Chương 1

Lật Mặt Nhanh Hơn Trở Bánh

1

Tôi và bạn trai đã yêu nhau ba năm, hai bên gia đình lúc nào cũng thúc giục chuyện cưới xin, chúng tôi cũng cảm thấy thời gian đã chín muồi, nên quyết định kết hôn.

Theo phong tục bên nhà tôi, trước khi cưới phải làm lễ đính hôn, đính hôn thì có sính lễ, viết hôn thư các kiểu.

Thực ra trước khi đính hôn, chúng tôi đã bàn bạc rõ ràng về sính lễ rồi.

Nhà hai bên cùng góp tiền mua nhà cưới, mỗi bên chịu một nửa tiền đặt cọc.

Anh ấy đưa sính lễ là 188.000 tệ.

Nhà tôi thì chuẩn bị của hồi môn là một chiếc xe hơi.

Cả tiền sính lễ lẫn xe đều dùng cho cuộc sống sau này của hai đứa, hai nhà đều không có ý kiến gì.

Vì vậy, hôm nay chính là tiệc đính hôn của chúng tôi.

Tôi cứ tưởng hôm nay sẽ diễn ra suôn sẻ, không ngờ gia đình bạn trai lại giở trò ngay tại đây.

Trên bàn tiệc, mẹ bạn trai bỗng thay đổi hoàn toàn, không còn vẻ hiền lành như trước, tỏ ra cực kỳ hống hách.

"Thực ra con bé Hoàng Di nhà các người vốn không xứng với con trai tôi Chu Mặc, con trai tôi làm ở cơ quan nhà nước, còn Hoàng Di thì chỉ làm ở một công ty nhỏ."

"Chuyện cưới xin này ban đầu tôi không đồng ý đâu, nhưng con trai tôi thích nó nên tôi mới miễn cưỡng chấp nhận."

Mẹ bạn trai vừa nói xong, cả nhà tôi sắc mặt đều thay đổi.

Nếu không có người thân giữ lại, chắc bố mẹ tôi đã lao lên đánh người rồi.

Còn tôi, lúc đó chỉ thấy cực kỳ sốc.

Đây còn là người phụ nữ hiền hậu mà tôi từng gặp khi đến nhà bạn trai sao?

Sao nói năng lại cay nghiệt đến vậy? Hay là bà ta vốn như thế, chỉ giả vờ trước mặt tôi?

Nhà tôi còn chưa kịp phản ứng thì mẹ bạn trai đã tiếp tục hống hách đưa ra yêu cầu.

"Muốn tôi đồng ý cho hai đứa cưới nhau cũng được, nhưng tôi có mấy điều kiện."

"Thứ nhất: tôi không chấp nhận sính lễ 188.000 tệ, con bé Hoàng Di không xứng với số đó, nhà tôi chỉ sẵn sàng đưa 48.000 tệ."

"Thứ hai: tiền trang trí nhà mới phải do bên nhà các người chi, con gái các người không bằng con trai tôi, nên đáng lý phải bỏ thêm tiền, biết điều chút đi."

"Thứ ba: sau khi cưới, hai đứa phải giúp tôi nuôi con trai út, học phí và chi phí cưới xin sau này của nó đều do nhà các người lo."

Lúc đó tôi thật sự choáng váng, phải mất một lúc mới hoàn hồn, suýt nữa tức đến mức ói máu.

Bà ta nói cái gì vậy?

Sao có thể mặt dày đến mức đó chứ?

Tôi quay đầu nhìn chằm chằm bạn trai, ánh mắt chất vấn anh ta: "Chuyện này là sao đây?"

Không ngờ người bạn trai lúc nào cũng chiều chuộng tôi, giờ lại cho tôi một cú sốc lớn.

Anh ta ngồi bên cạnh mẹ mình, vẻ mặt đắc ý nói:

"Mẹ tôi nói đúng mà, em cứ nghe lời mẹ tôi là được."

Nghe xong câu đó, suýt nữa tôi tức đến phát điên.

Tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy, nhìn thẳng vào hai mẹ con trơ tráo đó.

"Mẹ nó chứ, mấy người coi bà đây là con khỉ để đùa à? Không soi gương xem mình là cái loại gì mà cũng dám lên mặt trước mặt bà đây!"

Thật là quá đáng!

Bà đây không phát uy thì mấy người nghĩ bà là mèo bệnh chắc?

Bình thường thấy hai mẹ con họ hiền lành nên tôi mới cư xử tử tế, chứ tưởng tôi dễ bắt nạt à?

Không chửi mấy người vài câu thì không biết mình là ai đâu nhỉ.

"Hoàng Di, cô xem lại thái độ của mình đi, với thái độ như thế mà cũng mơ mộng bước vào nhà tôi à? Không có cửa đâu!"

Mẹ Chu Mặc tức đến đỏ mặt vì bị tôi chửi, trong khi Chu Mặc vẫn phụ họa theo.

"Cô mau xin lỗi mẹ tôi, nếu không thì đừng mong tôi cưới cô."

Yêu nhau ba năm, sao tôi không nhận ra anh ta là kiểu đàn ông bám váy mẹ chứ?

Tất cả đều do tôi mắt mù!

Cũng may bây giờ mắt tôi sáng rõ rồi.

Nhìn cặp mẹ con ghê tởm đó, máu chiến trong tôi bắt đầu sôi sục.

"Chu Mặc, mẹ con anh còn biết xấu hổ không? Anh làm ở cái cơ quan nhà nước bèo bọt, lương chưa tới 5.000 mà cũng dám vênh mặt? Bà đây mỗi tháng kiếm 20.000, còn nhiều hơn anh gấp mấy lần!"

"Nhà anh ở quê, mua nhà cưới còn phải nhờ nhà tôi góp tiền đặt cọc, anh còn mặt mũi nói tôi không xứng?"

"Với cái gia cảnh nát bét, cả nhà dựa vào một mình anh mà sống, thế mà còn dám kén chọn tôi, ai cho anh cái tự tin đó? Là Lương Tĩnh Như truyền sức mạnh à?"

"Còn chuyện nuôi thằng em trai, nằm mơ đi! Đẻ ra mà không nuôi nổi thì nuốt nó lại vào bụng đi!"

Mẹ nó, cả nhà lũ ngốc, thật nghĩ tôi dễ bắt nạt à?

Tôi chửi một tràng, khiến bố mẹ và họ hàng nhà tôi đều há hốc mồm.

Có lẽ không ai ngờ tôi – một đứa bình thường dịu dàng – lại chửi người dữ dội đến vậy.

Bố mẹ tôi ban nãy còn bị người thân giữ lại không cho đánh nhau, giờ thì thản nhiên ngồi xem kịch.

Họ đã hoàn toàn hiểu rõ khả năng chiến đấu của tôi, nên rất yên tâm.

Bố tôi còn nhướng mày, giơ ngón cái khen ngợi.

So với sự điềm tĩnh của nhà tôi, mẹ con Chu Mặc thì tức đến đỏ bừng cả mặt, gần như mất kiểm soát.

Chu Mặc mặt đỏ như gấc, đứng dậy chỉ vào tôi quát:

"Hoàng Di, tôi cho cô cơ hội cuối cùng để xin lỗi mẹ tôi và chấp nhận các điều kiện, tôi sẽ bỏ qua chuyện hôm nay, đám cưới vẫn tiếp tục, nếu không thì tôi sẽ không cưới cô."

"Với loại phụ nữ như cô, nếu tôi không cưới thì ai thèm lấy?"

Anh ta toát ra khí chất tự luyến đầy mình, còn tỏ vẻ bề trên.

Bố tôi không chịu nổi nữa, lập tức giơ chân đá thẳng anh ta ngã lăn ra đất.

"Xin lỗi cái con khỉ! Loại rác rưởi như nhà mày mà đòi con gái tao phải xin lỗi hả?"

