Chương 12
Ký Ức Không Màu
“Tại sao lại muốn rủ tôi đi?”
“Vì... đi một mình chán chết.”
Ồ, ra là vậy.
Cậu ấy bây giờ là "sếp tương lai" của tôi, nói gì tôi nghe nấy.
“Cũng được, dạo này tôi cũng rảnh. Cần chuẩn bị gì không?”
Thấy tôi đồng ý, khóe môi Hạ Trăn Ngôn cong lên, nụ cười lan tỏa như băng tuyết tan ra dưới ánh mặt trời, ấm áp đến rung động.
“Không cần chuẩn bị gì cả, chỉ cần theo tôi là được.”
28
Ban đầu, tôi cứ tưởng chỉ là đi chơi ở mấy khu trượt tuyết gần đây.
Cho đến khi Hạ Trăn Ngôn hỏi tôi có hộ chiếu không, tôi mới nhận ra — cậu ấy định dẫn tôi đi... trượt tuyết ở Thụy Sĩ.
Tôi đơ toàn tập.
Có cần chơi lớn vậy không!?
Giờ từ chối liệu có quá muộn rồi không...
Nhìn vẻ mặt mong đợi của cậu ấy, mấy lời từ chối nghẹn lại trong cổ họng.
Thôi thì... đi thì đi.
Coi như theo chân đại thiếu gia mở mang tầm mắt vậy.
Một tuần sau, Hạ Trăn Ngôn dẫn tôi xuất phát từ Hộ Thành, bay liền hơn mười tiếng đồng hồ.
Hôm sau, tôi đã đặt chân đến một đất nước hoàn toàn xa lạ.
Đây là lần đầu tiên tôi đi chuyến bay dài như thế, nên vừa tới khách sạn là ngủ say như chết.
Không biết ngủ bao lâu, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.
Mơ màng ra mở, không ngờ lại là Giang Hinh.
“Chị Vi Ân.”
Cô ấy đứng trước cửa, cười rạng rỡ: “Hạ Trăn Ngôn gọi cho chị mấy cuộc mà không ai bắt máy, nên nhờ em lên gọi chị xuống ăn.”
Nghe vậy, đầu tôi tỉnh táo hẳn, có chút ngại ngùng:
“Xin lỗi nha, chị ngủ say quá.”
“Không sao đâu, chị đói chưa, mình cùng xuống nhé?”
“Ừ, đợi chị chút.”
Tôi nhanh chóng rửa mặt, chỉnh trang lại một chút rồi cùng GiangHinh xuống dưới.
Gặp được người quen nơi đất khách quê người, tôi thấy vui hơn hẳn.
Giang Hinh bảo họ đến đây trước tôi một tuần, đã ở Thụy Sĩ được bảy ngày rồi.
Ban đầu tôi chưa hiểu “họ” là ai, cho đến khi xuống đến nhà hàng tầng trệt.
Hai chàng trai kia tôi đều từng gặp.
Một người từng gặp ở cửa hàng tiện lợi bên ngoài Queen's Club cùng với Hạ Trăn Ngôn, chúng tôi từng lướt qua nhau.
Người còn lại mới đây thôi, từng lái chiếc siêu xe đỏ sẫm đến Nhất Hào Công Quán.
Giang Hinh giới thiệu:
“Chị Vi Ân, đây là Giang Tùng và Diêm Thần Hy.”
Cả hai vừa thấy tôi liền đồng loạt đứng dậy, cười chào.
“Chị ơi.”
Một giọng nói cắt ngang.
Tôi ngẩng đầu.
Là Hạ Trăn Ngôn.
Cậu ấy hình như vừa liếc hai người kia một cái sắc lẻm, rồi đưa tay ra với tôi:
“Lại đây ngồi với tôi.”
“Ờ...”
Tôi đi về phía cậu ấy.
“Muốn ăn gì?” – Hạ Trăn Ngôn tự nhiên đưa thực đơn cho tôi.
“Gì cũng được, tôi ăn món nào cũng ok.”
“Mì Ý hay cơm bò?”
Tôi nghĩ một chút: “Mì Ý đi.”
“Cá tuyết nhé?”
“Cũng được.”
“Salad không?”
Tôi lắc đầu: “Thôi, tôi ăn không hết.”
“Còn kem thì sao?”
“Có phần nhỏ không?”
Hạ Trăn Ngôn quay sang nói mấy câu tiếng Pháp với phục vụ, rồi gọi cho mình một phần bít tết, đồng thời gọi cho tôi một ly nước có gas, sau đó mới đưa thực đơn lại.
Giang Tùng: “......”
Diêm Thần Hy: “......”
Giang Hinh: “......”
“Ờ, Hạ Trăn Ngôn... chúng tôi còn chưa gọi món mà.” – Giang Tùng nhắc nhẹ.
