Chương 6
Lén nghe trai đẹp buôn chuyện, tôi bị bắt quả tang
Lục Chi Hoài trong ảnh không nhìn vào ống kính, ánh mắt dịu dàng hướng về cô ấy, cánh tay trái vòng qua vai cô một cách tự nhiên.
Dù tôi biết rõ câu chuyện của họ đã kết thúc theo cách tệ hại và đầy tổn thương.
Nhưng không thể phủ nhận, họ đã từng có một khoảng thời gian đẹp đẽ và ngọt ngào.
Có lẽ, Lục Chi Hoài vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ.
Tôi cầm tấm ảnh trong tay, không rõ nỗi hụt hẫng và chua xót trong lòng từ đâu mà đến.
Cuối cùng, tôi lại mơ hồ nhét nó vào túi quần anh.
Chỉ cảm thấy phần da thịt chạm vào tấm ảnh kia như bị dị ứng, ngứa ngáy khó chịu vô cùng.
Về đến ký túc xá, việc đầu tiên tôi làm là thay ngay bộ đồ của Lục Chi Hoài.
Sau đó, tôi ngồi nhìn chằm chằm bó hoa hồng đỏ chói trên bàn, ngẩn người.
Buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn từ Trần Viễn Châu. Cậu ấy nói tình cờ đi ngang trường tôi, hỏi có thể gặp mặt không.
Tôi nghĩ một lúc, có vài lời vẫn nên nói trực tiếp thì hơn, thế là ôm bó hoa xuống lầu.
Trần Viễn Châu đứng đợi dưới ký túc xá, mặc áo sơ mi xanh nhạt. Thấy tôi đến, cậu ấy có chút căng thẳng, lấy hết dũng khí mới lên tiếng hỏi: "Người tối qua đưa cậu đi... là bạn trai cậu sao?"
Tôi sững người, lúng túng đáp: "Không phải đâu."
Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Hôm qua tôi trằn trọc cả đêm, dù không rõ cậu và cậu ta có quan hệ gì, nhưng tôi vẫn muốn thử một lần. Thế nên nửa đêm đã đặt mua bó hoa này, là đơn hàng đầu tiên của tiệm sáng nay."
Tôi có chút cảm động, định mở lời thì bất ngờ thấy có người đi đến từ phía sau cậu ấy.
Lục Chi Hoài bước tới với vẻ mặt không cảm xúc, đưa một chiếc túi giấy cho tôi.
Cúi đầu nhìn, bên trong là một chiếc điện thoại mới. Tôi kinh ngạc ngẩng lên, nhìn anh đầy khó tin.
Anh liếc qua bó hoa hồng trong tay tôi, ánh mắt tối đi một chút, sau đó quay sang Trần Viễn Châu, thản nhiên nói: "Đừng hiểu lầm.
"Tôi lỡ làm hỏng điện thoại của cô ấy, nên phải trả lại một cái mới. Chỉ vậy thôi."
Nói xong, anh đút hai tay vào túi quần, nghiêng đầu nhìn tôi, giọng điệu nhẹ nhàng: "Có điện thoại mới rồi, lần sau đừng để lỡ thời gian nữa nhé.
"Tôi đi đây."
Chẳng đợi tôi phản ứng, anh xoay người rời đi, chỉ để lại một cái vẫy tay sau lưng.
Anh đi xa rồi, tôi mới nhớ ra Trần Viễn Châu vẫn đứng trước mặt mình.
Nhớ đến mục đích ban đầu của cuộc gặp này, tôi ôm bó hoa, chần chừ một lúc rồi đưa lại cho cậu ấy, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, Trần Viễn Châu. Tôi không thể nhận bó hoa này.
"Bởi vì... tôi thực sự... không thích cậu."
13
Kết quả thi môn đại số được công bố sau một tháng.
Nhìn con số 87 điểm trên màn hình, tôi có chút đờ đẫn.
Khung trò chuyện với Lục Chi Hoài vẫn chưa mở lại, tin nhắn của tôi đã chìm xuống tận đáy danh sách.
Chợt nhớ lại hôm ở nhà anh, khi thấy tin nhắn chưa trả lời của tôi, anh nhíu mày đầy hối hận: "Chết thật, cô nhắn khi nào vậy? Xin lỗi, tôi không thấy.
