Chương 4

Nỗi Niềm Chẳng Thể Nguôi

"Anh và bạch nguyệt quang của mình đang tắm nắng ở Maldives!"

"Kỷ Yến Minh, rốt cuộc anh có còn trái tim không? Anh đang ở bên cạnh kẻ đã giết vợ mình đấy!"

Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

Phải chăng đây là lý do tôi không nhớ ra nguyên nhân cái chết của mình?

Bởi vì quá đau đớn, nên dù đã hóa thành linh hồn, tôi vẫn không muốn nhớ lại?

Kỷ Yến Minh không trả lời lời chất vấn của Vương Thu Doanh, chỉ lạnh lùng cúp máy.

Tiết Đình Đình không nghe thấy nội dung cuộc gọi, nhưng khi thấy ánh mắt anh ta rơi trên người mình, cô ta lập tức chột dạ.

"A Minh... sao anh nhìn em như vậy? Em sợ quá..."

Anh ta bình thản hỏi, nhưng ánh mắt lại khóa chặt cô ta: "Em có chuyện gì đang giấu anh không?"

Cô ta rõ ràng có chút hoảng loạn: "Em giấu anh chuyện gì chứ? A Minh, anh sao vậy?"

Kỷ Yến Minh không chần chừ, trực tiếp giơ điện thoại ra trước mặt cô ta:

"Đừng nói với anh, số này không phải của em. Cũng đừng nói với anh, bức ảnh này là ảnh ghép."

"A Minh, anh nghe em giả..."

Lời còn chưa nói hết, anh ta đã lạnh giọng cắt ngang: "Anh chỉ muốn em trả lời một câu - tin nhắn này có phải do em gửi không?"

"Em..."

Cô ta lắp bắp, rồi cuối cùng yếu ớt thừa nhận: "Phải..."

Giây phút đó, không khí như đông cứng lại.

Kỷ Yến Minh siết chặt điện thoại trong tay, giọng nói khẽ run lên: "Là em giết cô ấy?"

"Anh đã nói rồi, chỉ cần em quay lại, anh sẽ chờ em. Còn về phần Hứa Hà, anh sẽ có câu trả lời thỏa đáng cho em."

"Vậy tại sao... tại sao em lại làm vậy?"

Nói đến cuối câu, anh ta nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Khi mở mắt ra, giọng anh ta khàn đi, mang theo một chút run rẩy: "Cô ấy sợ đau lắm. Đến tiêm thôi cũng có thể khóc."

"Hôm đó... cô ấy đã đau đớn đến nhường nào?"

Tôi không biết có phải mình hoa mắt không, nhưng khi anh ta mở mắt ra, tôi dường như thấy được hốc mắt anh ta đã ửng đỏ.

13

Tiết Đình Đình nhìn chằm chằm vào Kỷ Yến Minh, đôi môi khẽ run rẩy.

"A Minh, em có thể thề với trời, em thật sự không giết cô ấy."

"Em thừa nhận, bức ảnh giấy đăng ký kết hôn là do em lén nhờ người chụp rồi tung lên mạng."

"Em biết mình sẽ bị antifan công kích, nhưng em cũng biết, chỉ có làm như vậy anh mới nghi ngờ cô ấy, rồi ly hôn với cô ấy."

"Bởi vì em ghen tị với cô ấy... ghen tị vì khi em không ở đây, cô ấy đã có được anh lâu đến vậy."

"A Minh, tất cả những gì em làm, đều vì em quá yêu anh..."

Nói xong, cô ta bật khóc nức nở, cuối cùng lao vào lòng Kỷ Yến Minh, nghẹn ngào lặp đi lặp lại:

"Em không giết cô ấy, thật sự không có... anh phải tin em..."

Cuối cùng, hai người lại hôn nhau.

Nhìn thấy cảnh này, tôi không hề ngạc nhiên.

Sống, anh ta đã không yêu tôi.

Chết rồi, tôi còn mong đợi điều gì từ anh ta nữa đây?

Người sống không thể thắng được người đã khuất lời này chỉ là để tự lừa mình dối người mà thôi.

Dù gương mặt tôi không thể phục hồi nguyên vẹn, nhưng tang lễ lại được tổ chức rất long trọng.

Ngày an táng, không khí yên tĩnh, xung quanh bình tro cốt của tôi được phủ đầy hoa tươi.

Tôi nhớ đã từng đùa rằng: "A Minh, nếu em chết trước anh, hãy rải thật nhiều hoa bên cạnh bình tro của em nhé."

Lúc đó, anh ta nhíu mày khó chịu, chê bai: "Nói gì mà chết với chóc, thầy bói bảo em thọ hơn anh cơ mà."

Anh ta không biết rằng, lý do tôi nói vậy... là bởi vì, suốt những năm qua, anh ta chưa từng tặng hoa cho tôi.

Nhưng giờ đây, nhìn những bông hoa trải đầy trước mắt, tôi lại chẳng hề thấy vui.

Không yêu chính là không yêu.

Dù có tặng tôi cả thế giới hoa tươi, tôi cũng không thể hạnh phúc được nữa.

Nhưng giờ tôi cũng chẳng bận tâm nữa.

Tôi chỉ mong linh hồn mình sớm được giải thoát, đừng bị ràng buộc với anh ta thêm bất cứ điều gì.

"Tiểu Hà..."

Một bóng người chậm rãi tiến đến, vừa nhìn thấy ảnh tôi trên bia mộ, liền khuỵu gối xuống, dùng tay bịt chặt miệng, nghẹn ngào không nói thành lời.