29
Gọi món xong, Giang Hinh hồ hởi hỏi tôi có muốn chiều nay đi dạo quanh thị trấn không. Hôm qua cô ấy phát hiện mấy cửa hàng quần áo nhìn cũng khá ổn, chất lượng tốt mà lại đang giảm giá mạnh.
Chắc là con gái ai cũng dễ bị dụ bởi mấy chuyện thế này.
Tôi lập tức đồng ý: “Được, chiều mình đi xem thử.”
Giang Hinh lấy điện thoại ra cho tôi xem mấy tấm hình cửa hàng mà cô ấy đã chụp hôm qua. Khi chúng tôi đang ríu rít nói chuyện thì một giọng nói đầy ngạc nhiên vang lên sau lưng.
“Ơ, không phải là Giang Hinh sao? Em cũng ở đây à?”
Giọng nói này...
Tôi lập tức ngẩng đầu.
Quả nhiên là Trần Mễ Lộ.
Giang Hinh rõ ràng cũng không ngờ sẽ gặp cô ta ở đây, gương mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Chị Mễ Lộ.”
Trần Mễ Lộ nhếch môi, cười xã giao với cô ấy:
“Đúng là trùng hợp thật, chỗ này cũng có thể gặp được.”
Ánh mắt cô ta đảo qua phía tôi, nụ cười cũng dần tắt.
Gương mặt vừa rồi còn xinh xắn như đóa hoa lập tức sầm xuống.
“Tống Vi Ân?”
Trần Mễ Lộ chẳng ưa gì tôi.
Tất nhiên tôi cũng không ưa cô ta.
Không chút do dự, tôi quay đầu đi, giả bộ như không thấy.
Bên tai vang lên tiếng cười lạnh.
“Giang Hinh, bọn chị ngồi chung bàn được không? Bên kia hết chỗ rồi, anh em cũng đang ở đây.”
Chưa kịp chờ ai trả lời, Trần Mễ Lộ đã tự nhiên ngồi xuống ghế.
Chẳng bao lâu, Giang Hoài mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu trầm bước tới.
Nhìn thấy cả nhóm tụ họp, gương mặt anh ta thoáng ngạc nhiên.
“Hinh Hinh, em đến đây từ khi nào?”
Giang Hinh lập tức đứng dậy nhường chỗ:
“Một tuần trước rồi, anh ngồi chỗ này đi.”
Ánh mắt Giang Hoài lướt qua tôi, dường như định nói gì đó nhưng lại thôi.
Giang Hinh như đoán được điều anh ta muốn hỏi, liền cười nói:
“Chị Vi Ân đi cùng em mà.”
Trần Mễ Lộ liếc sang tôi, giọng mỉa mai lạnh tanh:
“Giang Hinh, em hiền quá rồi, kiểu người gì cũng dám kết bạn, không sợ có ngày bị đâm sau lưng à?”
“Tôi khuyên em một câu, có vài người nhìn thì giả vờ thanh thuần vô tội, yếu đuối đáng thương, nhưng thực ra thì... phóng túng lắm, thủ đoạn cũng không ít đâu, em nên cẩn thận.”
Hạ Trăn Ngôn ban nãy còn đang xem điện thoại, nghe vậy liền ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cô ta:
“Cô đang nói ai đấy?”
Trần Mễ Lộ không ngờ cậu ấy sẽ lên tiếng, nhất thời sững người, lắp bắp:
“Hạ thiếu gia, tôi không nói cậu đâu.”
Cậu ấy gật gù, lại hỏi tiếp:
“Vậy cô đang nói ai?”
Trần Mễ Lộ nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt chẳng cần nói cũng biết.
Hạ Trăn Ngôn nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên người tôi một lúc:
“Chị ơi, cô ta đang nói chị sao?”
Tôi ngẩn ra một giây, sau đó cố ý hỏi lại bằng giọng thản nhiên:
“Không lẽ là tôi à, Trần Mễ Lộ, nãy giờ cô đang nói tôi sao?”
Cô ta trừng trừng nhìn tôi, trong mắt đầy thù hằn.
Nhưng vẫn giữ im lặng.
“Bề ngoài thì giả vờ trong sáng, yếu đuối đáng thương, thật ra thì lẳng lơ không chịu nổi... câu này có tính là bôi nhọ danh dự người khác bằng lời lẽ dung tục không nhỉ?”
“Chậc chậc, cùng là con gái với nhau mà cô cư xử kiểu đó, đúng là mất giá thật đấy.”
“Hạ thiếu gia, cô ta nói xấu tôi như vậy, tôi có thể kiện được không?”
Tôi nghiêng đầu hỏi Hạ Trăn Ngôn.
Cậu ấy tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn Trần Mễ Lộ.