Chương 4
Người mẹ rực rỡ ánh sáng
Tôi không muốn dây dưa với bà ta nữa. Vì bà ngoại, tôi lập tức quay người quỳ xuống trước mặt cô chủ nhiệm và bác hàng xóm.
"Cô ơi, bác ơi, xin hãy cho em mượn tiền, em sẽ viết giấy vay nợ. Chỉ cần em đậu đại học, em sẽ cố gắng đi làm trả hết cho hai người."
"Đúng là ngu ngốc! Một đứa chưa đủ tuổi như mày, ai dám cho vay tiền? Hơn nữa, chỉ cần tao không ký, mày lấy tư cách gì mà đứng ra ký thay bà ngoại làm phẫu thuật?" – Trần Thu Yến cười khẩy, ánh mắt đầy đắc ý.
Tôi quay đầu nhìn bác sĩ. Người bác sĩ nam dẫn đầu nhíu mày nhìn Trần Thu Yến, rồi chậm rãi gật đầu với tôi.
"Không đủ 18 tuổi thật sự không thể ký tên đồng ý phẫu thuật."
Trần Thu Yến đã nắm thóp được tôi.
Tôi trừng mắt nhìn bà ta, ánh mắt như bốc lửa.
"Lấy tiền ra cứu bà ngoại, tôi đồng ý hiến thận."
"Thật không?" – Trần Thu Yến lập tức lộ vẻ mừng rỡ.
"Vậy thì ký vào bản thỏa thuận này trước, tao sẽ đóng tiền." – Bà ta móc ngay trong túi ra một tờ giấy.
06
Cô chủ nhiệm đứng bên cạnh liếc nhanh qua bản thỏa thuận, lập tức ra hiệu cho tôi đừng ký.
Trong đó có một điều khoản: tôi phải lập tức làm xét nghiệm ghép thận, nếu phù hợp thì phẫu thuật ngay – đồng nghĩa với việc tôi không thể dự thi đại học.
Nhưng vì bà ngoại – người đã yêu thương tôi đến tận xương tủy, hy sinh cả đời vì tôi – tôi chẳng thể màng đến điều gì nữa.
Tôi đặt bút ký loạt xoạt vào bản thỏa thuận rồi đưa cho Trần Thu Yến.
Bà ta cuối cùng cũng chịu ký vào giấy đồng ý phẫu thuật và thanh toán viện phí.
Trước khi đi, bà ta còn ra lệnh như ban ơn:
"Tao sẽ sắp xếp chuyện xét nghiệm, sáng mai sẽ có người đến đón mày đi bệnh viện."
Nói rồi, không thèm liếc nhìn phòng phẫu thuật một cái, bà ta nghênh ngang rời đi.
Cô chủ nhiệm vẫn luôn đứng bên ngoài phòng mổ cùng tôi, mắt hoe đỏ, ánh nhìn đầy xót xa.
Tôi chắp tay cầu nguyện: "Chỉ cần bà ngoại qua khỏi, cho con mất mười năm tuổi thọ cũng cam lòng."
Trời ngoài cửa sổ dần tối, bóng đêm phủ kín thế giới của tôi.
Cuối cùng, bác sĩ bước ra từ phòng phẫu thuật, gật đầu với tôi một cách mệt mỏi.
Cơ thể tôi như mất hết sức lực, sụp xuống đất, ôm lấy cô chủ nhiệm mà bật khóc.
Sáng sớm hôm sau, Trần Thu Yến đến bệnh viện đưa tôi đến chỗ bà ta sắp xếp để xét nghiệm ghép thận. Lúc này, chỉ còn 7 ngày nữa là kỳ thi đại học.
Tôi như con rối bị giật dây, ngoan ngoãn theo bà ta làm đủ các bước: xét nghiệm máu, kiểm tra...
Suốt quá trình, bà ta không hề hỏi han về tình hình của bà ngoại, càng không thèm để tâm đến cảm xúc của tôi.