Tôi nhận ra bà - là viện trưởng.

Nhìn thấy bà đau lòng đến mức này, trái tim tôi cũng quặn thắt từng cơn.

Tôi rất muốn ôm bà, nói với bà đừng buồn nữa.

Nhưng tôi chỉ có thể lao vào bà hết lần này đến lần khác... rồi xuyên thẳng qua người bà.

Bà chắc chắn rất đau lòng.

Đứa trẻ mà bà nâng niu trong lòng bàn tay, cuối cùng lại ra đi sớm như vậy.

Sau khi khóc đến cạn nước mắt, bà mới chậm rãi lau khô đi, rồi quay đầu nhìn về phía Kỷ Yến Minh.

Bà mấp máy môi, nhẹ giọng hỏi: "Cậu là... Kỷ tiên sinh?"

14

Kỷ Yến Minh thoáng sững sờ.

Nhưng chưa đợi anh ta lên tiếng, viện trưởng đã lẩm bẩm:

"Chẳng trách Tiểu Hà lại thích cậu đến vậy."

"Đáng tiếc... một cô gái tốt như thế..."

"Hôm nay tôi mới biết tin con bé qua đời. Nghe nói... nó đã rất đau đớn, đúng không?"

"Ngày hôm đó, nó cũng đến tìm tôi. Cậu có thể tưởng tượng được nó đã khó chịu đến mức nào không?"

"Nó biết cậu sẽ rời bỏ nó, vậy mà vẫn mỉm cười chúc phúc, nói với tôi rằng yêu không phải là ràng buộc, mà là buông tay."

"Nhưng cậu thì sao?"

"Cậu đang ở bên một người phụ nữ khác, cùng nhau ngao du sơn thủy, để mặc con bé một mình đối mặt với cơn bão dư luận."

"Cậu tưởng người con gái cậu bảo vệ kia đã chịu đủ đau khổ sao? Người tổn thương nhất chính là Hứa Hà."

"Kỷ Yến Minh, cậu có trái tim không?"

Lời nói của bà khiến Kỷ Yến Minh khẽ mở miệng, nhưng cuối cùng, anh ta chẳng thể thốt lên dù chỉ một từ.

Tôi thấy đôi tay có khớp xương rõ ràng của anh ta khẽ run lên.

Cuối cùng, không thể khống chế được, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, đôi mắt đỏ lên càng sâu.

Viện trưởng lau khô nước mắt, bàn tay run rẩy lấy ra một cuốn nhật ký từ trong túi xách, đưa cho anh ta.

"Đây là của Tiểu Hà. Mỗi khi con bé buồn hay vui, nó đều tìm tôi tâm sự."

"Tôi không biết cậu có từng thật lòng với nó hay không, nhưng nó thực sự rất yêu cậu."

"Có lẽ những gì được viết trong đây, cậu nên đọc một lần."

Lúc sinh thời, tôi đã muốn cắt đứt hoàn toàn với Kỷ Yến Minh.

Một người luôn miệng nói yêu tôi, nhưng trong tim lại chứa hình bóng người khác, coi tôi như kẻ thay thế - tôi sao có thể tiếp tục bên anh ta được?

Nhưng đó không phải là sự "buông tay vì yêu", mà là sự "tỉnh ngộ khi hết yêu".

Tôi không muốn anh ta động vào bất cứ thứ gì thuộc về tôi nữa. Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đã thấy ghê tởm.

Thế nhưng, anh ta vẫn nhận lấy cuốn nhật ký từ tay viện trưởng.

Bà đứng trước bia mộ của tôi thật lâu.

Trước khi rời đi, bà nhẹ nhàng nói: "Tiểu Hà, con cũng không muốn để cậu ta dễ chịu, đúng không?"

"Hãy tha thứ cho mẹ vì đã để cậu ta đọc những trang nhật ký này. Mẹ chỉ muốn cậu ta hiểu rằng - cậu ta vốn không xứng đáng."

Đúng vậy, anh ta không xứng đáng.

Trước đây, tôi vừa yêu anh ta, vừa yêu tự do.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ yêu tự do.

Dù có phải lang thang dưới dạng linh hồn, tôi cũng không muốn dính dáng đến anh ta nữa.

Khi viện trưởng rời đi, tôi thấy Vương Thu Doanh đứng từ xa, lặng lẽ nhìn về phía Kỷ Yến Minh.

Sau đó, cô ấy nhận một cuộc điện thoại, rồi xoay người bỏ đi mà không ngoảnh lại.

Rất nhanh, trong nghĩa trang chỉ còn lại một mình Kỷ Yến Minh.

Anh ta dường như không muốn rời đi, cứ đứng trước bia mộ của tôi rất lâu.

Cuối cùng, anh ta mới chậm rãi mở cuốn nhật ký ra.

15

Từ nhỏ, tôi đã có thói quen viết nhật ký.

Dù đã trưởng thành, thói quen này vẫn không thay đổi, dù đôi khi chỉ viết vài dòng ngắn ngủi.

Trang đầu tiên của cuốn nhật ký, tôi dán một bức ảnh chụp chung của tôi và anh ấy.

Trong ảnh, tôi dựa vào vai anh ta, mặt tràn đầy hạnh phúc, còn anh ta thì thờ ơ, không lộ rõ vui buồn.

Phía trên có ghi ngày tháng, cùng với một đoạn chữ:

"Lần đầu tiên chụp ảnh chung với anh ấy, thật vui."

← → Phím mũi tên để chuyển chương