Chương 2
Lật Mặt Nhanh Hơn Trở Bánh
"Nhà mình điều kiện thế này, tìm ai mà chẳng được, đợi đó, dì sẽ giúp con tìm người xứng đáng hơn..."
Cô út – gái chưa chồng, lớn tuổi – thì tỏ vẻ coi thường, vỗ vai tôi nói bằng giọng đầy kinh nghiệm:
"Cô đã bảo rồi, mấy thằng đàn ông giờ chẳng đứa nào ra hồn cả. Lúc trước nói con không nghe, giờ con nghĩ xem, có tiền, có tuổi trẻ, đi yêu đương làm gì cho khổ? Để bị lợi dụng à?"
Tôi nghe xong thì thấy hơi ngại, cúi đầu xuống, nhưng trong lòng biết người nhà nói đúng cả.
Nghĩ lại, đúng thật, nếu cưới Chu Mặc thì chẳng khác nào tôi đang "đổ tiền vào hố".
Tôi cứ nghĩ chuyện hôm nay coi như xong rồi, ai ngờ mẹ con Chu Mặc lại tiếp tục cho tôi một phen mở mang tầm mắt vì sự trơ trẽn của họ.
Hôm sau, tôi cắt ngắn kỳ nghỉ trước đám cưới và quay lại công ty làm việc. Gần đến giờ nghỉ trưa, Chu Mặc xuất hiện.
Lúc trước yêu nhau, anh ta từng đến công ty tôi mấy lần.
Nên đồng nghiệp ai cũng biết mặt, vừa thấy anh ta từ xa đi vào là bắt đầu trêu chọc tôi:
"Tiểu Di, người yêu em lại đến rồi kìa, hai đứa ngọt ngào quá nha!"
Chị ấy vừa nói, vừa nháy mắt liên tục, ánh mắt đầy ẩn ý.
Tôi giả vờ như không thấy, mặt lạnh tanh, trả lời cụt lủn:
"Thôi đi, tụi em chia tay rồi, giờ chẳng còn liên quan gì nữa."
Vừa dứt lời, đồng nghiệp đang đùa giỡn đều im bặt, bầu không khí trở nên ngượng ngùng hẳn.
Tôi nhìn Chu Mặc đang tiến đến, trong lòng rất sợ anh ta lại nói ra điều gì mất mặt. Tôi nhanh tay kéo anh ta vào phòng họp, rồi đóng cửa lại thật chặt.
"Tôi đã nói rất rõ hôm qua rồi, chúng ta đã chia tay. Anh đến công ty tôi làm gì?"
Tôi khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm anh ta, trong lòng không ngừng tự mắng bản thân: sao ngày xưa tôi lại mù mắt yêu phải loại người như vậy?
Bây giờ nhìn kiểu gì cũng thấy anh ta là một "con trai của mẹ" đúng nghĩa.
Chu Mặc ngồi phịch xuống ghế, dáng vẻ nhếch nhác, ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt thậm chí còn lóe lên chút đắc ý:
"Mẹ tôi nói, lúc yêu nhau, cô tiêu nhiều tiền của tôi lắm. Nếu cưới thì không sao, giờ chia tay rồi, chẳng lẽ để tôi thiệt thòi à?"
"Mẹ tôi bảo, cô phải trả tiền lại cho tôi, cả mấy món quà tôi mua cho cô cũng phải trả hết!"
Nghe xong câu đó, tôi tức đến choáng váng, phải vịn bàn họp mới đứng vững được, miệng thì bật ra tiếng cười lạnh:
"Chu Mặc, anh còn biết xấu hổ không? Chúng ta yêu đương tự nguyện, có bao nhiêu chi tiêu là cùng bỏ ra, tôi cũng có phần, anh còn dám đòi tôi trả lại?"
Chu Mặc chẳng thấy xấu hổ gì cả, ngược lại còn tỏ vẻ đòi cho bằng được:
"Ê, Hoàng Di, không phải chứ? Tôi không ngờ cô lại ham tiền của tôi đến vậy!"
"Mẹ tôi nói, chi tiêu chung thì cô phải chia đôi với tôi, cô đừng có giả vờ không biết. Không sao, tôi đã chuẩn bị sẵn danh sách chi tiết, cô cứ theo đó mà trả thôi!"
Nói xong, anh ta lấy từ túi ra một xấp giấy A4 được in cẩn thận, nhiều trang liền, ghi chi chít các khoản chi tiêu trong suốt thời gian yêu nhau.
Nội dung kiểu như:
"Ngày xx tháng xx năm xxxx, buổi sáng xx giờ, Chu Mặc mua khoai lang nướng cho Hoàng Di hết 9.5 tệ."
"Ngày xx tháng xx năm xxxx, hai người đi ăn lẩu, tổng cộng 327 tệ, chia đôi mỗi người 136.5 tệ..."
Tôi nhìn vào mớ giấy chi chít chữ đó mà tức đến nghiến răng, chỉ muốn lao lên tát cho anh ta vài cái.
Trong lòng trào dâng cảm giác ghê tởm.
Sao một người đàn ông có thể hèn hạ đến mức này?
Tôi suýt chút nữa đã lấy người như vậy sao?
Nhìn lại suốt mấy năm qua, tôi chỉ thấy hối hận.
Phải rồi, điều khiến tôi hối hận nhất trong quãng đời đại học, chính là đã quen biết Chu Mặc.
