Chương 19
Ký Ức Không Màu
Thấy chúng tôi định đi, bà già hoảng lên rõ rệt.
"Muốn dọn đi đâu? Ngoài theo tụi tao về quê, thì đi đâu cũng không được!"
"Không phải muốn nói chuyện sính lễ à? Nói chuyện với quản gia của tôi đi." Hạ Trăn Ngôn cất giọng lười nhác, chậm rãi mà lạnh lùng.
Lần trước rời khỏi nhà họ Giang, tôi đã chuyển đi gần hết đồ đạc. Lần này chỉ cần thu xếp hành lý đơn giản cho mẹ là đủ.
Tôi vừa mở va-li ra chuẩn bị dọn, cô Hồ, người làm cùng mẹ tôi ở nhà họ Giang, bỗng bước tới. Bà ấy nhìn chúng tôi với vẻ áy náy tột cùng.
“Chị Tống, Vi Ân, xin lỗi nhé, tất cả là lỗi của tôi.”
Tôi ngơ ngác.
Mẹ tôi cũng hiện rõ vẻ bối rối trên mặt.
Cô Hồ hối hận đến mức tự vả vào mặt mình.
“Là tôi sai, bình thường cứ dùng tiếng địa phương tám chuyện với chị Tống... chắc là bị Trần Mễ Lộ nghe thấy.”
“Cô ta hỏi tôi với chị Tống có phải đồng hương không, rồi cứ hay hỏi han chuyện gia đình chị. Tôi đâu biết cô ta lại đi gây chuyện thế này... là tại cái miệng tôi không biết giữ.”
“Cô ta hỏi quê tôi ở đâu, tôi cũng... ba hoa kể hết ra.”
Cô Hồ là đồng hương với mẹ tôi, cũng là chị em thân thiết thuở trước.
Vài năm trước bị chồng cũ bạo hành đến mức không thể chịu nổi, cô ấy mới liều mình ly hôn, khó khăn lắm mới trốn thoát. Sau khi ly hôn, cô ấy tìm mọi cách liên lạc với mẹ tôi, nhờ giúp tìm việc ở thành phố.
Mẹ tôi vì vậy giới thiệu cô ấy vào làm việc tại nhà họ Giang, từ đó mới ổn định lại cuộc sống.
Vừa rồi tôi đã thắc mắc, chúng tôi đã cắt đứt với cái nhà nội tồi tệ đó mười sáu năm, sao họ có thể lần ra được tung tích nhanh như vậy.
Thì ra, tất cả đều là kiệt tác của Trần Mễ Lộ.
42
Tôi lao ra phòng khách, Trần Mễ Lộ đang sợ thiên hạ chưa đủ loạn, tranh thủ thổi gió châm dầu với bà già kia:
“Bà ơi, bà có biết không? Trước đây dì Giang tặng cho cháu gái bà một căn biệt thự ven biển đó, giá tận 20 triệu tệ lận!”
Bà ta cùng ba tên con trai nghe xong, lập tức mắt sáng như chó đói thấy thịt, trông hệt bầy linh cẩu đánh hơi được mùi máu.
Vài người tụ lại thì thầm, rồi trơ trẽn quay sang nói với quản gia Vương:
“Căn nhà ở đây không phải là cho hai mẹ con họ à? Vậy thế này đi, đổi căn nhà ra tiền mặt là 20 triệu, cộng thêm sính lễ 5 triệu, từ nay hai mẹ con bọn họ cắt đứt sạch sẽ với nhà họ Trương tụi tôi là được.”
Tôi cười lạnh: “Thích tiền vậy sao không chết cả lũ, tôi đốt cho cũng nhanh.”
Bà ta tức đến phát điên: “Con nhỏ khốn nạn, mày cứ chờ đó, về quê rồi tao dạy lại mày!”
Tôi cười nhạt: “Tôi họ Tống, chẳng liên quan gì đến nhà họ Trương của các người. Mười sáu năm trước, các người vì tham tiền bồi thường tai nạn của ba tôi, vì muốn cướp nhà và đất, đã đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà trước mặt cả làng. Lúc đó ai là người tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với mẹ con tôi, quên rồi à?”
