Chương 7
MỘT MÌNH CŨNG LÀ CẢ THẾ GIỚI
Tô Thanh Vận ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt dịu dàng như nước: “Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Dật.”
Cố Minh Dục vội vã rời đi, nhưng khi tới cửa bệnh viện, sờ túi mới phát hiện mình để quên chìa khóa xe trong phòng bệnh.
Anh quay lại, vừa đi đến trước cửa phòng thì nghe thấy bên trong vang lên giọng nói chói tai của Tô Thanh Vận:
“Thằng nhóc chết tiệt, giả bộ cái gì! Hại tao còn không dự xong bữa tiệc!”
Giọng Cố Dật mang theo tiếng khóc, yếu ớt vang lên: “Cháu xin lỗi, dì Thanh Vận... cháu không cố ý đâu...”
“Tao cảnh cáo mày, đừng có giả đáng thương trước mặt bố mày!” Giọng Tô Thanh Vận lạnh lẽo đến đáng sợ, không hề có chút mềm lòng nào. “Nếu dám nói lung tung, xem tao xử mày thế nào!”
“Cháu... cháu sẽ không nói đâu...” Cố Dật nức nở, “Cháu ngoan mà... xin dì đừng đánh cháu...”
“Hừ, coi như mày biết điều. Giống hệt con đàn bà đê tiện mẹ mày—”
Đứng ngoài cửa nghe thấy tất cả, tâm trí Cố Minh Dục chấn động dữ dội. Hình tượng người con gái thuần khiết, lương thiện mà anh từng yêu sâu đậm, trong khoảnh khắc hoàn toàn sụp đổ.
“Rầm!”
Cửa phòng bị đá tung, phát ra tiếng động lớn.
Tô Thanh Vận hoảng sợ quay đầu, đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Cố Minh Dục.
“Minh... Minh Dục...” Mặt cô ta trong nháy mắt trắng bệch.
Cố Minh Dục đã sải bước tới, giáng thẳng một cái tát mạnh vào mặt cô ta.
“Cút.” Giọng anh lạnh như băng, “Hôm nay, cô mang hết đồ đạc của mình, cút khỏi nhà họ Cố cho tôi.”
“Đừng để tôi phải nhìn thấy cô thêm lần nào nữa.”
“Minh Dục, anh không thể đối xử với em như vậy!” Tô Thanh Vận khóc nấc, trong mắt tràn ngập hối hận, “Chúng ta quen nhau hai mươi năm rồi, anh lại vì chút chuyện nhỏ này—”
Cố Minh Dục hất mạnh tay cô ta ra, ánh mắt lạnh lẽo: “Vứt hết đồ của cô ta ra ngoài. Những thứ tôi mua, không được phép mang đi một món nào.”
Đám người hầu lập tức hành động, từng vali của Tô Thanh Vận bị ném thẳng ra ngoài cổng.
Túi xách hàng hiệu, trang sức, mỹ phẩm cao cấp vung vãi khắp đất, trông như một đống rác lộn xộn.
“Anh sẽ hối hận!” Tô Thanh Vận đứng ngoài cửa gào lên điên loạn, “Cố Minh Dục, anh còn chưa biết đâu! Ngày đó anh ký không phải hợp đồng mua nhà gì cả, mà là đơn ly hôn do chính tay Tiết Hướng Vãn đưa cho anh! Giờ hai người đã chẳng còn bất cứ quan hệ nào rồi!”
“Chính anh là người đã tự tay ép cô ta rời đi!”
“Bốp!”
Lại một cái tát vang dội, cắt ngang những lời độc địa của cô ta.
“Câm miệng!” Giọng Cố Minh Dục lạnh đến cực điểm, “Nói thêm một chữ nữa, tôi sẽ khiến cô không sống nổi ở kinh thành.”
Cánh cửa lớn đóng sầm lại, chặn đứng mọi tiếng nguyền rủa bẩn thỉu.
Trong phòng khách, bỗng chốc yên tĩnh đến đáng sợ.
“Bố ơi...” Cố Điềm nức nở hỏi, “Mẹ... mẹ thật sự không cần bọn con nữa sao?”
“Không đâu.” Anh khẽ nói, như đang tự trấn an chính mình, lông mày nhíu chặt, “Mẹ con yêu các con như vậy... nhất định không nỡ rời xa các con. Có lẽ mẹ chỉ ra ngoài giải khuây thôi. Chúng ta cùng đi tìm mẹ.”
Cùng lúc đó, tại tiệm gốm “Nê Thú” ở Vân Thành.
“Chị Hướng Vãn ơi, xem con thỏ em nặn nè!” Cô bé nhỏ hí hửng giơ lên một “tác phẩm” xiêu vẹo của mình như khoe báu vật.
Tôi cúi xuống nhìn kỹ, rồi bất ngờ quệt một chút đất sét lên chóp mũi cô bé: “Đúng là thỏ nhỏ rồi! Nhưng thỏ nhỏ phải có cái mũi tròn nữa đúng không?”
Tiểu Nhụy bật cười khanh khách, cũng nắm một nắm đất sét đáp trả.
Hai người nô đùa một lúc, thì Mạnh Trạch Dương bưng ba tách trà nóng đi tới, trên kính mắt anh còn vương chút bùn văng vào.
“Hai người đó,” anh lắc đầu bất lực, nhưng không giấu được nụ cười nơi khóe miệng, “Định biến chỗ này thành chiến trường à?”
Ánh nắng xuyên qua giếng trời chiếu xuống bàn gốm, Mạnh Trạch Dương lấy khăn tay ra, một cách tự nhiên giúp tôi lau đi vết bùn trên má.