"Nhà có nhiều chuyện, vừa dọn nhà vừa cãi nhau, đến lớp còn chẳng đi. Thật sự không cố ý, xin lỗi xin lỗi.
"Tôi đảm bảo, sau này sẽ không bao giờ không trả lời nữa."
Nhưng rồi suốt một tháng qua, chúng tôi không hề liên lạc.
Cuộc sống thật kỳ lạ. Trước đây tôi cứ nghĩ anh là kẻ buôn người, càng không muốn gặp thì lại càng chạm mặt.
Bây giờ, anh lại như bốc hơi khỏi thế giới này.
Trần Viễn Châu chủ động liên lạc hai lần, nhưng tôi từ chối, rồi cậu ấy cũng không nhắn nữa.
Ngày ngày ngoài việc lên lớp, tôi chỉ nằm trong ký túc xá cày phim.
Miểu Miểu dạo này lại vô cùng bận rộn. Những ngày không có tiết học, cô ấy đều trang điểm thật xinh đẹp, diện boots cao và váy ngắn đi chơi.
Mỗi lần trở về ký túc, cô ấy đều ôm điện thoại cười ngây ngốc, gương mặt ửng hồng đầy khả nghi.
Cứ như muốn viết hẳn bốn chữ "Tôi đang yêu rồi!" lên trán vậy.
Một buổi chiều, cuối cùng cô ấy cũng thú nhận, kéo tay tôi đầy ngượng ngùng: "Tiểu Khả, tối nay bạn trai tớ mời ăn cơm, cậu nhất định phải đi nhé!"
Tôi hỏi ai, cô ấy lại bảo tạm thời giữ bí mật.
Chiều hôm đó, tan học xong, tôi cùng Miểu Miểu đi thẳng đến quán ăn phía cổng Tây trường. Không ngờ là một phòng riêng lớn, có thể chứa hơn mười người.
Miểu Miểu và bạn trai cô ấy mỗi người đều gọi thêm bạn bè, tôi và cô ấy đến trước.
Vừa bị cô ấy ép phải thoa son, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Năm, sáu chàng trai bước vào, đứng đầu là... Tề Viễn!
Tôi sững sờ nhìn Miểu Miểu: "!"
Miểu Miểu đỏ mặt: "Hì hì, lần trước bọn tớ cùng tổ chức buổi liên hoan, không ngờ qua lại vài lần lại thành một đôi luôn."
Ngẩng đầu lên lần nữa, Lục Chi Hoài đút tay vào túi quần, đứng ngay sau Tề Viễn, cúi mắt nhìn tôi.
Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong thoáng chốc, rồi anh khẽ dao động, nhanh chóng dời đi chỗ khác.
Trong căn phòng lớn, Miểu Miểu ngồi cạnh Tề Viễn, nhóm nam một bên, nhóm nữ một bên, tôi và Lục Chi Hoài bị ngăn cách bởi vài người.
Mọi người chưa quen biết, nhưng có Miểu Miểu và Tề Viễn ở đây, không khí nhanh chóng trở nên náo nhiệt.
Bữa ăn đến giữa chừng, Miểu Miểu hưng phấn hẳn lên, nhìn nhóm con gái bên cạnh: "Này này, mấy cô bạn của tớ vẫn còn độc thân đấy! Các cậu ai có hứng thú thì chủ động lên nào!"
Vừa dứt lời, Lục Chi Hoài đối diện chợt ngẩng đầu nhìn tôi chằm chằm.
Dù Miểu Miểu có nói gì, ánh mắt của Tề Viễn vẫn như có bong bóng tình yêu, chỉ dán chặt vào cô ấy.
Cậu ta nhanh chóng bị anh chàng mặc áo xanh bên cạnh trêu chọc: "Tề Viễn, nhìn bộ dạng không đáng giá này của cậu kìa."
Tề Viễn ôm lấy Miểu Miểu, đắc ý đáp: "Tớ thích vậy đấy."
Bữa ăn kết thúc, mọi người vẫn còn cao hứng, đặc biệt là Miểu Miểu. Thế là Tề Viễn lập tức đặt một phòng trong KTV gần đó, cả nhóm cùng nhau đi bộ sang.
