Chương 3
Những bậc cha mẹ không xứng đáng
Tôi quan sát cô ấy một cách đầy mong chờ.
Muốn xem thử đứa trẻ được bố tôi cưng chiều lớn lên, có thật sự tốt đẹp như những gì ông ấy từng miêu tả hay không.
Tan học buổi tối, ngoài những bạn trực nhật, các học sinh khác đều đã về hết.
Dương Hải Na vẫn ngồi tại chỗ, dường như đang đợi ai đó đến đón.
Tôi đang quét lớp thì bỗng nghe thấy cô ấy reo lên đầy vui vẻ:
"Anh ơi! Anh tan học đến đón em à!"
Tim tôi thắt lại, vội ngẩng đầu lên nhìn.
Chỉ thấy một thiếu niên mười lăm tuổi, giọng điệu nhẹ nhàng đáp lại:
"Đúng vậy, anh đến đón công chúa nhỏ Hải Na của chúng ta đây."
Anh ấy nhìn thấy tôi, thoáng sững người.
Nhưng ngay sau đó, khi Dương Hải Na níu tay nhõng nhẽo đòi ăn đồ nướng trước cổng trường, anh liền dời mắt đi, bị cô kéo ra khỏi lớp.
Bạn cùng lớp quét dọn chung với tôi cảm thán:
"Anh trai của Dương Hải Na đối xử với cô ấy tốt thật đấy, chẳng bù cho anh trai mình, suốt ngày chỉ biết giành đồ ăn vặt với mình thôi."
Đúng vậy.
Anh ấy thật tốt với em gái.
Nhưng ngay cả khi nhìn tôi, người có chung huyết thống với anh ấy, anh ấy cũng không nhận ra.
Mãi lâu sau tôi mới biết.
Thực ra, chiều hôm đó, Trương Hạo Tường đã nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Anh thậm chí còn thấy được sự mong đợi trong mắt tôi.
Nhưng anh cố tình giả vờ không quen biết.
Bởi vì anh không thích tôi.
Lúc đi vệ sinh, tôi tình cờ nghe thấy Dương Hải Na nói chuyện với bạn mới quen:
"Anh trai tớ thực ra có một cô em gái ruột, nhưng anh ấy cực kỳ ghét cô ta."
"Lúc anh ấy theo bố sống vất vả bên ngoài, bôn ba khắp nơi, thì cô em gái cùng mẹ kia lại sống ổn định và hạnh phúc bên mẹ. Nếu năm đó bố tớ không bị ép ra đi tay trắng, thì anh trai tớ đâu có phải khổ sở như thế."
"Hơn nữa, mẹ của cô ta cũng trơ trẽn lắm. Dạo trước còn sai con gái đến nhà tớ xin tiền nữa kìa. Bố tớ đã nuôi anh trai tớ rồi, dựa vào đâu mà còn phải chu cấp cho con gái kia nữa chứ?"
Tôi đứng trong gian phòng vệ sinh chật hẹp, như thể rơi vào hầm băng.
Thì ra, anh trai tôi nghĩ về tôi như vậy.
Anh ấy cho rằng tôi vô liêm sỉ.
Cho rằng tôi giống mẹ không biết chừng mực.
Và anh ấy hận tôi.
Nhưng anh ấy quên mất.
Năm đó, khi được tranh giành nuôi dưỡng, chính anh là người đã lựa chọn đi theo bố.
Và anh cũng không biết.
Sau khi bố mẹ ly hôn, cuộc sống của tôi còn khốn khổ hơn anh gấp bội.
7
Sau khi bố mẹ ly hôn, tôi bị ảnh hưởng tâm lý quá lớn, có một thời gian nói lắp.
Mẹ vốn dĩ đã không muốn có tôi.
Khi phát hiện tôi đến nói chuyện cũng không trôi chảy, bà càng tức giận hơn.
Bà mắng tôi là đồ vô dụng.
Mắng tôi là gánh nặng.
Bà nghĩ tôi còn nhỏ, không hiểu hết những lời đó có nghĩa gì.
Nhưng làm sao tôi không hiểu cho được?
Có lần, bà dẫn tôi ra phố, nói là muốn mua đồ ăn cho tôi, nhưng rồi biến mất suốt mấy tiếng đồng hồ.
Tôi cứ đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Trời đổ mưa, một cô bán hàng tốt bụng bảo tôi vào trú tạm, nhưng tôi lắc đầu từ chối.
Chỉ vài phút sau, mẹ quay lại.
"Mày là đồ ngu à? Đến kẻ ngốc gặp mưa còn biết chạy về nhà trốn!"
Hôm đó, bà mắng tôi rất nhiều, đến mức tôi bật khóc.
Mà bà cũng khóc.
Mãi sau này, khi thấy tình tiết tương tự trên tivi, tôi mới nhận ra ngày hôm đó, bà định bỏ rơi tôi.
Hiểu được điều đó, tôi càng trở nên ít nói, tính cách cũng dần trầm lặng hơn.
Lên lớp học chữ rồi, tôi có thêm thói quen viết nhật ký.
Tôi viết:
"Tại sao mẹ lại đối xử với con như kẻ thù?"
