Chương 13

NGÀY LY HÔN, TÔI RÚT VỐN TRĂM TỶ

“Giai đoạn hai của Kế hoạch Chim Ưng đã hoàn thành sáu mươi lăm phần trăm.”

“Dự kiến trong vòng một tháng sẽ hoàn tất việc kiểm soát chuỗi cung ứng.”

Tất cả mọi người trong phòng họp đều lộ vẻ phấn khích.

Một thương vụ thâu tóm ở cấp độ như thế này.

Ngay cả trong giới đầu tư cũng cực kỳ hiếm gặp.

Lâm Vãn lật xem tài liệu.

Thần sắc vẫn bình thản như cũ.

Như thể thứ cô đang xem không phải là thương vụ trị giá hàng chục tỷ.

Mà chỉ là một tập tài liệu bình thường.

“Tiếp tục triển khai.”

Trợ lý gật đầu.

Sau đó bổ sung:

“Cố Trầm Chu đã điều tra ra thân phận của ngài rồi.”

Phòng họp lập tức yên lặng.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lâm Vãn.

Thế nhưng.

Lâm Vãn chỉ khẽ mỉm cười.

“Muộn rồi.”

Ba chữ.

Khiến tất cả mọi người chấn động trong lòng.

Đúng vậy.

Nếu trước khi ly hôn.

Cố Trầm Chu biết được tất cả những điều này.

Có lẽ vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Nhưng bây giờ.

Đã quá muộn rồi.

Trong khi đó.

Tại biệt thự nhà họ Cố.

Cuối cùng mẹ Cố cũng hoảng hốt.

Trước đây bà luôn cho rằng.

Cố Trầm Chu là người không gì không làm được.

Nhưng lần này.

Mọi chuyện rõ ràng đã khác.

Nhìn những tin tức tiêu cực liên tục xuất hiện trên mạng.

Mẹ Cố đứng ngồi không yên.

“Sao lại thành ra thế này?”

“Chẳng phải nói công ty sắp niêm yết rồi sao?”

Sắc mặt Bạch Uyển Nhu cũng rất khó coi.

Nhưng điều cô ta quan tâm hơn lại là một chuyện khác.

“Dì à.”

“Gần đây Trầm Chu có phải thường xuyên tới Bắc Kinh không?”

Mẹ Cố ngẩn người.

“Hình như là vậy.”

Bạch Uyển Nhu cắn môi.

Cảm giác nguy cơ trong lòng ngày càng mãnh liệt.

Nếu công ty xảy ra vấn đề.

Liệu Cố Trầm Chu có quay lại tìm Lâm Vãn không?

Nghĩ tới đây.

Cô ta lập tức nói:

“Dì à.”

“Chúng ta đi gặp Lâm Vãn đi.”

Mẹ Cố lập tức trừng lớn mắt.

“Gặp nó làm gì?”

Bạch Uyển Nhu cố ý thở dài.

“Dù sao cũng từng là vợ chồng.”

“Nếu chị ấy đồng ý giúp đỡ...”

Mẹ Cố theo bản năng muốn phản bác.

Nhưng lời đến bên môi.

Lại không nói ra được.

Bởi vì bà hiểu rõ hơn ai hết.

Người duy nhất hiện giờ có khả năng cứu tập đoàn Cố.

Chỉ có Lâm Vãn.

Hai ngày sau.

Bắc Kinh.

Trụ sở tập đoàn Lâm.

Lâm Vãn vừa kết thúc cuộc họp hội đồng quản trị.

Trợ lý đã nhanh chóng bước vào văn phòng.

Thần sắc có phần kỳ lạ.

“Tổng giám đốc Lâm.”

“Dưới lầu có hai người tới gặp.”

Lâm Vãn ngẩng đầu.

“Ai vậy?”

Trợ lý ngập ngừng một chút.

“Phu nhân Cố và Bạch Uyển Nhu.”

Không khí hơi yên lặng.

Một lát sau.

Lâm Vãn khẽ mỉm cười.

Cuối cùng cũng tới rồi.

Cô đã đợi khoảnh khắc này.

Đợi rất lâu rồi.

Phòng tiếp khách VIP tầng dưới.

Mẹ Cố rõ ràng có chút căng thẳng.

Đây là lần đầu tiên bà bước chân vào trụ sở tập đoàn Lâm.

Tòa nhà đồ sộ.

Những lãnh đạo cấp cao qua lại.