Bố tôi lúc đó không nhịn được nữa, chửi ầm lên.

Tôi là con một, bố tôi luôn cưng chiều tôi hết mực, không rút dao ra là ông đã tôn trọng pháp luật lắm rồi.

Tôi và Chu Mặc là yêu đương tự do, quen nhau khi học đại học.

Khi đó, nhà tôi biết hoàn cảnh của anh ta mà không hề chê bai gì, bố mẹ tôi còn khen anh ta có chí tiến thủ.

Không ngờ cả nhà tôi đều nhìn nhầm người.

Cũng tại nhà anh ta diễn giỏi quá, nếu hôm nay không lộ mặt thật thì đúng là chẳng ai biết họ tệ đến vậy.

"Nhìn lại gia đình các người đi, quá lố lăng, còn dám đánh con tôi, ai mà thèm lấy con gái nhà các người chứ!"

Mẹ Chu Mặc vừa đỡ con trai, vừa không quên mỉa mai tôi.

"Yên tâm đi, con gái tôi dù không gả được cũng không đời nào gả cho loại người như nhà các người, còn mơ tưởng ăn không của nhà tôi à? Mơ đi!"

Mẹ tôi cũng không nhịn được nữa, đáp trả ngay.

Một buổi tiệc đính hôn, khiến cả nhà tôi – những người vốn rất đàng hoàng – tức đến mức phải đứng lên chửi người.

"Nhà cô không muốn gả, chúng tôi cũng không muốn cưới! Con gái cô là loại hàng rẻ tiền, không xứng vào nhà tôi!"

Mẹ Chu Mặc miệng thối không chịu nổi!

Tôi nhìn hai mẹ con họ, trong lòng chỉ còn lại sự ghê tởm.

"Chu Mặc, tôi nói cho anh biết, từ hôm nay chúng ta chia tay!"

2

"Bây giờ, lập tức, ngay tức khắc, anh dắt mẹ anh cút khỏi đây cho tôi, không thì tôi ra tay đánh thật đấy!"

Mẹ con Chu Mặc bị tôi đột nhiên thay đổi thái độ, hung dữ hẳn lên, làm cho sợ đến tái mặt. Thêm vào đó, trong buổi tiệc có đông đảo người nhà tôi, kín cả hội trường, khiến họ sợ đến run người.

Mẹ Chu Mặc còn định vớt vát chút thể diện, vừa kéo con trai ra khỏi chỗ ngồi, vừa lớn tiếng dọa nạt:

"Hoàng Di, loại như cô thì chắc chắn không ai thèm lấy! Cứ chờ xem, rồi cô cũng sẽ phải quay lại cầu xin con trai tôi cho xem!"

"Đi thôi con, mình đi!"

Bà ta vừa lôi Chu Mặc đi, vừa lầm bầm nói kiểu “anh hùng không chịu thiệt trước mắt”.

Cuối cùng thì mẹ con họ cũng cút rồi. Mẹ tôi vung tay lớn tiếng gọi người nhà:

"Mọi người cứ ăn uống cho vui vẻ nhé, hôm nay coi như không phải tiệc cưới xin gì, mà là vợ chồng tôi mời cả nhà đến ăn cơm."

"Hiếm khi cả nhà tụ họp đông đủ thế này, mọi người cứ thoải mái mà ăn uống nha!"

Lời của mẹ tôi nói rất khéo, ngầm thông báo rằng hôn sự này coi như chưa từng có.

Mọi người ai cũng tinh ý, tất nhiên hiểu được ý ngầm.

Đặc biệt là dì cả, tức đến mức nếu không bị giữ lại chắc đã chạy theo mẹ Chu Mặc để "nói chuyện cho ra lẽ".

Giờ dì chỉ biết nắm lấy tay tôi mà an ủi:

"Con gái ngoan, nghe dì nói này, loại đàn ông cặn bã như thế thì không lấy cũng tốt!"

Đầu truyện DS Chương Chương 2
← → Phím mũi tên để chuyển chương