Tôi viết:
"Có lúc con thực sự nghi ngờ, liệu con có thật sự được sinh ra từ bụng mẹ không?"
Tôi viết về những điều không thể hiểu, về nỗi oán trách, thậm chí là hận thù đối với bà.
Trong cuốn nhật ký đó, tôi dốc hết mọi cảm xúc tiêu cực của mình.
Nhưng rồi, một ngày nọ, mẹ phát hiện ra nó.
Bà điên cuồng xé nát từng trang từng trang.
Giống như một kẻ mất trí, bà gào lên đầy phẫn nộ:
"Tao sinh mày, nuôi mày, mày dựa vào cái gì mà oán trách tao, hận tao?!"
Hôm đó, tất cả những bực bội, tức giận mà bà phải chịu đựng bên ngoài, đều chút hết lên người tôi.
Ngoại kể, lúc bà về đến nhà, tôi đang ôm đầu, cuộn tròn người, bất động nằm dưới đất.
Giống như đã chết rồi.
Bà hoảng sợ đến mức lần đầu tiên trong đời cầm cây cán bột, đánh và chửi đứa con gái mà bà đã chiều hư từ nhỏ.
Đánh xong, bà không đưa tôi đi bệnh viện.
Chỉ ra tiệm thuốc trên trấn mua mấy lọ thuốc trị bầm tím, rồi quay về thoa cho tôi.
Lúc tôi tỉnh lại, cả người đều được bôi thuốc.
Những mảng xanh tím chồng lên nhau, trông vô cùng đáng sợ.
Ngoại không ngừng rơi nước mắt, vừa khóc vừa nói lời xin lỗi tôi.
Bà bảo, là bà đã nuông chiều mẹ tôi quá mức.
Bà cầu xin tôi, đừng nói chuyện này với ai, càng đừng báo cảnh sát.
"Ngoại già rồi, bố con thì mang Hạo Tường đi đâu chẳng rõ. Nếu mẹ con có chuyện gì nữa, con thật sự sẽ phải vào trại trẻ mồ côi đấy."
Tôi im lặng.
Chỉ có nước mắt chảy dài theo khóe mắt, thấm vào chân tóc.
Năm năm sống với mẹ, bao lần khiến tôi rơi vào tuyệt vọng.
Nó như một vực thẳm đen tối, là quá khứ mà tôi không muốn nhớ lại.
Vậy mà...
Anh trai tôi vẫn luôn cho rằng, trong khi anh theo bố chịu khổ, tôi lại sống sung sướng bên mẹ.
Chỉ vì vậy, anh không thích tôi.
Thậm chí là hận tôi.
Tôi đứng trong gian phòng vệ sinh, chạm vào những vết sẹo cũ mới trên cơ thể.
Không kìm được mà bật cười.
Một nụ cười đầy nước mắt.
8
Kể từ ngày hôm đó, tôi không còn đi tìm bố nữa.
Sau này, ông nhiều lần mời tôi đến "nhà ông" chơi, nhưng tôi chưa từng đồng ý.
Năm tôi 13 tuổi, mẹ lại yêu đương lần nữa.
Ngoại ôm tôi vào lòng, vừa vuốt nhẹ vết sẹo cũ trên cổ tay tôi, vừa dè dặt nói:
"Tuế Tuế à, những năm qua con khổ rồi. Đợi mẹ con kết hôn, con sẽ nhẹ nhõm thôi."
Nhưng mọi chuyện dường như không suôn sẻ như ngoại nghĩ.
Người bạn trai mới của mẹ nhỏ hơn bà vài tuổi.
Chưa từng kết hôn, tính tình lại trẻ con.
Hai người cứ ba ngày cãi nhau một lần, năm ngày lại làm loạn.
Mỗi lần cãi nhau xong, mẹ lại theo thói quen trút giận lên người tôi.
Những vết thương trên người tôi ngày càng nhiều, chưa từng ít đi.
Lại một lần nữa bị đánh, ngoại vẫn lặp lại những lời quen thuộc ấy:
"Mẹ con chỉ là số khổ thôi."
"Ngoại xin con, đừng trách nó."
Lần đó, tôi nhìn cơ thể đầy vết bầm xanh tím, lòng chết lặng mà nghĩ:
Ngoại à, con cũng không muốn trách bà ấy.
Nhưng ai sẽ cứu con một đứa cũng khổ như vậy?
Tôi nằm bẹp dưới đất như một con chó chết, không nói một lời.
Giây phút ấy, tôi chẳng còn nghe nổi ngoại nói gì nữa.
Chỉ có tiếng thở dài khe khẽ vang lên bên tai.
Sau đó, ngoại rời đi.
Bà đi rồi, ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở chai thuốc trừ sâu đặt trong góc tường.
Tôi nghĩ.
Nếu để cuộc đời kết thúc ở tuổi 13, dường như cũng không tệ.
Sau này...
Sẽ không còn ai mắng tôi ngu dốt.
Mắng tôi không biết quan tâm đến người khác.
Cũng không cần lo lắng, vì bước nhầm chân trái vào nhà mà phải chịu một trận đòn.