không ngớt lời khen.
Anh nói, đây là lần đầu tiên anh được ngủ dưới một chiếc chăn do mẹ tự tay chuẩn bị.
Khi anh còn rất nhỏ, bố mẹ đã qua đời.
Anh gần như quên mất cảm giác được bố mẹ yêu thương là như thế nào.
Nghe anh nói vậy, lòng tôi chợt nhói đau.
Tôi ôm chặt anh, đặt lên má anh một nụ hôn mạnh mẽ:
"Từ giờ, của em cũng là của anh!"
Những tổn thương từ gia đình gốc cần rất nhiều, rất nhiều tình yêu để lấp đầy.
May mắn thay, tình yêu của tôi dành cho anh đủ lớn.
Tôi tin rằng mình có đủ tự tin để sưởi ấm trái tim anh.
Đôi mắt Mạnh Yến Hồi đỏ hoe, anh cúi xuống hôn tôi.
Tôi đã uống rượu, đầu óc choáng váng, mơ hồ.
Bản năng khiến tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, nhẹ nhàng đáp lại.
Dần dần, ánh đèn trong phòng vụt tắt.
Mắt tôi không còn nhìn thấy gương mặt của anh nữa.
Hoảng loạn, tôi khẽ gọi tên anh.
Trong bóng tối mịt mù, chỉ có hơi ấm của Mạnh Yến Hồi quấn lấy tôi.
Nhiệt độ ấy không ngừng dâng cao, khiến cả không gian như được đốt cháy bởi sự gần gũi của chúng tôi.
12
Hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy Mạnh Yến Hồi đang cởi trần nấu bữa sáng trong bếp.
Chiếc quần cũng không chịu mặc chỉnh tề.
Tôi nhẹ nhàng hắng giọng:
"Không ra làm sao cả, ở nhà mà không đứng đắn gì hết."
Mạnh Yến Hồi bật cười, bước tới, cúi đầu hôn nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
"Em yêu không thích nhìn sao?
"Không thích thì anh mặc vào."
Ánh mắt tôi bất giác trượt từ cổ anh xuống đến eo.
Bắt gặp trên làn da trắng của anh là những vết cào đỏ tươi, mặt tôi lập tức nóng bừng.
"Mau đi mặc đồ đàng hoàng vào đi, lát nữa còn về nhà nữa đấy."
Mạnh Yến Hồi quay vào phòng, tùy tiện khoác lên một chiếc sơ mi.
Thấy tôi uống xong bát canh giải rượu, anh nhất định đòi tự tay giúp tôi thay quần áo.
"Hôm qua em mệt lắm rồi, để anh làm cho."
Anh còn dám nhắc chuyện hôm qua!
Nhân lúc tôi say, anh cứ quấn lấy tôi thử hết thứ này đến thứ khác mà chẳng thể nói ra được...
Tôi khẽ ho một tiếng, cố che đi sự xấu hổ.
Đã cưới rồi, cứ đỏ mặt suốt thì chẳng có chút thể diện nào cả.
Khi Mạnh Yến Hồi đang thu dọn quà để mang về nhà, tôi lẽo đẽo theo anh vào phòng chứa đồ.
Ở đó, tôi phát hiện nhiều khung tranh được phủ vải kín.
Sự tò mò khiến tôi khẽ nhấc một góc tấm vải lên.
Dưới đó là một bức tranh.
Phông nền đen sẫm của sơn dầu làm nổi bật chiếc váy trắng.
Cô gái trong tranh có đôi tai ửng đỏ, mái tóc rủ nhẹ bên má, môi khẽ cười duyên dáng.
Nhìn sao mà giống tôi thế này?
"Tiêu rồi, bí mật thầm mến của anh bị em phát hiện mất rồi."
Tôi sững sờ quay lại.
"Mạnh Yến Hồi, anh"
Anh nghiêng người, vòng qua tôi, kéo tấm vải che lại cẩn thận.
"Đúng vậy, bạn học Tiểu Kiều, anh đã thích em rất lâu, rất lâu rồi.
"Em có thấy... anh thật đáng sợ không?"
Giọng nói của Mạnh Yến Hồi khàn khàn, pha lẫn chút bất an.
Anh nhẹ nhàng vuốt tay lên khung tranh, nhưng bàn tay ấy không ngừng run rẩy.
Lòng tôi như bị bóp nghẹn.
