Chương 11

Ký Ức Không Màu

Không ngờ cậu ấy tinh mắt đến vậy.

Tôi vô thức giấu tay ra sau lưng: “Không... không sao hết.”

Nhưng người đối diện đã cúi người xuống, nghiêm túc nói:

“Đưa tôi xem.”

“Không cần đâu, thật mà, không nghiêm trọng...”

“Tống Vi Ân.”

Lần này cậu ấy gọi thẳng tên tôi, giọng rất nghiêm và có chút áp lực.

Không còn cái kiểu dịu dàng dễ thương gọi “chị ơi” nữa.

Tôi không hiểu sao lại bị khí thế ấy làm cho sững người, chỉ đành ngoan ngoãn đưa tay ra.

Hạ Trăn Ngôn cầm lấy cổ tay tôi, ánh mắt trầm xuống.

“Sao lại bị như vậy?”

“À thì... lỡ tay bị bỏng.”

“Bao lâu rồi?”

“Nửa tiếng.”

“Có xối nước lạnh chưa?”

“Có rồi... một chút.”

“Mới 'một chút' thôi à?”

Tôi im bặt.

Vì vội sang đây nên chỉ kịp rửa sơ vài phút là đi.

Hạ Trăn Ngôn không hỏi thêm, lập tức kéo tôi vào bếp, mở vòi nước.

Dòng nước mát lạnh xối vào mu bàn tay, đem theo chút dễ chịu.

Khung cảnh này quen thuộc quá.

Không lâu trước, tôi cũng từng làm điều tương tự — chỉ là khi đó, người bị thương là cậu ấy.

Hạ Trăn Ngôn vừa giữ chặt tay tôi bên bồn rửa, không cho tôi động đậy, vừa lấy điện thoại gọi đi.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

“Chú Vương, hộp thuốc để đâu rồi?”

Tôi nghe thấy cậu ấy hỏi.

Người bên kia nói gì đó.

“Không phải cháu... Là tay bạn cháu bị bỏng, đúng... Có vẻ khá nặng... Vâng, cháu biết rồi.”

Hạ Trăn Ngôn cúp máy.

Dưới sự giám sát của cậu ấy, tôi phải để tay dưới vòi nước suốt nửa tiếng.

Sau đó, cậu ấy lên lầu hai lấy hộp thuốc mang xuống.

“Cậu định làm gì đấy?”

“Bôi thuốc, băng vết thương cho chị.”

“Cậu chắc là cậu biết làm không đó?”

Ai mới là người không biết băng bó, để tôi phải xử lý cho lần trước?

“Thử thì biết.”

Hạ Trăn Ngôn ra hiệu cho tôi ngồi xuống ghế sofa.

Cậu ấy lấy thuốc mỡ chống bỏng, cẩn thận bôi lên tay tôi, rồi dùng gạc vô trùng quấn quanh bàn tay, cuối cùng là dùng băng cố định lại.

Từng bước một gọn gàng, chuẩn xác, thành thục đến bất ngờ.

Tôi suýt tưởng cậu ấy học y.

“Cậu không phải không biết làm sao?”

“Tôi chỉ không giỏi băng cho chính mình, chứ không có nghĩa không làm được cho người khác.” – Hạ Trăn Ngôn đáp tỉnh bơ.

Tôi cạn lời.

Xong xuôi, cậu ấy cất hộp thuốc đi.

Tôi cảm động nói:

“Cảm ơn Hạ thiếu gia đã không quản vất vả băng bó cho tôi. Tối nay cậu muốn ăn gì, tôi đi nấu liền.”

Cậu ấy đảo mắt nhìn tôi một vòng:

“Chị như vậy rồi còn nấu nướng gì nữa? Tối nay để tôi làm, chị muốn ăn gì?”

Cậu ấy còn biết nấu ăn á?

Tôi suýt chút nữa trẹo cả lưng vì bất ngờ.

Trời ơi.

Tôi không kìm được cảm thán:

“Hạ Trăn Ngôn, rốt cuộc cậu còn bao nhiêu điều bất ngờ mà tôi chưa khám phá ra hả?”

Khoé mắt cậu ấy lướt qua một tia khó đoán, giọng nói lại bất ngờ mang theo chút dịu dàng, như thể có chút cưng chiều:

“Chị đoán xem.”

27

Tôi chống cằm, một tay tựa vào bàn đảo bếp, lặng lẽ nhìn Hạ Trăn Ngôn lóng ngóng bận rộn trước kệ bếp mở.

