Chương 5
Lén nghe trai đẹp buôn chuyện, tôi bị bắt quả tang
Tỉnh dậy sau khi ngủ trên xe, anh đã trở lại dáng vẻ bất cần thường ngày.
Anh tiện tay lôi ra một bộ đồ ở nhà, vừa quay lưng đi ra khỏi phòng ngủ vừa cởi phăng chiếc áo thun ướt đẫm trên người.
Tôi: "!!!"
Đôi mắt tôi như muốn rớt ra ngoài.
Vai rộng, eo thon, cơ lưng đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở!
Đây là thứ mà ngay cả trên TikTok cũng không thấy được!
Mặt tôi đỏ hết lần này đến lần khác, nhưng mắt thì không rời khỏi cảnh tượng trước mặt.
Đang mải mê chiêm ngưỡng, anh chợt nói: "Xem đủ chưa? Nếu đủ rồi thì thay đồ đi."
Dù anh không ngoảnh lại, tôi vẫn nghe ra được tiếng cười trong giọng nói của anh.
Mặt tôi lập tức nóng bừng, đứng bật dậy, đóng sầm cửa phòng lại.
Thay đồ xong bước ra, anh cũng đã thay đồ xong và đang pha một gói thuốc hạ sốt vào cốc nước.
Tôi quên béng chuyện xấu hổ khi nãy: "Anh bị sốt à?"
"Ừ, sốt hai ngày rồi. Không sao, uống thuốc là ổn."
Giọng anh nhẹ bẫng như thể việc sốt liên tục hai ngày chẳng là gì đáng kể.
Nhưng làm sao mà là chuyện nhỏ được?
Từ nhỏ, chỉ cần tôi sốt nhẹ 37 độ, ba mẹ đã khóc ròng như thể tôi sắp tiêu đời, rồi kéo cả đại gia đình đi cùng tôi đến bệnh viện nhi.
Chuyện lớn lắm đấy!
Tôi nhìn anh uống thuốc mà xót xa, vô thức bật chế độ "ba mẹ": "Anh sốt bao nhiêu độ? Chưa hạ sao? Mau đi tắm nước ấm rồi vào chăn chăn ngủ đi!"
Lục Chi Hoài nhìn tôi, vẻ mặt thay đổi mấy lần: "...Chăn chăn?"
Tôi ngơ ngác: "Đúng vậy mà."
Không gọi thế à?
Dưới ánh mắt quan tâm của tôi, anh ngoan ngoãn đi tắm, sấy tóc khô, rồi trèo vào... chăn chăn với vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Tôi cúi người chạm vào trán anh, thuốc hạ sốt chưa phát huy tác dụng.
Có lẽ anh cảm thấy rất khó chịu, đôi mắt vô hồn nhìn tôi, tai đỏ bừng.
Rời khỏi phòng anh, tôi nằm xuống giường ở phòng khách, vừa nhắm mắt thì nhớ lại câu chuyện anh kể lúc tối.
Hôm nay là sinh nhật anh.
Và câu chuyện bát mì trường thọ của anh suýt làm tôi bật khóc.
Tôi bật dậy.
Trong bếp trống trơn, chỉ có hai gói mì ăn liền.
May mà trong căn hộ có đầy đủ đồ điện, tôi dùng nồi điện nấu một gói mì cho anh.
Đang tập trung nấu thì sau lưng vang lên giọng nói: "Đói à?"
Tôi giật mình, suýt chút nữa hất cả bát vào người anh.
Anh nhíu mày nhìn nồi mì nhạt nhẽo: "Đừng ăn thứ này, để tôi đặt đồ ăn ngoài."
Tôi ngượng ngùng: "Thật ra... cái này nấu cho anh. Tôi thấy anh cả tối chưa ăn gì."
Anh ngẩn người.
Tôi vội rút lui: "Đơn giản quá đúng không?
"Thôi bỏ đi, để tôi đặt đồ ăn. Gần đây chắc nhiều quán ngon lắm."
Tôi vừa cảm thấy thất vọng vừa tự mắng mình: Người ta còn chê món mì trứ danh của Giang Nam Phường, mình lại đi nấu mì gói cho anh ta.