Bên ngoài, đồng nghiệp vẫn thỉnh thoảng liếc mắt vào phòng họp qua tấm kính trong suốt. Tôi cố gắng dằn cơn giận, bình tĩnh nói:
"Được thôi, Chu Mặc, cuối tuần gặp nhau, ta tính cho xong. Danh sách này, tôi trả lại đủ không thiếu một xu!"
Chu Mặc thấy tôi dễ dàng đồng ý, cũng chẳng nói gì thêm, vênh mặt bước đi.
Tôi mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, mặt tối sầm bước ra khỏi phòng họp, thì đụng ngay Trì Diễn – người lúc nào cũng chẳng hợp với tôi – đang cầm tập tài liệu đứng ngay cửa, có vẻ đã đứng đó khá lâu rồi.
Anh ta liếc tôi một cái, nhíu mày, giọng đầy mỉa mai:
"Tưởng là tình yêu đích thực, ai ngờ chọn đàn ông kém đến thảm hại."
Tôi càng tức hơn, nhìn thái độ của anh ta thì biết chắc đã nghe được không ít chuyện. Với căn phòng họp có vách kính trong suốt như vậy, cách âm chắc chắn chẳng ăn thua, đồng nghiệp bên ngoài không biết đã nghe thấy bao nhiêu.
Nghe cái giọng đó, tôi cũng không nhịn được mà phản pháo lại:
"Ừ thì, ít ra tôi còn biết sai thì sửa, chứ không giống Trì Tổng nhà ta – cây sắt ngàn năm chẳng nở hoa – mắt thì kén chọn, nhìn phụ nữ cứ phải siêu cấp tiêu chuẩn."
Anh ta bị tôi nói cho á khẩu, mặt sầm lại, trừng mắt nhìn tôi, tôi thì chẳng thèm quan tâm, lườm một cái rồi ung dung bước đi.
3
Vừa quay lại chỗ ngồi, một đồng nghiệp liền ghé sát lại, ánh mắt đầy thông cảm, an ủi tôi:
"Tiểu Di à, vừa nãy tớ lờ mờ nghe được chút chuyện, bạn trai cậu đúng là kỳ quái thật đấy! Nhìn bề ngoài trông bảnh bao mà ai ngờ làm chuyện như vậy."
Đây là đồng nghiệp thực tập cùng tôi, hai đứa vẫn thân nhau nên cô ấy nói vậy tôi chẳng thấy khó chịu gì, ngược lại còn cảm thấy đồng cảm, cùng cô ấy buôn dưa lê luôn:
"Tớ cũng không ngờ đâu, trước kia anh ta diễn giỏi thật, ai mà nghĩ được lại có thể làm ra chuyện ghê tởm đến thế. Tớ nói cậu nghe, gặp phải loại 'con trai của mẹ' kiểu phượng hoàng nam này, phải chạy ngay, chạy thật nhanh!"
Mấy đồng nghiệp khác cũng bị cuốn theo, rôm rả bàn về đàn ông tồi:
"Tớ đã thấy bạn trai Tiểu Di không ổn rồi, ai ngờ không phải chỉ không ổn mà là không đáng mặt đàn ông luôn! Ai lại đi liệt kê từng đồng từng cắc để đòi lại tiền sau khi chia tay chứ..."
"Thôi đừng buồn. Với nhan sắc như Tiểu Di, cứ yên tâm đi, tớ giới thiệu cho vài anh cực phẩm luôn, đầy ra đấy!"
Tôi vội xua tay, mặt mày đầy dè dặt:
"Thôi thôi, tạm thời tớ không muốn yêu đương gì nữa đâu, thực sự vẫn còn sợ. Ai biết được mấy người ngoài mặt người trong tim thú kiểu gì. Nhưng cũng cảm ơn các cậu nha!"
Đúng lúc cả đám đang nói chuyện rôm rả thì Trì Diễn bước tới, cả văn phòng lập tức im phăng phắc. Sếp đúng là sếp, khí thế khiến ai cũng nín thở. Nhưng lần này, Trì Diễn lại tỏ ra khá thoải mái, thản nhiên nói:
"Tối nay cả phòng đi ăn tối, ai có việc gì thì dời lại nhé. Muốn ăn gì thì báo với thư ký Hà."
Ngay lập tức, bầu không khí bùng nổ, mọi người reo hò rộn ràng.
Buổi tối, cả phòng kéo nhau đến nơi ăn uống.
Trì Diễn lúc này mới bớt lạnh lùng, tỏ ra gần gũi hơn.
Mọi người cũng không còn căng thẳng, không khí tụ họp đông vui náo nhiệt. Ban đầu tôi còn tham gia nói cười với mọi người, nhưng không chịu nổi điện thoại cứ rung liên tục khiến tôi khó chịu.
Tôi lấy điện thoại ra xem, đập vào mắt toàn là tin nhắn của Chu Mặc – chướng mắt đến cực điểm.
"Tiểu Di, em nhận sai đi. Mẹ anh nói chỉ cần em đồng ý điều kiện của bà, chịu khó xin lỗi một câu, nhà anh sẽ tha thứ cho em, đám cưới vẫn có thể diễn ra như kế hoạch."
"Tiểu Di, anh hy vọng em suy nghĩ lại. Nghĩ đến tình cảm bao nhiêu năm của tụi mình, em thật sự muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà buông tay sao?"
"Tiểu Di..."
Tôi lướt từng tin nhắn một, tay siết chặt lại, suýt chút nữa định ném điện thoại đi.
Nghe tiếng cười nói vui vẻ xung quanh, tôi nhịn không được, nhắn lại một chữ:
"Cút——"