Cùng thái độ cung kính của mọi người.

Đều khiến bà cảm nhận được áp lực chưa từng có.

“Kẻ mồ côi” mà bà từng nhắc tới.

Giờ đây đã đứng ở vị trí mà bà không thể với tới.

Mỗi phút chờ đợi đều đặc biệt dày vò.

Cuối cùng.

Cánh cửa phòng tiếp khách chậm rãi mở ra.

Tiếng giày cao gót gõ trên sàn vang lên từ xa đến gần.

Lâm Vãn bước vào.

Bộ đồ công sở màu sáng.

Khí chất mạnh mẽ mà điềm tĩnh.

Mẹ Cố vô thức đứng bật dậy.

Thậm chí không dám nhìn thẳng vào cô.

Khoảnh khắc này.

Vị trí của hai bên đã hoàn toàn đảo ngược.

Ngày trước.

Là Lâm Vãn đứng nghe những lời trách móc.

Còn bây giờ.

Đến lượt họ phải ngước nhìn.

Lâm Vãn ngồi xuống.

Nhàn nhạt lên tiếng:

“Tìm tôi có việc gì sao?”

Mẹ Cố hé môi.

Nhưng phát hiện những lời cao cao tại thượng trước kia đã không thể nói ra được nữa.

Cuối cùng.

Bà chỉ có thể khó nhọc thốt ra một câu:

“Vãn Vãn...”

Lâm Vãn khẽ nâng mắt.

“Phu nhân Cố.”

“Xin hãy gọi tôi là Tổng giám đốc Lâm.”

Một câu nói.

Khiến sắc mặt mẹ Cố lập tức cứng đờ.

Còn Bạch Uyển Nhu ngồi bên cạnh.

Lần đầu tiên thực sự cảm nhận được.

Thế nào gọi là nghiền ép tuyệt đối.

Truện được đăng ở page Mèo ăn cá, nghiêm cấm reup

Trong phòng tiếp khách.

Bầu không khí yên lặng đến mức ngột ngạt.

Mẹ Cố ngồi ở mép ghế sofa.

Hai tay siết chặt quai túi.

Nếu là ba tháng trước.

Có nằm mơ bà cũng không nghĩ tới.

Sẽ có ngày mình ngồi ở đây.

Dùng tư thế như thế này để đối mặt với Lâm Vãn.

Người con dâu trước kia luôn tận tụy vì gia đình, nhẫn nhịn và dịu dàng.

Giờ đây đã trở thành người thừa kế tập đoàn Lâm.

Là người nắm quyền của Tinh Diệu Capital.

Còn họ.

Lại trở thành bên chủ động tới cầu xin.

Sự chênh lệch ấy khiến mẹ Cố vô cùng khó chịu.

Nhưng dù khó chịu đến đâu.

Bà cũng phải nhịn.

Tập đoàn Cố đã không thể cầm cự được bao lâu nữa.

Nghĩ tới đây.

Mẹ Cố cố gắng nặn ra một nụ cười.

“Vãn Vãn... không, Tổng giám đốc Lâm.”

“Chuyện trước đây đều là hiểu lầm.”

Lâm Vãn nâng tách cà phê lên.

Thần sắc bình thản.

“Hiểu lầm?”

Mẹ Cố vội vàng gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Đều là người một nhà, nào có thù hận để qua đêm.”

Lâm Vãn khẽ cười.

“Người một nhà?”

Cô ngẩng đầu.

Ánh mắt dừng trên gương mặt mẹ Cố.

“Phu nhân Cố.”

“Bản thỏa thuận ly hôn là do chính bà đưa tới trước mặt tôi.”

“Tấm thẻ ngân hàng năm triệu đó, cũng là do chính bà ném cho tôi.”

“Bây giờ lại nói với tôi là người một nhà?”

Sắc mặt mẹ Cố lập tức đỏ bừng.

Không thốt nổi một lời.

Bên cạnh.

Thấy tình hình không ổn.

Bạch Uyển Nhu lập tức dịu giọng lên tiếng.

“Cô Lâm.”

“Thật ra dì vẫn luôn rất hối hận.”

“Không ai muốn mọi chuyện đi đến bước đường hôm nay.”

Cuối cùng Lâm Vãn cũng nhìn sang cô ta.

Ánh mắt nhàn nhạt.

Nhưng lại khiến lòng Bạch Uyển Nhu bất giác căng thẳng.

“Cô Bạch.”