Tôi bỏ bát xuống, định lấy điện thoại đặt đồ ăn. Ngón tay vừa chạm vào màn hình, một bàn tay thon dài, nhưng nóng rực phủ lên mu bàn tay tôi.
Cảm giác như có dòng điện chạy qua, khiến tôi giật mình.
Lục Chi Hoài thu tay lại, tự mình múc mì, giọng thấp nhưng đầy chắc chắn: "Ăn cái này."
Anh ngồi đối diện tôi, không nói lời nào, cúi đầu ăn mì một cách nghiêm túc.
Đầu óc tôi choáng váng, nhưng vẫn nhớ phải nói: "Chúc anh sinh nhật vui vẻ."
Động tác ăn của anh chợt khựng lại, đầu càng cúi thấp hơn, một lúc sau anh ăn càng nhanh hơn.
Thấy anh ăn ngon miệng, tôi vui hẳn lên, nói nhiều hơn: "Tiếc là nhà anh chỉ có thứ này, không có cả trứng nữa.
"Mẹ tôi nói, sinh nhật phải ăn trứng, một tuổi mới trọn vẹn.
"Không sao, lần tới sinh nhật anh, tôi sẽ"
Chợt nhận ra mình lỡ lời, tôi dừng lại.
Tôi với anh thực ra chưa thân lắm, làm gì có lần sau?
Tôi ngượng ngùng chuyển đề tài: "Khụ, đèn bếp nhà anh tròn thật nhỉ..."
"Để lần sau sinh nhật, tôi mua trứng trước."
Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, giọng rất nhỏ, đôi mắt hơi đỏ ánh lên những cảm xúc phức tạp.
Tôi ngây người.
11
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với cảm giác không ổn.
Hình như ngủ hơi lâu rồi thì phải...
Vội vàng mò lấy điện thoại, quả nhiên, đã hơn 11 giờ trưa.
Lại thêm lần nữa, chuông báo thức không kêu.
Sau một hồi nghĩ ngợi, tôi cũng nhớ ra nguyên nhân. Hôm qua sau khi rời nhà hàng, tôi cứ cầm điện thoại trong tay dưới mưa. Chắc là điện thoại bị dính nước.
Các chức năng khác vẫn dùng được, nhưng loa thì không bình thường. Lúc phát âm thanh, hoặc là không kêu, hoặc là nổ to như... pháo hoa ngày lễ.
Lục Chi Hoài đã hạ sốt, trông tươi tỉnh hơn rất nhiều. Anh vừa mở hộp đựng đồ ăn ngoài, vừa cười nhìn tôi đang loay hoay với điện thoại: "Hôm qua tôi kéo cô ra ngoài, điện thoại hỏng coi như lỗi của tôi. Đừng nhăn nhó, ăn xong tôi đi mua cái mới cho cô."
Tôi: "?"
"Không cần đâu, để bố tôi mua."
Lục Chi Hoài sững người, nhíu mày: "Bố cô là ai cơ?"
Tôi ngơ ngác nhìn anh: "Bố tôi chứ ai."
Trông anh như vừa thở phào nhẹ nhõm: "À, bố cô."
Chiếc điện thoại này đã dùng vài năm rồi, bố tôi cũng giục đổi mấy lần. Nhưng vì lưu luyến nên tôi cứ cố giữ, dù nó đã gặp không ít vấn đề. Giờ thì thôi, phải thay rồi.
Lục Chi Hoài đặt một hộp cháo nhỏ trước mặt tôi, nhướn mày: "Xác định để ông Giang mua, không để cậu Lục mua?"
Tôi: "..."
Mặt tôi đỏ bừng.
Ông Giang và cậu Lục từ khi nào mà có thể đặt ngang hàng vậy? Hay là tôi suy nghĩ nhiều quá, câu này nghe có chút... thân thiết?
Tôi đỏ mặt gật đầu: "Xác định."
Anh mỉm cười, không nói gì thêm.
Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí kỳ lạ. Lục Chi Hoài vừa lấy cơm cho tôi, vừa đưa đũa, bóc trứng, lại bóc tôm. Tôi nhìn anh chậm rãi gỡ từng chiếc vỏ tôm bằng đôi tay thon dài, khớp ngón tay rõ ràng, từng miếng thịt tôm sáng bóng được đặt vào đĩa của tôi.
Lòng tôi như có gì đó ngứa ngáy.
Không kiềm được, tôi nghĩ thầm: Nếu anh ấy là bạn trai mình thì sao nhỉ...
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên như pháo hoa, phá tan suy nghĩ màu hồng trong đầu tôi.
Là điện thoại của tôi rung chuông.
Là Miểu Miểu gọi.
Tôi đỏ mặt bắt máy. Miểu Miểu hét lớn qua điện thoại, như pháo nổ trong phòng: "Giang Tiểu Khả! Haha! Cậu được lắm! Mới sáng sớm, Trần Viễn Châu đã mang hoa hồng đến cho cậu, còn là một bó to đùng!"
Tiếng chuông điện thoại vốn đã to, cộng thêm giọng hào hứng của Miểu Miểu làm đầu tôi ong ong. Tôi vội giảm âm lượng, nhưng điện thoại bị hỏng, chỉnh cũng vô ích.
Chỉ đành ngượng ngùng liếc nhìn Lục Chi Hoài, thấy mặt anh có vẻ không vui, tôi cầm điện thoại bước ra phòng khách: "Miểu Miểu, thật ra tôi và Trần Viễn Châu không"
Miểu Miểu cắt lời tôi, tiếp tục bắn pháo: "Dù tặng hoa hồng hơi sến, nhưng tôi nói cho cậu biết, cậu ấy thật sự rất tốt. Hồi cấp ba là học bá, lại đẹp trai, quan trọng nhất là giống cậu, cũng... FA từ trong trứng nước!"
Không đợi tôi chen vào, Miểu Miểu lại nói tiếp: "Người ta nói sao nhỉ, trinh tiết là sính lễ tốt nhất của đàn ông. Quan trọng hơn, cậu ấy còn tập thể hình nhiều năm liền, hề hề, cậu hiểu ý tôi chứ"
Thấy câu chuyện sắp đi theo hướng "màu sắc", tôi lập tức cúp máy.
Đứng ở phòng khách bình tĩnh lại một lúc, tôi mới chậm rãi quay vào bếp. "Xin lỗi nhé, hơi ồn ào đúng không?"
Lục Chi Hoài không nhìn tôi, chỉ cúi đầu uống cháo thật chậm.
Tôi ngại ngùng ngồi xuống, cảm thấy không khí bỗng nhiên lạ lắm. "À... tôi nghĩ, tôi về trường trước đây. Chiều còn có tiết."
Anh im lặng hồi lâu mới gật đầu: "Được, tôi đưa cô đi."
Tôi vội xua tay: "Không cần đâu, đi tàu điện rất tiện mà."
Anh nhìn tôi, cười nhạt: "Được thôi."
12
Ngồi trên chuyến tàu điện trống vắng, tôi bỗng thấy lòng nặng trĩu.
Trên người vẫn mặc bộ quần áo của Lục Chi Hoài. Dù là áo thun và quần đùi, nhưng khi tôi mặc thì trông như đồ oversize.
Hành trình kéo dài một tiếng đồng hồ, tôi nhàm chán nghịch vạt áo, bỗng chạm vào thứ gì đó trong túi quần.
Rút ra xem, là một tấm ảnh polaroid đã bị giặt qua.
Dù hình ảnh đã mờ đi ít nhiều, nhưng vẫn có thể nhận ra trong ảnh có hai người. Bên trái là Lục Chi Hoài, còn người tựa đầu lên vai anh, cười rạng rỡ là một cô gái rất xinh đẹp.
Tôi ngẩn người.
Một cảm giác chua xót không tên bất chợt dâng lên trong lòng.
Tối hôm đó trên sân vận động, tôi nghe anh nói rằng mình chỉ từng yêu một người.
Vậy thì cô gái trong ảnh chắc chắn là bạn gái cũ của anh.