Bà ta bị tôi nói đến cứng họng, há miệng mà chẳng thốt nên lời.
Lúc này Trần Mễ Lộ lại chen vào diễn tiếp:
“Tống Vi Ân, dù sao bà ấy cũng là bà nội ruột của cô, nói thế ngay cả người ngoài như tôi cũng thấy lạnh lòng đấy.”
Tôi bước tới, hai người đối mặt.
Trần Mễ Lộ cười rạng rỡ như vừa thắng lớn:
“Cô tưởng tôi sẽ để cô bạt tai tôi hai cái miễn phí à? Tống Vi Ân, đây chính là cái giá cô phải trả khi chọc vào tôi.”
Tôi nhếch môi:
“Cô thích xía mũi vào chuyện nhà người khác hả? Vậy thì hay quá, tôi cũng là người thích hóng hớt đây.”
Tôi rút điện thoại, mở thư viện ảnh, kéo vài bức ảnh và video, chìa ra cho cô ta xem.
Trần Mễ Lộ vừa liếc qua, sắc mặt lập tức trắng bệch, như thể vừa thấy ma.
Giọng cô ta run rẩy: “Cô... cô lấy ở đâu ra?”
Tôi nhếch môi: “Không ngờ ha, tiểu thư Trần Mễ Lộ mất tích ba năm, thì ra là đi đẻ con ở nước ngoài, còn là một đứa trẻ lai da đen. Giang Hoài biết chưa?”
Cô ta hoảng loạn nhìn sang phía Giang Hoài, hạ giọng đầy đe dọa:
“Tống Vi Ân, nếu cô dám để ai khác biết chuyện này, tôi thề...”
Tôi không cho cô ta cơ hội dọa hết câu, liền chuyển ảnh và video vào mấy group chat.
Cô ta trợn trừng mắt, không tin vào mắt mình:
“Cô... cô làm gì thế?”
Tôi cười nhạt: “Cô bảo không được để người thứ ba biết, vậy người thứ tư, thứ năm, thứ sáu chắc cô không phiền đâu nhỉ?”
Trần Mễ Lộ gào lên một tiếng thảm thiết, lảo đảo lùi lại mấy bước rồi ngã quỵ xuống đất.
Hạ Trăn Ngôn đẩy vali bước tới:
“Chị, đi được chưa?”
Tôi gật đầu.
“Đi được rồi.”
“Đứng lại! Tiền sính lễ có thể miễn, nhưng hai mươi triệu đó, một xu cũng không được thiếu, nếu không đừng hòng ai rời khỏi đây.”
Bà già vừa dứt lời, ba tên con trai cùng đám lưu manh ăn mặc lố lăng ồ ạt xông tới.
Hạ Trăn Ngôn nói một câu dứt khoát: “Chú Vương, chỗ này giao cho chú.”
“Thiếu gia, cậu và cô Tống đi trước, tôi đến sau.”
Tôi quay sang nhìn Hạ Trăn Ngôn, không dám tin cậu ấy để một người đàn ông ngũ tuần ở lại một mình.
Như đoán được suy nghĩ trong đầu tôi, cậu ấy nhịn không được bật cười: “Yên tâm đi, mấy tên tép riu đó, chú Vương còn chưa kịp khởi động xương cốt.”
Thấy chúng tôi định rời đi, Giang Hoài bất ngờ lao tới, nắm chặt cổ tay tôi, ánh mắt lo lắng:
“Vi Ân, em với dì Tống định đi đâu?”
Tôi bình tĩnh nói: “Giang Hoài, mẹ tôi không tiện tiếp tục làm việc ở đây. Xin lỗi, lát nữa tôi sẽ gọi điện giải thích với bác gái.”
“Không được.”
Anh ta sốt ruột, siết tay tôi càng chặt.
“Anh đã gọi cảnh sát rồi, họ sắp tới rồi, bọn chúng không làm gì được em và dì cả, hai người không cần phải đi.”
Tôi nhìn anh ta, giọng bình thản nhưng lạnh lùng:
“Dù anh có báo hay không, mẹ tôi cũng sẽ không ở lại Giang gia nữa.”