Trong phòng KTV, mọi người dần quen thuộc hơn, tản ra trò chuyện hoặc hát hò.
Lục Chi Hoài ngồi cùng vài nam sinh, từ nãy đến giờ không nói nhiều.
Có một cô gái rục rịch tiến đến bắt chuyện: "Lục Chi Hoài, có thể kết bạn WeChat không?"
Anh không nói nhiều, chỉ lắc đầu.
Cô gái vẫn chưa từ bỏ, anh chàng ngồi bên cạnh thì nháy mắt cười cợt: "Giang Dĩnh, tôi khuyên cô từ bỏ đi, người ta có người trong lòng rồi."
Vừa dứt lời, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía anh và Lục Chi Hoài.
Tề Viễn bật dậy: "Đùa hả? Lục Chi Hoài, ai thế?"
Lục Chi Hoài nhíu mày liếc người bạn bên cạnh: "Đừng nói bừa."
Người kia giơ tay đầu hàng, cười hì hì: "Này này, tôi đâu có nói bừa đâu nhé. Tôi từng thấy cậu mấy lần cầm dây buộc tóc của ai đó mà thất thần rồi còn gì.
"Chẳng phải là một sợi dây màu hồng, có hình dâu tây sao"
Mọi người lập tức ồn ào hỏi danh tính, nhưng Lục Chi Hoài không trả lời. Ánh mắt anh vô thức lướt qua tôi.
Thấy anh không muốn nói, mọi người cũng không hỏi thêm, nhanh chóng đổi chủ đề.
Tôi ngồi ở mép ghế sô pha, phân vân có nên về trường không, thì anh chàng tên Trương Chính bước đến ngồi xuống cạnh tôi: "Mỹ nữ, có thể kết bạn WeChat không?"
Tôi từ chối mấy lần nhưng không được, đành phải lấy điện thoại ra.
Một đôi chân dài bất chợt dừng lại trước mặt tôi.
Ngẩng đầu lên, Lục Chi Hoài đứng đó, ánh sáng từ trần nhà hắt xuống lưng anh, che khuất nét mặt.
Trương Chính sững người: "Lục Chi Hoài, cậu"
Lục Chi Hoài không nhìn cậu ta, ánh mắt khóa chặt vào tôi, giơ tay ra trước mặt tôi: "Cần trả lại không?"
Tôi nhìn xuống lòng bàn tay anh, nơi đó nằm im một sợi dây buộc tóc màu hồng, có hình dâu tây.
Cả người tôi lập tức đơ cứng.
Sợi dây này... là của tôi sao?
Không sai, đúng là của tôi. Mấy viên đá nhỏ trên hình dâu tây đã rơi mất hai hạt, chính là do tôi bứt ra khi học đại số.
Chắc là lần trước ở nhà anh, tôi đã để quên.
Vậy tức là... anh đã nhìn sợi dây buộc tóc của tôi thất thần nhiều lần?
Tôi trợn mắt, nhìn anh chằm chằm.
Anh chậm rãi khuỵu một gối xuống trước mặt tôi, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt tôi, những ngón tay khẽ khép lại, nắm chặt sợi dây trong lòng bàn tay.
Đôi mắt đen nhánh phản chiếu ánh sáng mờ ảo, sóng cảm xúc trào dâng như băng vỡ: "Không muốn trả, vì... không nỡ."
Tôi: "!!!"
Mặt tôi nóng rực, cả phòng lặng như tờ, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Trương Chính thấp giọng: "Ôi mẹ ơi..."
14
Con phố trước cổng Tây trường
Hát xong, cả nhóm cùng nhau đi bộ về trường.
Tôi và Lục Chi Hoài đi sau cùng, giữ một khoảng cách nhỏ với mọi người phía trước.
Mặt tôi đỏ bừng, bối rối đến mức không dám nhìn anh.
Lục Chi Hoài cũng hơi lúng túng, yết hầu khẽ chuyển động như thể đang cố trấn tĩnh.
Cứ thế im lặng đi được vài phút, cả hai chúng tôi lại đồng thời lên tiếng:
Tôi: "Tôi"