Trong mắt bà ta chỉ có sự háo hức và mong đợi, như thể chắc chắn rằng tôi chính là cứu tinh duy nhất của bà.
Chưa kịp rời khỏi bệnh viện, Trần Thu Yến đã phát điên.
Tôi thấy bà ta liên tục mắng chửi trong điện thoại, sau đó chui vào phòng bệnh, không chịu ra ngoài nữa.
Thậm chí khi tôi rời đi, bà ta cũng chẳng buồn ngăn cản.
Tôi trở lại canh trước phòng chăm sóc đặc biệt của bà ngoại. Cô chủ nhiệm vội vàng chạy tới.
Cô đưa cho tôi bát canh gà còn nóng hổi:
"Linh Linh, cô nhất định sẽ giúp em đi thi đại học. Em đã cố gắng đến vậy, nhất định xứng đáng có cơ hội đổi đời."
Nói rồi, cô đưa điện thoại cho tôi xem.
07
Trong video, là gương mặt chua ngoa của Trần Thu Yến. Tôi liên tục cầu xin bà ta ký giấy cứu bà ngoại, nhưng bà ta lại đổ lỗi cho bệnh viện lừa đảo.
Cuối cùng, chính là ép tôi đồng ý hiến thận thì mới chịu móc tiền ra.
Video tiếp theo, là cô chủ nhiệm – đăng bằng tài khoản cá nhân của cô.
Giọng cô nhẹ nhàng, đôi mắt ướt đỏ khi kể lại câu chuyện của tôi. Cuối cùng, cô nói:
"Tôi là Lưu Vi, giáo viên chủ nhiệm lớp 12A2 trường Nhất Trung. Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm pháp lý cho từng câu nói trong video này."
"Tôi không muốn học sinh của mình bị hiểu lầm, bị bôi nhọ. Con bé ấy đã chịu quá nhiều đau khổ. Dù chúng ta không thể giúp nhiều, ít nhất đừng biến thành những kẻ buông lời độc ác khi chưa biết sự thật."
"Hãy cho đứa trẻ khốn khổ này thêm một chút không gian, cho em ấy một cơ hội thay đổi số phận. Cảm ơn mọi người!"
Nhờ đoạn video do cô y tá đăng tải gây được sự chú ý, cô chủ nhiệm của tôi lại tìm đến một số phụ huynh học sinh khác để giúp chia sẻ rộng rãi. Chẳng bao lâu, câu chuyện của tôi lan truyền khắp mạng.
Thậm chí, Sở Giáo dục thành phố còn gọi điện đến trường, yêu cầu nhà trường hỗ trợ để tôi có thể tham gia kỳ thi đại học một cách bình thường.
Hội Liên hiệp Phụ nữ cũng liên hệ với tôi. Họ cử người chăm sóc bà ngoại trong viện, mang theo thực phẩm bổ dưỡng và hỗ trợ tôi một phần chi phí điều trị cho bà sau phẫu thuật.
Còn Trần Thu Yến – bà ta bị dân mạng mắng đến mức không còn mặt mũi nào ngẩng lên.
Ban đầu, bà ta cũng cố gắng tung video ra kể khổ:
"Suốt mấy ngàn năm qua, phụ nữ đã quen với việc hy sinh bản thân cho người khác. Xã hội luôn kỳ vọng họ phải đóng vai hoàn hảo: là mỹ nhân, là người con hiếu thảo, là người vợ đảm đang, là người mẹ thiên thần... Nhưng dường như ai cũng quên mất, trước tất cả những vai trò đó – tôi trước hết là chính tôi!"
"Tôi bệnh rồi, rất nặng. Tôi chỉ mong con gái mình cứu lấy mạng tôi, chẳng lẽ như thế là sai sao?"
Bà ta sai à?
08
Nhiều cư dân mạng bị vẻ ngoài tiều tụy, bệnh tật của bà ta đánh trúng tâm lý, lập tức mềm lòng.
Dưới video của bà ta, hàng loạt bình luận nhẹ nhàng giảng hòa: