Chương 3
NGƯỜI NỐI DÕI
Ma nữ xinh đẹp: "Tên của tôi."
Tôi: "Chị tên gì?"
Ma nữ xinh đẹp: "Lăng Tuyết."
7
Lăng Tuyết tuy không nhớ mình chết thế nào, nhưng trong lòng vẫn còn tâm nguyện chưa dứt. Nhất thời không thể đi đầu thai.
Tôi lại không thể để cô ấy lang thang tùy tiện ở nhân gian, lỡ như dọa người ta sợ thì tôi sẽ bị trừ công đức mất.
Ông nội tôi vẫn đang đợi tôi dưới địa phủ để tiếp quản vị trí của ông đấy, không thể để xảy ra sai sót ở chỗ cô này được.
Tôi đành phải tạm thời thu nhận cô ấy, cho đến khi cô ấy nhớ ra mọi chuyện mới thôi.
Thoắt cái, ba tháng đã trôi qua.
Chuyện về quá khứ của Lăng Tuyết chẳng có chút tiến triển nào. Ngược lại, cô ấy đã kết bạn được với Minh Uyên và Chi Chi.
Nuôi cùng lúc hai yêu một quỷ khiến cái thân nghèo khó này của tôi càng thêm túng quẫn.
Lăng Tuyết đột nhiên nhớ ra kẻ đã chôn mình dưới gốc cây, lẽ ra tôi phải vui mới đúng.
Nhưng đối phương lại là Hứa Lệ, anh trai ruột thứ ba của tôi.
Hứa Lệ lớn hơn tôi hai tuổi, năm nay đang học lớp 11.
Về nhà được một tuần, tổng cộng tôi mới chỉ gặp anh ta hai lần.
Một lần là hôm tôi mới về nhà, một lần là lúc nửa đêm tôi lén bày trận ở sân sau, bị Hứa Lệ đi chơi đêm về bắt gặp.
Còn lần thứ ba này thì...... Chính là bây giờ.
Tôi đứng trước cửa phòng anh ta, đang định gõ cửa.
Cánh cửa đột ngột mở ra. Hứa Lệ với đôi mắt gấu trúc, vừa nhìn thấy tôi, trong mắt hiện rõ vẻ không thể tin nổi.
Anh ta định đóng cửa lại, nhưng tôi đã nhanh tay lẹ mắt chặn đứng.
"Hứa Lệ, tôi muốn nói chuyện với anh."
"Tôi không muốn nói chuyện với cô!"
"Không, anh muốn."
Tay trái tôi hơi dùng lực, không cho anh ta thời gian phản ứng.
Cánh cửa... gãy rồi.
Hứa Lệ chết trân tại chỗ.
Phải một lúc lâu sau, Hứa Lệ mới ngoan ngoãn ngồi đối diện với tôi.
"Anh——"
Tôi vừa mở miệng, Hứa Lệ lập tức gào thét ầm ĩ: "Tôi không thấy gì hết! Đừng giết tôi!"
Tôi: "......"
Lăng Tuyết đang đứng cạnh tôi: "......"
Nhát gan thế này mà cũng dám đi chôn hũ tro cốt?
Tôi quyết định tương kế tựu kế, trưng ra bộ dạng của kẻ ác để tra hỏi: "Nói! Anh đã thấy những gì?"
"Không...... không thấy gì cả." Hứa Lệ lắc đầu như rây bột.
"Không nói?"
Tôi cầm chiếc ly thủy tinh trên bàn, bóp nát ngay trước mặt anh ta.
Hứa Lệ rùng mình, lập tức khai sạch.
"Tôi nói! Tôi nói!"
"Đêm đó, tôi thấy bên cạnh cô có ba bóng ma. Một con có mấy cái đuôi, một con có đôi mắt đỏ ngầu, còn một con thì há cái miệng máu to tướng, lưỡi thè ra dài dằng dặc."
Vừa nói, Hứa Lệ vừa bất giác rùng mình một cái.
Lăng Tuyết đứng sau lưng anh ta liên tục thổi hơi lạnh.
Tôi cạn lời.
Hứa Lệ run rẩy nói: "Hứa Nặc, cô....... sao phòng cô lạnh thế, đêm đó....... chẳng lẽ những gì tôi thấy đều là...... thật?"
Tôi định bảo không phải, thì Lăng Tuyết đột nhiên bay đến trước mặt Hứa Lệ, thè cái lưỡi dài ra.
"Có——"
Chưa kịp nói hết câu, mắt Hứa Lệ đảo ngược lên, lăn đùng ra ngất xỉu.
"Không phải chứ? Anh ta thực sự nhìn thấy sao?"
Lăng Tuyết chớp đôi mắt nước long lanh, nhìn tôi đầy vẻ vô tội.
Tôi: "......"
8
Hứa Lệ có thể nhìn thấy ba bọn họ, tôi chẳng lấy làm lạ.
Thậm chí còn thấy hơi phấn khích.
Tôi rất muốn biết, nếu bố mẹ biết cậu con trai út của họ cũng có thiên phú dị bẩm giống như tôi, họ sẽ phản ứng thế nào?
Liệu họ có xa lánh anh ta giống như đã làm với tôi không?
Tối ngày đầu tiên về nhà, khi dùng bữa cùng mọi người, tôi đã nói cho họ biết trong nhà có thứ không sạch sẽ.
Bảo họ hãy đưa Hứa Phán Phán đến chỗ đạo trưởng để trừ tà.
(Ở đây tôi đính chính một chút, không phải là tôi không đối phó được con ác quỷ đó, chỉ là tôi lười động tay thôi.)
Hứa Phán Phán lập tức bị tôi dọa cho khóc nức nở.
Bố tôi chỉ thẳng vào mũi tôi quát: "Hứa Nặc, không được nói bậy!"
Mẹ tôi ôm Hứa Phán Phán vào lòng, cau mày nhìn tôi: "Nặc Nặc, Phán Phán là em của con, con đừng có dọa nó."
Anh cả Hứa Thâm sa sầm mặt mày: "Hứa Nặc, anh không quan tâm cô học được gì ở nông thôn, nhưng từ nay về sau không được phép nhắc lại chuyện này trong nhà nữa."
Anh hai Hứa Trì thần sắc lạnh lùng: "Nếu có lần sau, tôi sẽ tống cô về nông thôn ngay lập tức!"
Anh ba Hứa Lệ cũng lườm tôi: "Phán Phán ngoan như thế, cô vừa về đã làm nó khóc, cô giỏi thật đấy!"
Được thôi!
Tôi nói cho họ sự thật, chẳng một ai tin tôi, bữa tối thịnh soạn vì thế mà tan rã trong không khí chẳng mấy vui vẻ.
Ngày hôm sau, bố mẹ tôi đưa Hứa Phán Phán ra ngoài.
Nghe bà giúp việc trong nhà nói, Hứa Phán Phán bị tôi dọa cho đến mức ăn không ngon ngủ không yên, nên họ đưa cô ta đi giải khuây.
Con quỷ bám sau lưng Hứa Phán Phán cũng đi theo luôn.
Hứa Thâm và Hứa Trì mỗi người đều bận rộn công việc riêng, không rảnh để để tâm đến tôi.
Nhất thời, căn biệt thự họ Hứa rộng lớn chỉ còn lại tôi, Hứa Lệ và bà giúp việc đến nấu cơm theo giờ.
Họ đi hết rồi, tôi lại thấy yên tĩnh thoải mái.
Mỗi ngày vẽ vài lá bùa, xem quẻ cho cư dân mạng, tối đến thì thả ba đứa kia ra cho chúng hóng gió.
Ngày tháng quá đỗi thong dong, tôi suýt chút nữa đã quên mất cái gã Hứa Lệ này.
Đêm đó, tôi đang cùng Minh Uyên và hai đứa kia ở sân sau nghiên cứu trận pháp trong cuốn sách của ông nội.
Ai ngờ, Hứa Lệ đột nhiên nhảy từ trên tường xuống.
Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì, ném ngay một lá bùa qua đó.
Tôi cứ ngỡ Hứa Lệ sẽ giống như lần đầu, tỉnh dậy sẽ không nhớ gì hết. Nhưng gã này thế mà lại nhớ.
"Chẳng lẽ là do lá bùa có vấn đề?" Chi Chi nhảy lên vai tôi, săm soi Hứa Lệ đang hôn mê.
"Có vấn đề hay không, làm cho anh ta tỉnh lại chẳng phải sẽ biết sao."
tôi ra hiệu bằng mắt cho Lăng Tuyết, cô ấy hiểu ý ngay lập tức.
Cô ấy há miệng thật to, cái lưỡi từ từ dài ra.
Khi lưỡi của Lăng Tuyết sắp chạm vào mặt Hứa Lệ, anh ta bỗng mở choàng mắt.
"Á á á á á—————"
9
Tiếng hét của Hứa Lệ vang dội cả căn biệt thự.
Một lúc lâu sau, Hứa Lệ co rúc vào góc tường, chỉ tay vào Lăng Tuyết, run rẩy hỏi: "Chị Lăng Tuyết, chị....... chẳng phải chị chết rồi sao? Sao........ sao lại sống lại rồi?"
Mắt Lăng Tuyết sáng rực lên, từ cạnh tôi phóng vèo một cái đến trước mặt Hứa Lệ.
"Cậu thực sự biết tôi sao? Có phải cậu đã giết tôi không?"
Khóe miệng tôi bất giác giật giật.
Nhà ai có con quỷ nào thấy kẻ có khả năng là hung thủ mà lại hưng phấn thế kia không?
Hứa Lệ mặt đầy kinh hãi, gật đầu rồi lại nhanh chóng lắc đầu.