Chương 20

Ký Ức Không Màu

Lúc rời khỏi nhà họ Giang, tôi vẫn luôn lo lắng. Với tính cách thù dai của Trần Mễ Lộ, nếu sau này cô ta gả cho Giang Hoài, chắc chắn mẹ tôi sẽ bị chèn ép không ít.

Nhưng nếu chỉ vì một khả năng chưa xảy ra mà tôi khuyên mẹ nghỉ việc, bà nhất định sẽ không đồng ý.

Sau khi nghe tôi tâm sự, Hạ Trăn Ngôn lại tỏ ra chẳng mấy để tâm: “Chuyện nhỏ thôi, để em lo.”

Hai tuần sau, cậu ấy gửi cho tôi một loạt ảnh và video — khiến tôi choáng váng tại chỗ.

Thì ra, để tôi không bị Trần Mễ Lộ đè đầu cưỡi cổ, Hạ Trăn Ngôn đã nhờ chú Vương cho người điều tra.

Hoá ra ba năm trước, Trần Mễ Lộ từng yêu một chàng trai người Pháp, cũng chính vì hắn ta mà cô ta đá Giang Hoài. Được biết anh chàng kia vừa đẹp trai vừa có gia thế — gia đình kinh doanh mỹ phẩm và nước hoa ở châu Âu.

Cả hai còn từng tính tới chuyện kết hôn.

Biến cố xảy ra khi Trần Mễ Lộ sinh con. Đứa bé da đen.

Rõ ràng là cô ta đã ngoại tình.

Người đàn ông Pháp nổi giận, lập tức chia tay. Thậm chí lúc Trần Mễ Lộ ở cữ, còn phải nhờ bảo mẫu chăm.

Nhà họ Trần giấu chuyện này rất kỹ, phong toả mọi tin tức. Sau khi sinh xong, họ nhanh chóng đưa cô ta về nước. Còn đứa bé kia thì bị bỏ lại ở nước ngoài, để một bà bảo mẫu trông nom.

Dù có trong tay thông tin “động trời” thế này, tôi vốn chưa từng nghĩ sẽ dùng nó để công kích cô ta, chỉ muốn giữ lại làm “vũ khí cuối cùng”, phòng khi sau này cô ta thực sự gả vào nhà họ Giang rồi quá đáng với mẹ tôi, thì có cái răn đe.

Không ngờ hôm nay lại tung ra theo cách này.

Hạ Trăn Ngôn thở dài, nhẹ nhàng vuốt má tôi như để an ủi.

“Chị cảm ơn gì chứ, em cũng chẳng giúp được gì, dì vẫn bị bà nội chị làm khổ còn gì.”

“Sao lại không? Nhờ em mà chị mới có thể phản đòn Trần Mễ Lộ một cách hả hê như vậy. Với lại, em còn để chú Vương ở lại giúp đỡ nữa mà.”

Nghĩ tới đó, tôi chủ động hôn nhẹ lên môi cậu ấy: “Cảm ơn em, bảo bối.”

Hạ Trăn Ngôn hơi khựng lại, tai và cổ bắt đầu đỏ lên.

“Bảo bối?”

“Sao, em không thích cách gọi này à? Thôi được, vậy chị không gọi nữa.”

“Ai nói em không thích? Em muốn làm bảo bối của chị cả đời luôn ấy chứ. À... Chị ơi, tối nay mình ngủ cùng nhau tiếp được không?”

Hạ Trăn Ngôn bắt đầu giở chiêu làm nũng.

Ờm...

Có mẹ ở đây, tôi cũng không dám quá đà.

“Phải đợi mẹ chị ngủ rồi mới tính được.”

Cậu ấy hiểu ý, nhẹ nhàng hôn lên khoé môi tôi một cái.

“Biết rồi, cho dù trễ mấy em cũng đợi chị.”

45

Tối hôm sau, tôi và Hạ Trăn Ngôn tan làm về đến nhà, không ngờ lại thấy mẹ tôi và chú Vương đang nấu ăn trong bếp.

Trên bếp chất đầy nguyên liệu — hải sản, thịt, các loại rau củ và trái cây.

Điều khiến tôi bất ngờ nhất là... chú Vương biết ngôn ngữ ký hiệu.

Thế là chú với mẹ tôi hoàn toàn giao tiếp không rào cản.

