Chương 14

NGÀY LY HÔN, TÔI RÚT VỐN TRĂM TỶ

Tất cả mọi người đồng thời quay đầu lại.

Cố Trầm Chu đứng ở cửa.

Bộ vest trên người vẫn còn những nếp nhăn do vội vàng di chuyển.

Rõ ràng là vừa tức tốc chạy tới.

Nhìn thấy anh.

Mẹ Cố như vớ được cọng rơm cứu mạng.

“Trầm Chu!”

Thế nhưng.

Cố Trầm Chu không đáp lại.

Ánh mắt anh từ đầu đến cuối đều dừng trên người Lâm Vãn.

Bốn mắt nhìn nhau.

Không khí như ngưng đọng.

Vài giây sau.

Cố Trầm Chu chậm rãi bước vào.

Giọng nói có phần khàn khàn.

“Những điều em nói đều là thật sao?”

Lâm Vãn không phủ nhận.

“Quan trọng sao?”

Yết hầu Cố Trầm Chu khẽ chuyển động.

Trái tim như bị thứ gì đó bóp nghẹt.

Những tài liệu điều tra được trong những ngày qua.

Hoàn toàn trùng khớp với những gì Lâm Vãn vừa nói.

Thì ra.

Tập đoàn Cố có được ngày hôm nay.

Thật sự không thể thiếu cô.

Mà chính anh.

Lại tự tay ký vào bản thỏa thuận ly hôn đó.

Nghĩ đến đây.

Cố Trầm Chu bỗng cảm thấy thật nực cười.

Hóa ra.

Kẻ ngu ngốc nhất.

Từ đầu đến cuối vẫn luôn là chính anh.

Phòng tiếp khách yên lặng đến đáng sợ.

Rất lâu sau.

Cuối cùng Cố Trầm Chu cũng lên tiếng.

“Xin lỗi.”

Ba chữ vừa thốt ra.

Mẹ Cố và Bạch Uyển Nhu đồng thời sững sờ.

Họ quen biết Cố Trầm Chu nhiều năm như vậy.

Chưa từng thấy anh cúi đầu trước bất kỳ ai.

Nhưng lúc này.

Anh lại đang xin lỗi Lâm Vãn.

Cố Trầm Chu nhìn cô.

Trong mắt lần đầu tiên xuất hiện sự hối hận rõ ràng.

“Là anh sai rồi.”

“Anh không nên tin người khác.”

“Càng không nên làm tổn thương em.”

Anh nói rất chậm.

Mỗi một chữ đều như bị ép ra từ lồng ngực.

Lâm Vãn lặng lẽ lắng nghe.

Nhưng trên gương mặt không hề có chút rung động nào.

Bởi vì đã quá muộn.

Có những tổn thương.

Không thể xóa nhòa chỉ bằng một câu xin lỗi.

Huống chi.

Nếu không phải tập đoàn Cố xảy ra chuyện.

Cố Trầm Chu căn bản sẽ không nhận ra sai lầm của mình.

Nghĩ đến đây.

Lâm Vãn khẽ cười.

“Tổng giám đốc Cố.”

“Anh không phải hối hận vì đã làm tổn thương tôi.”

“Anh chỉ hối hận vì đã đánh mất tôi.”

Một câu nói.

Khiến sắc mặt Cố Trầm Chu lập tức tái nhợt.

Bởi vì cô nói trúng rồi.

Trúng hoàn toàn.

Những ngày qua.

Anh không ngừng hồi tưởng lại ba năm đã qua.

Không ngừng điều tra về Lâm Vãn.

Càng hiểu cô.

Càng hối hận.

Cuối cùng anh cũng nhận ra.

Mình đã đánh mất một người như thế nào.

Mà sự đánh mất ấy.

Rất có thể sẽ không bao giờ cứu vãn được nữa.

Cố Trầm Chu muốn giải thích.

Nhưng lời đến bên môi.

Lại phát hiện bản thân không thể phản bác.

Bởi vì sự thật đúng là như vậy.

Lâm Vãn chậm rãi đứng dậy.

Giọng nói bình tĩnh mà xa cách.

“Chuyện của tập đoàn Cố.”

“Tôi sẽ không nhúng tay.”

“Còn chuyện giữa chúng ta—”

Cô dừng lại vài giây.

Nhìn về phía Cố Trầm Chu.

“Đã kết thúc rồi.”

