Chương 2

Ký Túc Xá Nam Kinh Hồn

“Hừm” cậu ta rẽ vào nhà vệ sinh: “Tôi đi vệ sinh cái, các cậu xem thử xem cậu ta bị làm sao, đừng có làm tụt hứng nhé.”

Nói xong, vừa cởi thắt lưng, vừa đi về phía nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh này vốn có ánh sáng trắng nhợt nhạt, chập chờn lúc tắt lúc bật, nhưng cậu ta đã quen rồi. Tòa ký túc xá này cũ kỹ, có trục trặc cũng là chuyện bình thường.

Cậu ta vừa ngâm nga bài hát, vừa xả nước.

Cảm giác khoan khoái lan tỏa. Nhưng khi kéo quần lên, cậu ta đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng. Tiếng nước chảy vẫn chưa ngừng!

Toàn thân cậu ta đông cứng, da gà nổi lên khắp người.

Tống Huy trừng mắt, từ từ ngoảnh đầu lại. Trước mắt cậu ta là một đứa trẻ trần truồng, khoảng hai ba tuổi, da trắng bệch.

Đứa trẻ đứng không xa cậu ta, cũng đang xả nước, ngước đầu nhìn cậu ta cười. Đôi môi đỏ sẫm, đôi mắt đen sì bao trùm toàn bộ hốc mắt, không hề thấy một chút lòng trắng nào.

Tống Huy vừa chớp mắt, đứa trẻ đã di chuyển sát bên cạnh.

Đứa trẻ nghiêng đầu, nhìn cậu ta hỏi: “Chú là ba của tôi à?”

5

“Aaaaaa!!!”

Tống Huy vừa bò vừa lăn ra khỏi nhà vệ sinh, tốc độ còn nhanh hơn cả khi thi chạy 100 mét.

Cậu ta lao vào phòng 806, đóng sầm cửa lại. Toàn thân vẫn còn run lẩy bẩy.

Mấy nam sinh khác bị cậu ta dọa cho giật mình.

“Ôi trời, Tống ca! Mặt cậu trông đáng sợ thật, cứ như vừa gặp ma ấy!”

Tống Huy giật mình tỉnh lại.

“...Là gặp ma thật.”

Không để ý đến những câu hỏi dồn dập của đám bạn, cậu ta vội vàng lấy điện thoại gọi cho thầy hướng dẫn, nhưng không ai nghe máy. Cậu ta lật xem danh bạ, không nghĩ ngợi nhiều mà bấm gọi thẳng cho phó viện trưởng.

“Alo? Tiểu Huy à?”

“Chú ơi! Cháu muốn chuyển ký túc xá, ở đây có ma! Chú mau cho người đến đây, cháu chịu hết nổi rồi, nhanh lên!”

Chỉ cần nhắm mắt lại, cậu ta lại thấy đứa trẻ quái dị ôm chân cậu ta trong nhà vệ sinh và gọi cậu ta là ba...

Không ngờ phó viện trưởng bên kia lại hỏi gấp: “Cái gì? Cháu cũng ở khu ký túc xá đó sao?”

Tống Huy hoảng loạn: “Hóa ra chú biết chỗ này có vấn đề từ trước?!”

Phó viện trưởng vội vàng đáp: “Đừng hoảng, mau tìm cô quản lý ký túc tên là Tân Nghi. Cô ấy sẽ bảo vệ các cháu!”

Tống Huy ngẩn ra, cậu ta không hiểu cô quản lý ký túc thì có liên quan gì đến chuyện khu này bị ma ám.

“Tại sao?”

“Cô ấy là đại sư mà chúng ta đã bỏ tiền ra mời về! Chính là để kiểm soát những thứ đó!”

Cạch———

Điện thoại trên tay Tống Huy rơi xuống đất.

Cậu ta thở gấp, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ——

Chết chắc rồi!!

Tôi đang nằm ngán ngẩm trên tấm đệm mút, nghêu ngao hát vu vơ. Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Ngay sau đó, cửa phòng chứa dụng cụ bị khóa từ bên ngoài bị ai đó đẩy mạnh, bật tung ra.

Một nam sinh loạng choạng lao vào, không kịp phanh lại nên quỳ sụp ngay trước mặt tôi.

Tôi chớp mắt, cười trêu: “Bình... bình thân?”

Cậu ta ngơ ngác một giây, rồi vội túm chặt lấy tay tôi: “Chị Tân, cứu em với! Ký túc xá có ma!”

“Phó viện trưởng bảo chị là đại sư, chị mau cứu bọn em đi!”

Tôi từ từ đứng dậy, phủi bụi trên quần rồi hỏi: “Tống Huy đâu? Sao không thấy cậu ta đến?”

Vừa nghe nhắc đến Tống Huy, mặt cậu nam sinh tái mét, môi run run.

“Tống... Tống ca...”

Tôi mất kiên nhẫn liếc cậu ta một cái.

Nam sinh sụp đổ nói: “Tống ca... có bầu rồi!”

Tôi: “...”

Cậu ta dẫn tôi tới ký túc xá, nhưng nhất quyết không chịu vào. Tôi cũng không ép, đi thẳng vào một mình. Vừa vào trong, một luồng âm khí lạnh lẽo lập tức xông vào người tôi.