Chợt nhớ lại hôm ở sân bay, câu hỏi mà Thu Trì đã đặt ra cho anh.
Hóa ra, anh không hề đùa cợt.
Tôi bước đến gần, nhẹ nhàng ôm lấy anh.
"Mạnh Yến Hồi, may mà anh không nói ra.
"Nếu không, chúng ta sẽ chẳng có ngày hôm nay.
"Yêu sớm là không đúng, mọi sự chờ đợi đều là để dành cho một cuộc tái ngộ tốt đẹp hơn.
"Được kết hôn với anh, em cảm thấy mình rất may mắn."
Mạnh Yến Hồi xoay người lại, ôm chặt lấy tôi, giọng nói nghẹn ngào:
"Kiều Nam, anh nghĩ, có lẽ anh đã dùng hết may mắn của cả đời này, đời sau, và cả đời sau nữa... để đổi lấy lần tái ngộ này với em."
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, dịu dàng và ấm áp.
Tôi như thể vượt qua thời gian, đang ôm lấy chàng trai từng đứng ngược sáng trên sân trường năm nào.
Chúng tôi đều là những người may mắn.
Và tương lai, chắc chắn sẽ ngập tràn hạnh phúc.
Hồi ức của Mạnh Yến Hồi
Từ nhỏ, Mạnh Yến Hồi đã biết rằng những người xung quanh luôn khinh thường anh.
Không có bố mẹ bảo vệ, anh bị gửi nuôi ở nhà cậu.
Khi còn là một đứa trẻ, anh sợ ánh mắt lạnh lùng của mợ, đến mức chẳng dám ăn no.
Anh hiểu rõ rằng, ngoài việc học hành, anh không còn con đường nào khác.
Không có tiền để mua tài liệu học tập, nên anh không thể hiểu nổi tại sao có người lại dùng tiền để mua truyện tranh hay tiểu thuyết ngôn tình.
Khi Kiều Nam và Đường Thu Trì bị thầy giáo phạt đứng, anh đã lén quay đầu lại nhìn.
Chỉ là tò mò.
Nhưng đôi mắt đẫm lệ của cô gái ấy, tựa như mũi tên cắm thẳng vào tim anh.
Suốt mấy ngày sau đó, anh không thể quên được chiếc mũi đỏ hồng và đôi mắt ngân ngấn nước của cô.
Đó là lần đầu tiên anh nhận ra bản thân mình nhơ nhớp, không xứng đáng.
Một người như anh, làm sao đủ tư cách để nói chuyện với cô ấy?
Cô quá rực rỡ.
Thành tích học tập có kém đến đâu, cô vẫn có thể cười rạng rỡ đến thế.
Gia đình của cô chắc hẳn rất yêu thương cô.
Không giống anh.
Không có ai trong gia đình tự hào về anh cả.
Điều duy nhất mợ anh quan tâm là anh có giành được học bổng hay không.
Mạnh Yến Hồi không hiểu nổi tại sao đôi tai anh lại luôn vô thức lắng nghe giọng nói của Kiều Nam.
Tại sao anh lại nhớ từng câu cô nói.
Đêm đến, khi không còn ai xung quanh, anh sẽ nhắm mắt lại, tưởng tượng rằng Kiều Nam đang ở ngay bên cạnh mình.
Mạnh Yến Hồi đã giữ suy nghĩ đó trong lòng suốt ba năm:
Ước được cô ấy cười với mình, làm nũng với mình.
Nhưng anh lại giống như một kẻ nhát gan, ngay cả dũng khí bước tới nói một câu với cô cũng không có.
Rồi kỳ thi kết thúc, bọn họ sắp phải chia xa.
Lúc chụp ảnh tốt nghiệp, anh nhớ kỹ vị trí của Kiều Nam trong bức hình.
Khi nhiếp ảnh gia hô mọi người nhìn vào ống kính, ánh mắt anh lại không rời khỏi gương mặt nghiêng của cô.
Cơn gió nhẹ thoảng qua, thổi tung vài sợi tóc của cô, cũng khiến trái tim anh rung lên từng nhịp.
Anh thấy mình giống như một kẻ biến thái, lại đem lòng yêu sâu đậm một cô gái có lẽ đến cả tên mình cô cũng không biết.
Anh nghĩ, mình phải cố gắng hơn nữa, để một ngày có thể bước qua đám đông, đứng cạnh cô.