Chương 6
MỘT MÌNH CŨNG LÀ CẢ THẾ GIỚI
Ánh nắng mùa hè thiêu đốt cả kinh thành, điều hòa trong biệt thự nhà họ Cố ù ù chạy không ngừng.
Cố Dật và Cố Điềm nằm bò trên thảm phòng trò chơi lắp lego, thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía Tô Thanh Vận đang thử son trước gương trang điểm.
“Dì Thanh Vận...” Cố Điềm rụt rè lên tiếng, “Chúng con có thể đi ăn kem không? Dì đã hứa rồi mà...”
Tuần trước, bố lại mua cho dì Thanh Vận trang sức mới, dì ta vui quá, đá đá hai đứa đang nằm dưới đất rồi tiện miệng nói sẽ dẫn chúng đi ăn kem.
Thế nhưng Tô Thanh Vận không thèm quay đầu lại, bực bội đáp:
“Không thấy dì đang bận à?”
“Nhưng mà...” Cố Dật lấy hết can đảm, lí nhí nói, “Tuần trước dì đã nói sẽ dẫn chúng con đi...”
“Phiền chết đi được!” Tô Thanh Vận đột ngột quay người lại, thỏi son trong tay quệt lệch, để lại một vệt đỏ chói mắt nơi khóe môi.
“Suốt ngày chỉ biết ăn! Nhìn xem bọn nhóc mập lên thành dạng gì rồi!”
Hai đứa trẻ sợ hãi co rúm lại.
Từ sau khi mẹ rời đi, chúng chưa từng cảm nhận lại được sự quan tâm của dì Thanh Vận nữa.
Nụ cười dịu dàng thân thiết ngày xưa biến mất, thay vào đó là những cái cau mày mất kiên nhẫn và tiếng quát mắng sắc lạnh không ngừng.
“Cút về phòng của mình!” Tô Thanh Vận rút khăn ướt lau khóe miệng, cau mày quát, “Nhìn thấy bọn mày là đã thấy phiền!”
Nước mắt Cố Điềm dâng đầy hốc mắt, nhưng không dám khóc thành tiếng.
Lần trước nó khóc, dì Thanh Vận đã véo mạnh vào đùi nó, còn đe dọa rằng nếu dám nói cho bố biết, sẽ ném hết những món đồ chơi mà nó thích nhất đi.
Do suy dinh dưỡng kéo dài lại thêm việc luôn sống trong sợ hãi, Cố Dật cuối cùng cũng ngã bệnh.
Khi Cố Minh Dục đội mưa vội vã trở về nhà, Cố Dật đã sốt cao đến đỏ bừng cả mặt, thân thể nhỏ bé không ngừng run rẩy.
Bác sĩ gia đình đang truyền dịch cho cậu bé, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.
“Sao lại nặng thế này?”
“Thiếu tướng Cố,” bác sĩ hạ thấp giọng, vẻ mặt trầm trọng, “Cậu bé sốt cao đã liên tục bốn tiếng rồi, nếu chậm thêm nữa rất có thể sẽ gây viêm phổi.”
“Thể trạng của cháu vốn đã yếu, lẽ ra phải được điều trị sớm hơn.”
Ngực Cố Minh Dục thắt lại.
“Còn Tô Thanh Vận đâu? Sao từ nãy đến giờ tôi không thấy cô ta?”
Quản gia do dự một chút, cuối cùng vẫn nói thật: “Cô Tô nói... nói chỉ là cảm lạnh nhẹ, cô ấy đi dự tiệc sinh nhật của phu nhân họ Lý rồi, không tiện từ chối...”
Cố Minh Dục rút điện thoại ra, gọi cho Tô Thanh Vận.
Chuông reo rất lâu mới được bắt máy, trong nền là tiếng cười nói ồn ào cùng âm nhạc.
“Minh Dục?” Giọng Tô Thanh Vận mang theo men say vui vẻ, dường như hoàn toàn không để chuyện này trong lòng.
“Cố Dật sốt gần bốn mươi độ rồi, cô đang ở đâu?”
“À... em về ngay!” Lần đầu tiên Cố Minh Dục nói chuyện với cô ta bằng giọng nặng nề như vậy, Tô Thanh Vận lập tức trở nên hoảng loạn, uất ức: “Thật xin lỗi, Minh Dục, em cứ tưởng chỉ là cảm cúm bình thường... em lập tức quay về.”
Một tiếng sau, Tô Thanh Vận vội vàng trở lại, trên người vẫn là chiếc váy dạ hội, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, xinh đẹp.
Cô ta đỏ hoe mắt, nhào đến trước mặt Cố Minh Dục, dáng vẻ đáng thương: “Minh Dục, em thật sự không biết Tiểu Dật bệnh nặng đến vậy...”
Cố Minh Dục nhìn lớp trang điểm hoàn hảo trên mặt cô ta, cùng mùi rượu còn chưa tan, trong lòng dâng lên một cảm giác bực bội khó chịu.
Nhưng đối diện với gương mặt từng khiến anh ngày đêm nhung nhớ ấy, cuối cùng anh vẫn mềm lòng: “Lần này thôi, lần sau chú ý hơn.”
Đêm khuya, cơn sốt của Cố Dật cuối cùng cũng hạ xuống đôi chút.
Điện thoại của Cố Minh Dục lại vang lên, là cuộc gọi khẩn từ trợ lý.
“Thiếu tướng Cố, bên công ty có tình huống khẩn cấp, cần ngài xử lý ngay.”
Anh nhìn đứa con trai đang ngủ say trên giường bệnh, do dự một lát rồi nói: “Thanh Vận, cô trông chừng thằng bé trước, tôi xử lý xong sẽ quay lại.”