Tôi lấy ra một lá bùa, dán ngược lên cửa kính của sảnh lớn để phong tỏa toàn bộ âm khí bên trong ký túc xá.

Sau đó, tôi vào phòng trực, lôi từ dưới giường ra một cái hòm nhỏ, lấy ra kiếm gỗ đào, chuông Tam Thanh và la bàn, rồi nhét tất cả vào người.

Từ tầng một đến tầng bảy, âm khí không quá nặng. Tôi bày trận ở hành lang từng tầng, khiến âm khí tự động tiêu tan dần.

Nhưng tầng tám thì là chuyện khác.

Tôi vừa bước lên tầng tám thì nghe thấy từ cuối hành lang vọng lại một tiếng hét thảm thiết.

Nghe giọng... quen lắm...

Quả nhiên, ngay sau đó là tiếng hốt hoảng vang lên.

“Aaaaa! Tống Huy, đừng lại đây!”

“Cái quái gì vậy?!”

“Cứu với! Sao cửa không mở được?!”

Chỉ vài giây sau, tôi đã đứng trước phòng 806. Ký túc xá này cũ kỹ, cửa phòng vẫn là cửa gỗ.

“Bên trong nhường chỗ ra, đừng đứng ngay cửa!”

Tiếng tôi vang vọng trong hành lang trống trải. Tiếng động bên trong lập tức ngừng lại.

Tôi đợi ba giây, rồi giơ chân đá mạnh vào cửa.

Không biết đá bao nhiêu lần, chỉ nghe thấy một tiếng “cọt kẹt” nhỏ, cánh cửa gỗ từ từ bật mở.

Ngay sau đó là một loạt tiếng kêu khóc của đám nam sinh.

“Chị Tân!”

“Hu hu hu—chị Tân, chị là cứu tinh của bọn em!”

“Chị Tân, cứu mạng!”

Tôi ngẩn ra một lúc, nhìn quanh mới thấy ba nam sinh lớn tướng đang co rúm trong góc phòng, ôm nhau run bần bật.

Mặt bọn họ trắng bệch, và hình như... còn có mùi khai khai.

Tôi nhíu mày, bước tránh qua một bên. Nhìn quanh căn phòng, tôi thấy còn một người đang ngồi bất động bên bàn học, tay cầm bút đã mài đến mức chảy máu, nhưng vẫn viết điên cuồng như thể bị mê hoặc.

Tôi thở dài, nhanh chóng bước tới sau lưng cậu ta, kẹp một lá bùa giữa hai ngón tay, niệm chú: “Thái Thượng Lão Quân, phù hộ ta thần phương. Mời Ngọc Nữ trấn giữ, trừ khử điềm dữ... Quỷ thần đều phục tùng, không có ma quỷ nào được chống đối. Cấp cấp như luật lệnh!”

Tôi mạnh tay dán lá bùa lên lưng nam sinh.

Ngay lập tức, cậu ta hít một hơi sâu rồi ngã người ra sau. Tôi túm lấy cổ áo, ném cậu ta về phía mấy người đang run rẩy ở góc phòng.

Đám nam sinh hét lên: “Chị Tân! Cậu ấy... cậu ấy chết rồi hả?!”

“Không, bị ma ám lâu quá nên ngất thôi.”

Tôi nhìn bóng ma vẫn còn ngồi bên bàn học, chỉ tay vào nó: “Đợi chút nữa rồi tới lượt mày.”

Nhìn quanh một lượt, tôi không thấy ai khác nên quay đầu hỏi: “Tống Huy đâu?”

“Ở... ở ban công.”

Mỗi phòng đều có một ban công nhỏ riêng, cách biệt với không gian trong phòng. Tôi kéo rèm ra, không thấy bên ngoài có động tĩnh gì, chỉ thấy một gương mặt trắng bệch dán sát vào kính.

Là Tống Huy.

Cậu ta đập mạnh vào cửa kính, mồ hôi lạnh đầm đìa, tóc bết lại trên trán, trông vô cùng thê thảm.

Tôi lặng lẽ nhìn cậu ta vài giây, rồi từ từ vặn mở cửa ban công.

Tống Huy ngã nhào vào trong.

Cậu ta nắm chặt lấy ống quần tôi, giọng khản đặc: “Chị Tân, cứu em với! Cứu em!”

Lúc này cậu ta hoàn toàn khác với bộ dạng ngang ngược hôm qua. Mặt mũi nước mắt nước mũi tèm lem, nói năng lắp bắp.

Tôi nhìn xuống và thấy bụng cậu ta to lên một cách kỳ lạ, có luồng khí đen dày đặc tràn ra từ bên trong.

“Chị Tân, cứu em với... trong bụng em... có cái gì đó chui vào.”

Tôi trầm ngâm: “Muốn tôi cứu không?”

“Có! Xin chị, em sai rồi, em không nên trêu chọc chị. Em biết lỗi rồi, xin chị hãy giúp em đuổi nó đi...”

Tôi ngồi xuống, vỗ vỗ mặt cậu ta: “Thế cậu sẽ nghe lời tôi chứ?”

Tống Huy gật đầu liên tục.

Tôi quay sang ra hiệu cho mấy cậu bạn của cậu ta: “Lại đây, giữ chặt lấy cậu ta cho tôi.”

← → Phím mũi tên để chuyển chương