Bỗng dưng nghĩ tới... từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên có con trai nấu cơm cho tôi.

Mà lại còn là một người đẹp trai thế này.

Tự dưng trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc nho nhỏ, bí mật và âm ỉ.

“Đừng cho nhiều muối quá, lát nữa sẽ bị mặn đấy.” – tôi nhắc cậu ấy.

“Vậy này được chưa?” – Hạ Trăn Ngôn vừa hỏi vừa cầm hũ muối rắc vào nồi canh.

“Thêm chút nữa.”

Cậu ấy ngoan ngoãn làm theo.

Nghe lời dễ sợ.

Đúng là em trai vẫn tốt hơn...

Khoan, tôi đang nghĩ gì thế này!?

Tôi lắc lắc đầu, tự nhủ phải tỉnh táo lại.

Hạ Trăn Ngôn dùng muôi khuấy nhẹ trong nồi, có vẻ lo món ăn sẽ “toang”.

“Muốn nếm thử không?” – cậu ấy chủ động hỏi.

“Thật á?” – tôi hơi bất ngờ.

“Tất nhiên.”

Cậu ấy mỉm cười, rồi múc một ít bằng muôi, đưa lên sát miệng tôi.

Động tác đó... thật sự rất mờ ám.

Tự nhiên mặt tôi nóng bừng lên.

“Không phải muốn nếm sao?” – cậu ấy nhướng mày.

Thôi được.

Tôi nghiêng đầu, hớp một ngụm nhỏ.

“Thấy sao?” – cậu ấy nhìn tôi đầy mong đợi.

“Cũng được.”

Tôi quyết định nể mặt đại thiếu gia, khen một câu.

“Chỉ 'cũng được' thôi à?”

“Ờ... Rất ngon!”

Hạ Trăn Ngôn nhìn tôi, nở nụ cười vô cùng dịu dàng. Trong ánh mắt như mang theo làn nước dịu nhẹ, khiến lòng người xao xuyến.

“Vẻ mặt của chị không thuyết phục cho lắm đâu.”

Cậu ấy đứng gần như vậy, nói chuyện như vậy, còn đút tôi ăn canh.

Tôi thật sự nghi ngờ Hạ Trăn Ngôn đang cố ý tán tỉnh tôi.

Nhưng lại không có bằng chứng.

Vả lại... cậu ấy cũng đâu có lý do gì để làm vậy.

Người đâu mà đẹp trai, biết nấu ăn, lại còn biết cách làm người khác rung rinh. Trông cứ như mỗi sợi tóc đều có tám trăm cô bạn gái bám theo vậy.

Tôi không thể để mình suy nghĩ lung tung nữa.

Cố gắng đè nén trái tim đang đập loạn, tôi nghiêm túc hỏi:

“Ờm... có thể ăn chưa nhỉ?”

“Đói rồi à?”

“Một chút thôi.”

“Vậy đợi thêm lát nữa, sắp xong rồi. Muốn tôi múc thêm canh cho chị lót bụng không?”

Cậu ấy nói chuyện cứ như đang dỗ trẻ con vậy.

Đàn ông đúng là sinh vật nguy hiểm.

“Được.”

Tôi không khách sáo gì mà đồng ý luôn.

Dù gì cơ hội sai khiến Hạ thiếu gia thế này đâu phải lúc nào cũng có.

Cậu ấy lại múc cho tôi nửa bát canh gà nữa.

Tôi suýt muốn quay video lại luôn, Hạ Trăn Ngôn hôm nay quá là đảm đang.

Nghĩ đến bạn gái tương lai của cậu ấy chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.

Tự nhiên, tâm trạng tôi chùng xuống.

Trong lúc ăn cơm, Hạ Trăn Ngôn nhận được một tin nhắn WeChat.

Cậu ấy nhắn qua lại với ai đó một lúc, rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.

“Chị ơi, chị có biết trượt tuyết không?”

“Tôi á? Không biết.”

“Muốn học không?”

“Học với ai?”

“Tất nhiên là với tôi rồi.”

Tôi sực tỉnh: “Cậu định dẫn tôi đi trượt tuyết hả?”

“Ừm, muốn đi không? Vui lắm đấy.”

Tôi chắc chắn giọng cậu ấy mang theo sự dụ dỗ rõ rệt, nghe như đang... quyến rũ tôi vậy.

← → Phím mũi tên để chuyển chương