Thấy chúng tôi về, chú Vương cười rất vui vẻ.

“Cậu chủ Trăn Ngôn, cậu về rồi. Canh gà ác hầm dừa mà mẹ cô Vi Ân nấu đúng là mỹ vị nhân gian, suýt nữa tôi cắn luôn cả lưỡi. Tối nay nhất định cậu phải thử.”

“Vậy à?” Hạ Trăn Ngôn lập tức bị kích thích vị giác, “Giờ con muốn ăn liền luôn rồi.”

Hai phút sau.

“Chị ơi, chị thật sự học nấu ăn từ dì Tống sao? Chênh lệch quá trời, như một trời một vực vậy đó.”

Tôi: “......”

Hạ Trăn Ngôn: “Chú Vương, cho con thêm bát nữa, không, hai bát!”

Tôi thật sự rất tò mò, bèn nhỏ giọng hỏi Hạ Trăn Ngôn:

“Chú Vương biết thủ ngữ, đánh nhau cũng giỏi vậy, rốt cuộc chú từng làm nghề gì?”

“Bộ đội đặc chủng, nhưng đã xuất ngũ nhiều năm rồi.”

À, ra vậy.

Từ hôm đó trở đi, mỗi tối về nhà là lại thấy chú Vương và mẹ tôi cùng nhau nấu ăn trong bếp.

Tôi với Hạ Trăn Ngôn thì được hưởng lây, khỏi phải ra ngoài mà vẫn được ăn đủ thứ cao lương mỹ vị.

“Chị có thấy chú Vương và dì Tống cũng khá là xứng đôi không?”

“Khụ khụ khụ khụ khụ......”

Tôi liếc cậu ấy một cái: “Nói linh tinh gì thế?”

“Có gì mà linh tinh? Chú Vương trông nghiêm chỉnh, dáng người đẹp, không bụng bia, tính cách cũng tốt nữa. Em thấy chú với mẹ chị thật sự hợp lắm luôn đó.”

Câu này khiến tôi cảnh giác.

Lúc đầu tôi định thuê một căn hộ hai phòng ngủ gần khu này cho mẹ dọn qua, nhưng rồi lại thấy bà nội và mấy ông con trai của bà ta lảng vảng gần khu biệt thự.

Xem ra bọn họ vẫn chưa chịu buông tha.

Tôi nghĩ tới nghĩ lui, đành tạm gác lại kế hoạch.

Ít nhất mẹ ở đây, có chú Vương bên cạnh an toàn hơn nhiều.

Chẳng lẽ chỉ tôi được yêu đương, còn mẹ thì không?

Thế thì ích kỷ quá rồi.

Mẹ không chỉ là mẹ tôi, mà bà còn là chính bà nữa.

Hai ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Giang phu nhân nhà.

Dù trước đây tôi từng nói sẽ không bao giờ bước chân vào nhà họ Giang nữa...

Nhưng... đã phá lệ một lần thì phá thêm lần nữa cũng không sao.

Hơn nữa, chuyện của Trần Mịch Lộ tôi cũng nên giải thích rõ ràng với bà ấy.

Lý quản gia đưa tôi đến trước cửa thư phòng tầng hai.

Tôi nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong.

Đang định lên tiếng, nhưng Lý quản gia lắc đầu: “Không sao, phu nhân bảo cô chờ ở đây.”

“Con chỉ là không cam lòng... Cô ấy nói dọn ra là dọn ra, xóa số điện thoại và chặn WeChat của con, hoàn toàn coi con như người xa lạ.”

Hình như là Giang Hoài.

Giang phu nhân lên tiếng, giọng điệu thản nhiên:

“Đó mới là cách chia tay đúng đắn. Con muốn cô ấy thế nào? Quỳ xuống trước mặt con khóc lóc cầu xin đừng chia tay à? Nếu cô ấy thật sự làm vậy, con nghĩ con sẽ quay lại sao?”

“Là con đề nghị chia tay trước, Giang Hoài.”

Giang Hoài im lặng rất lâu, cuối cùng đau khổ nói:

"Con hối hận rồi, mẹ à. Con hận Trần Mễ Lộ, hận cô ta đã chia tay con năm đó, hận cô ta bây giờ khiến con trở thành trò cười của cả thành phố, càng hận cô ta khiến con mất đi Tống Vi Ân."