Nói xong.

Cô xoay người rời đi.

Tiếng giày cao gót gõ trên sàn dần dần xa khuất.

Trong phòng tiếp khách.

Một mảnh tĩnh lặng chết chóc.

Cố Trầm Chu đứng nguyên tại chỗ.

Lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là bất lực.

Mà bên cạnh.

Mẹ Cố cuối cùng cũng hoàn toàn suy sụp.

Bà ngã ngồi xuống ghế sofa.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

Nếu thời gian có thể quay lại.

Bà tuyệt đối sẽ không ép Lâm Vãn rời khỏi nhà họ Cố.

Đáng tiếc.

Trên đời này chưa bao giờ có thuốc hối hận.

Trong khi đó.

Văn phòng tầng cao nhất.

Lâm Vãn vừa trở lại văn phòng.

Trợ lý đã nhanh chóng bước vào.

Vẻ mặt đầy hưng phấn.

“Tổng giám đốc Lâm.”

“Có tin tốt.”

“Giai đoạn ba của Kế hoạch Chim Ưng đã hoàn thành.”

Lâm Vãn ngước mắt lên.

“Nói đi.”

Trợ lý đặt tập tài liệu lên bàn.

Giọng nói không giấu nổi sự phấn khích.

“Một trong những cổ đông lớn nhất của tập đoàn Cố.”

“Đang chuẩn bị bán cổ phần.”

Không khí hơi yên lặng.

Giây tiếp theo.

Khóe môi Lâm Vãn chậm rãi cong lên.

Cuộc săn đuổi thực sự.

Cuối cùng cũng đến lúc thu lưới.Truện được đăng ở page Mèo ăn cá, nghiêm cấm reup

Khi Cố Trầm Chu rời khỏi tập đoàn Lâm.

Trời đã tối.

Màn đêm Bắc Kinh rực rỡ ánh đèn.

Nhưng thế giới của anh dường như đã mất đi màu sắc.

Trong xe hoàn toàn yên tĩnh.

Thư ký ngồi ở ghế phụ.

Không dám lên tiếng.

Những gì xảy ra hôm nay.

Đã tạo nên cú sốc quá lớn đối với Cố Trầm Chu.

Cho đến khi xe chạy vào bãi đỗ của khách sạn.

Thư ký mới dè dặt mở lời.

“Tổng giám đốc Cố.”

“Bên hội đồng quản trị lại gọi điện tới.”

Cố Trầm Chu nhắm mắt.

“Nói đi.”

Giọng thư ký khàn đặc.

“Một vài cổ đông yêu cầu triệu tập cuộc họp khẩn cấp.”

“Họ cho rằng công ty cần một phương án giải quyết mới.”

Cố Trầm Chu chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Cái gọi là phương án giải quyết mới.

Chẳng qua chỉ là ép anh thoái vị.

Những năm qua tập đoàn Cố phát triển quá nhanh.

Rất nhiều cổ đông chỉ biết hưởng lợi.

Nhưng lại không thể gánh chịu rủi ro.

Một khi công ty gặp khủng hoảng.

Họ chạy còn nhanh hơn bất kỳ ai.

“Ngày mai trở về Kinh Châu.”

“Triệu tập hội đồng quản trị.”

Thư ký gật đầu.

Nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác bất an.

Bởi vì anh biết.

Cuộc họp lần này sẽ không đơn giản.

Trong khi đó.

Ở một nơi khác tại Bắc Kinh.

Trụ sở Tinh Diệu Capital vẫn sáng đèn.

Trong phòng họp tầng cao nhất.

Màn hình điện tử khổng lồ đang hiển thị sơ đồ cơ cấu cổ phần của tập đoàn Cố.

Hàng chục chuyên gia tài chính đều có mặt.

Trên gương mặt mỗi người đều hiện rõ vẻ hưng phấn.

Bởi vì tối nay.

Kế hoạch Chim Ưng chính thức bước vào giai đoạn thu lưới.

Trợ lý đứng trước màn chiếu báo cáo.

“Cho đến thời điểm hiện tại.”

“Thông qua các quỹ đầu tư nước ngoài, công ty offshore và thị trường thứ cấp.”

“Chúng ta đã tích lũy được tổng cộng mười hai phẩy bảy phần trăm cổ phần của tập đoàn Cố.”

Phòng họp vang lên tiếng xôn xao nhẹ.