“Nếu tôi nhớ không nhầm.”

“Ngay ngày hôm sau khi ly hôn.”

“Cô đã dọn vào nhà họ Cố rồi.”

Sắc mặt Bạch Uyển Nhu khẽ biến đổi.

Lâm Vãn tiếp tục:

“Còn nữa.”

“Hôm ở trung tâm thương mại, chiếc nhẫn kim cương của cô rất đẹp.”

Không khí lập tức yên lặng.

Nụ cười trên mặt Bạch Uyển Nhu cứng đờ.

Đương nhiên cô ta hiểu.

Lâm Vãn đang nhắc nhở cô ta.

Nhắc lại việc cô ta từng huênh hoang khoe khoang như thế nào.

Và bây giờ lại phải ngồi ở đây, hạ mình cầu xin ra sao.

Sự mỉa mai không lời ấy.

Còn khiến người ta khó chịu hơn cả bị sỉ nhục trực tiếp.

Cuối cùng mẹ Cố cũng không ngồi yên nổi nữa.

“Tổng giám đốc Lâm.”

“Chuyện trong quá khứ chúng tôi có thể xin lỗi.”

“Nhưng tập đoàn Cố thật sự không thể xảy ra chuyện được.”

Nói tới đây.

Hai mắt bà thậm chí đã đỏ lên.

“Đó là tâm huyết hơn mười năm của Trầm Chu.”

“Xin cô nể tình vợ chồng một thời mà giúp nó.”

Nếu là trước đây.

Mẹ Cố tuyệt đối sẽ không nói ra những lời như vậy.

Nhưng hiện thực đã dồn bà tới đường cùng.

Giá cổ phiếu tập đoàn Cố liên tục lao dốc.

Dòng tiền ngày càng căng thẳng.

Ngân hàng bắt đầu thúc nợ.

Cổ đông liên tục gây áp lực.

Nếu cứ tiếp tục như vậy.

Nhà họ Cố thật sự sẽ sụp đổ.

Thế nhưng.

Lâm Vãn chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Thần sắc không hề thay đổi.

Rất lâu sau.

Cô đặt tách cà phê xuống.

Giọng nói bình thản.

“Phu nhân Cố.”

“Bà có biết vì sao tập đoàn Cố lại đi đến ngày hôm nay không?”

Mẹ Cố sững người.

“Tại sao?”

Lâm Vãn tựa vào lưng ghế.

Ánh mắt hờ hững.

“Bởi vì Cố Trầm Chu chưa bao giờ biết.”

“Thứ mà tập đoàn Cố thật sự dựa vào là gì.”

Phòng tiếp khách lập tức chìm vào im lặng.

Mẹ Cố ngơ ngác nhìn cô.

Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Lâm Vãn tiếp tục:

“Ba năm trước.”

“Khi dòng tiền của tập đoàn Cố bị đứt gãy.”

“Là Tinh Diệu Capital rót vốn.”

“Bốn năm trước.”

“Khi dự án trọng điểm của tập đoàn Cố bị tố cáo.”

“Là tôi giải quyết.”

“Hai năm trước.”

“Khi đơn hàng nước ngoài bị hủy.”

“Cũng là tôi đàm phán để lấy lại.”

Mỗi một câu nói ra.

Sắc mặt mẹ Cố lại trắng thêm một phần.

Bởi vì những chuyện này.

Bà hoàn toàn không hề biết.

Lâm Vãn bình thản nhìn bà.

“Bà cho rằng tập đoàn Cố có thể đi được đến ngày hôm nay chỉ dựa vào một mình Cố Trầm Chu sao?”

“Không phải.”

“Mà là vì tôi luôn đứng phía sau dọn dẹp những mớ hỗn độn cho anh ta.”

Ầm—

Đầu óc mẹ Cố hoàn toàn trống rỗng.

Cuối cùng bà cũng hiểu.

Vì sao tập đoàn Cố lại đột nhiên sụp đổ.

Vì sao sau khi Lâm Vãn rời đi.

Mọi thứ đều bắt đầu mất kiểm soát.

Thì ra.

Nhà họ Cố mất đi không phải một nàng dâu.

Mà là cả một chỗ dựa.

Đôi môi mẹ Cố run rẩy.

Rất lâu cũng không thốt nổi một lời.

Đúng lúc ấy.

Cánh cửa phòng tiếp khách bất ngờ bị đẩy mở.

← → Phím mũi tên để chuyển chương