Giang phu nhân lạnh lùng cười:

"Không ngờ đứa con trai mà tôi cẩn thận nuôi dạy, dốc lòng bồi dưỡng, cuối cùng cũng chẳng khác gì đàn ông ngoài kia – cái gì cũng muốn, đứng núi này trông núi nọ. Bây giờ con rơi vào kết cục này, ngược lại khiến mẹ thấy hả hê."

"Mẹ thật sự là mẹ con sao? Lúc này mà còn nói những lời lạnh nhạt như vậy."

"Giang Hoài, con không còn là trẻ con nữa. Là một người trưởng thành, con nên có năng lực phán đoán tối thiểu. Ngày Mễ Lộ về nước tìm con nối lại tình xưa, lúc hai người hôn nhau ngoài vườn, sao khi đó con không nói con hận cô ta?"

"Mẹ... mẹ thấy rồi à?"

"Không chỉ mẹ thấy, Vi Ân cũng thấy."

"Cho nên mẹ mới tặng căn biệt thự ở đảo Bắc Nha cho cô ấy, xem như bù đắp.”

"Ba năm đó, cô ấy luôn kề cận chăm sóc con, dù con có mù, có điếc, con cũng nên cảm nhận được tình cảm của cô ấy dành cho con. Cô ấy yêu con nhiều năm như vậy, chưa từng quan tâm đến việc con sẽ ra sao, cho dù con mù cả đời, Tống Vi Ân vẫn sẽ ở bên con."

Tiếng nức nở của Giang Hoài vang lên.

"Còn con thì sao? Khi Mễ Lộ đến tìm con nối lại tình xưa, con thậm chí còn chưa chia tay với cô ấy. Rõ ràng trước khi lên máy bay, con còn nói người đầu tiên con muốn thấy sau khi hồi phục thị lực là Tống Vi Ân. Giang Hoài, con không thấy mình nực cười sao?”

"Ngay lúc mẹ thấy Vi Ân bắt gặp hai người hôn nhau, mẹ biết hai đứa không còn khả năng nữa rồi.”

"Chỉ là mẹ không ngờ con còn tệ đến thế – khi Mễ Lộ cho người đi tìm bà nội Vi Ân, con dám nói mình không biết gì? Mấy người đó có thể ngang nhiên vào được nhà mình, gây phiền phức cho dì Tống, con dám nói mình hoàn toàn vô can?

"Giang Hoài, sao con có thể trở nên tệ bạc như vậy? Dì Tống ở nhà ta mười sáu năm, đối xử với con thế nào, trong lòng con không rõ sao?"

Giang Hoài nghẹn ngào giải thích:

"Con chỉ muốn cô ấy bước lại vào nhà họ Giang, cô ấy thà thề độc cũng không chịu ở lại... Mẹ à, con chỉ muốn cô ấy quay về, quay lại bên con thôi."

"Con nghĩ là có thể sao? Tống Vi Ân không phải loại người ăn cỏ gần hang. Đã lỡ là lỡ rồi.”

"Còn chuyện bị cả thành phố cười chê, qua một thời gian người ta cũng sẽ quên thôi.”

"Cuối tuần này, ba con hẹn ăn với Viện trưởng Trịnh, cháu gái ông ấy cũng sẽ đến.”

"Nếu không vừa ý, thì gặp thêm vài thiên kim tiểu thư danh môn nữa, dù sao cũng chỉ là liên hôn.”

"Cứ sống như vậy đi, ba mẹ cũng đều sống như vậy mà đến được hôm nay.”

"Tất nhiên, nếu con muốn tìm tình yêu đích thực thì cũng được, dù mẹ không chắc con còn có thể tìm thấy.”

"Nhưng trên đời này, khả năng rất thấp sẽ có thêm một người như Tống Vi Ân, sẵn sàng yêu con vô điều kiện, trong lúc con đang ở nơi tăm tối nhất."

46

Không ngờ Giang phu nhân lại đứng về phía tôi.

Tôi lặng người đứng ở cửa khá lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng ai đó vặn tay nắm cửa, tôi mới giật mình trốn vào phòng khách bên cạnh.

Chờ Giang Hoài xuống lầu, tôi mới gõ cửa phòng làm việc.

← → Phím mũi tên để chuyển chương