Ánh mắt Giang Hoài đầy chấn động và tuyệt vọng, trông anh ta giống như tội phạm vừa bị tuyên án tử hình trong phiên tòa.
43
Tôi đưa mẹ đến căn số 26, tạm thời để hành lý của bà trong phòng mình.
Vừa quay lại, tôi bắt gặp ánh mắt của mẹ đang dừng lại trên chiếc giường của tôi — trên đó đang có một chiếc áo sơ mi nam.
Sáng nay, Hạ Trăn Ngôn mang ra hai chiếc sơ mi, một xanh một xám, cứ nằng nặc bắt tôi chọn xem cái nào mặc trông "bảnh" hơn. Tôi tiện tay chỉ đại một cái, thế là cậu ấy bắt tôi thắt cà vạt cho. Chúng tôi vừa ôm vừa đùa, dính lấy nhau mãi mới xuống nhà.
Chắc là cậu ấy quên không dọn lại áo.
Tôi thấy tai mình nóng bừng, vội vàng chộp lấy chiếc áo, nhét vào tủ.
Mẹ cũng hơi lúng túng, qua loa ra dấu hỏi tôi mấy câu, một lúc sau mới nghiêm túc hỏi:
“Hai đứa đang quen nhau à?”
Trong tình huống thế này, có chối cũng chẳng nổi, tôi đành gật đầu thừa nhận.
Thế là chuỗi câu hỏi dồn dập kéo tới: “Bao nhiêu tuổi rồi?” – “Người ở đâu?” – “Làm nghề gì?” v.v...
“Mới tốt nghiệp, người trong thành phố, làm chung công ty với con.”
Mẹ tôi có vẻ ngạc nhiên: “Con tìm được việc rồi à?”
“Vâng, ở tập đoàn Hạ thị, chế độ đãi ngộ rất tốt, làm giờ hành chính, được nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật, bảo hiểm các kiểu, lương cũng ổn.”
Mẹ tôi hình như vẫn chưa tin nổi, hỏi đi hỏi lại: “Thật á? Con tìm được việc thật à? Nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật mà còn có bảo hiểm?”
Tôi bật cười, lôi ra thẻ nhân viên và thẻ ra vào công ty từ trong túi.
Mẹ nhận lấy, cẩn thận nhìn dòng chữ “Phòng tài vụ – Tống Vi Ân” in trên thẻ, cuối cùng nở nụ cười mãn nguyện đầy tự hào. Bà xoa đầu tôi nhẹ nhàng, giơ ngón cái lên khen ngợi.
“Mẹ à...”
Tôi ôm bà, thì thầm: “Con đi làm rồi, sau này mẹ không cần vất vả nữa. Con sẽ mua một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ, hai mẹ con mình sống cùng nhau nhé. Mẹ cứ ở nhà xem phim, chơi game, nấu cơm đợi con về.”
Mẹ cũng ôm tôi, nhẹ nhàng vỗ lưng.
Một lúc lâu sau bà mới đáp: “Con đừng lo cho mẹ, lo tốt cho công việc là được. Mẹ còn có thể đi làm, kiếm nhiều hay ít không quan trọng. Đợi vài năm nữa con kết hôn, sinh con, mẹ sẽ nghỉ việc về trông cháu cho con.”
Tôi thở dài.
Rõ ràng còn chưa đến sinh nhật 25, vậy mà trong mắt mẹ, tôi như đã là “gái ế”, hở chút lại nhắc chuyện kết hôn sinh con.
Nhưng với tôi, chuyện đó còn xa lắm.
Tôi chẳng dám mơ đến ngày được kết hôn với Hạ Trăn Ngôn.
Cậu ấy bản thân còn giống như một đứa trẻ mà.
44
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho mẹ, tôi đi xuống lầu.
“Dì sao rồi?” – Hạ Trăn Ngôn hỏi tôi.
“Đã bình tĩnh hơn nhiều rồi, hôm nay cảm ơn em nhé.”
“Cảm ơn em chuyện gì?”
“Chuyện của Trần Mễ Lộ.”