Chỉ trong vòng một tháng.

Nắm giữ hơn mười hai phần trăm cổ phần.

Đã là một thành tích cực kỳ đáng kinh ngạc.

Mà đó.

Mới chỉ là bắt đầu.

Trợ lý tiếp tục:

“Cổ đông lớn thứ ba của tập đoàn Cố, Triệu Văn Đào, đã đồng ý bán số cổ phần trong tay.”

“Sau khi giao dịch hoàn tất.”

“Tỷ lệ nắm giữ của chúng ta sẽ đạt hai mươi mốt phần trăm.”

Cả phòng họp lập tức yên lặng.

Tất cả mọi người đều nhận ra một sự thật.

Tập đoàn Cố sắp thay đổi chủ rồi.

Lâm Vãn ngồi ở vị trí chủ tọa.

Thần sắc bình thản.

“Tiếp tục.”

Trợ lý gật đầu.

“Ngoài ra.”

“Nội bộ tập đoàn Cố đã xuất hiện sự chia rẽ rõ rệt.”

“Ít nhất bốn thành viên hội đồng quản trị đang tiếp xúc với nguồn vốn bên ngoài.”

Lâm Vãn khẽ lật từng trang tài liệu.

Ánh mắt dừng lại trên sơ đồ cơ cấu cổ phần của tập đoàn Cố.

Kiếp trước—

Không.

Nói chính xác hơn.

Nếu không có cô.

Tập đoàn Cố căn bản không thể đi được đến ngày hôm nay.

Cô đã dành ba năm để mở đường cho Cố Trầm Chu.

Còn bây giờ.

Chỉ là lấy lại những gì vốn thuộc về mình mà thôi.

Nghĩ đến đây.

Cô chậm rãi lên tiếng.

“Cứ thực hiện theo kế hoạch.”

“Trong vòng một tháng.”

“Tôi muốn bước vào hội đồng quản trị của tập đoàn Cố.”

Lời vừa dứt.

Tinh thần của tất cả mọi người trong phòng họp đều lập tức phấn chấn.

Kế hoạch Chim Ưng.

Chính thức bước vào giai đoạn thu lưới.

Trong khi đó.

Kinh Châu.

Trụ sở tập đoàn Cố.

Chín giờ sáng ngày hôm sau.

Cuộc họp hội đồng quản trị diễn ra đúng giờ.

Bầu không khí trong phòng họp vô cùng nặng nề.

Hơn mười vị cổ đông mang theo những tâm tư khác nhau.

Cố Trầm Chu ngồi ở vị trí chủ tọa.

Vừa chuẩn bị lên tiếng.

Một thành viên hội đồng quản trị đã bất ngờ mở màn công kích.

“Tổng giám đốc Cố.”

“Giá cổ phiếu đã giảm ba mươi lăm phần trăm.”

“Khi nào công ty mới có thể trở lại bình thường?”

Một người khác lập tức tiếp lời.

“Vấn đề chuỗi cung ứng đến giờ vẫn chưa được giải quyết.”

“Ngân hàng cũng đang siết chặt tín dụng.”

“Chúng tôi cần một lời giải thích.”

Từng câu chất vấn liên tiếp vang lên.

Cả phòng họp tràn ngập mùi thuốc súng.

Thần sắc Cố Trầm Chu vẫn bình tĩnh.

“Vấn đề đang được xử lý.”

Thế nhưng.

Câu trả lời đó rõ ràng không thể khiến mọi người hài lòng.

Một cổ đông kỳ cựu cười lạnh.

“Xử lý?”

“Nếu xử lý có tác dụng, vậy tại sao giá cổ phiếu vẫn đang giảm?”

“Tổng giám đốc Cố.”

“Có phải cậu nên chịu trách nhiệm với công ty hay không?”

Không khí lập tức đông cứng.

Màn ép cung.

Chính thức bắt đầu.

Ánh mắt Cố Trầm Chu lướt qua mọi người.

Rất nhanh đã hiểu ra.

Những người này đã bàn bạc từ trước.

Đúng lúc ấy.

Cửa phòng họp bị đẩy mạnh ra.

Thư ký hốt hoảng lao vào.

“Tổng giám đốc Cố!”

“Xảy ra chuyện rồi!”

Tất cả mọi người đồng thời quay đầu lại.

“Chuyện gì?”

← → Phím mũi tên để chuyển chương