Chương 5

Nỗi Niềm Chẳng Thể Nguôi

"Người này, tôi đã yêu suốt ba năm. Hôm nay, cuối cùng chúng tôi cũng kết hôn rồi. Dù là một cuộc hôn nhân bí mật, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc tôi là người hạnh phúc nhất thế gian."

Lẽ ra, ngay khi chụp tấm ảnh này, tôi nên nhận ra rằng - anh ta không hề yêu tôi.

Nực cười nhất là, tôi lại tưởng rằng đây chính là tình yêu.

Trang thứ hai.

"Lần đầu tiên nấu cơm cho anh ấy, không cẩn thận làm bỏng tay. Nhưng anh ấy bận công việc, không về ăn. Tôi lặng lẽ ăn phần cơm đã nguội lạnh, thấy thật tủi thân. Lần sau sẽ cố gắng hơn."

Trang thứ ba.

"Yêu một người, dù chờ đợi cũng trở thành ngọt ngào. Anh ấy lại tăng ca rồi, thật xót xa. Tôi uống say rồi, rất nhớ anh ấy."

Trang thứ tư.

"Mọi người đều nói anh ấy chỉ là một cậu ấm ăn chơi trác táng, nhưng chỉ có tôi biết, trong thâm tâm anh ấy thực sự rất cô đơn. Tôi muốn sưởi ấm trái tim ấy, nhưng dù có cố gắng thế nào cũng không thể bước vào lòng anh.

A Minh, để em yêu anh thật tốt có được không?"

Trang thứ năm.

"Tôi vô tình nhìn thấy ảnh của mối tình đầu anh ấy - thật xinh đẹp. Tò mò một chút, hóa ra cô ấy ra nước ngoài phát triển, rồi hai người mới chia tay.

Anh ấy chắc hẳn yêu cô ấy nhiều lắm. Tôi chỉ không ngờ rằng, một người kiêu ngạo như anh ấy, cũng có lúc tự ti đến vậy.

Vừa thấy thương anh ấy, lại vừa ghen tị với cô gái kia."

Trang thứ N.

"Tôi nhìn thấy tin nhắn trong điện thoại anh ấy - hóa ra, mối tình đầu của anh ấy sắp về nước. Nghe nói bây giờ cô ta đã là một minh tinh nổi tiếng.

Thật đúng là một đôi trai tài gái sắc."

Trang thứ N+1.

"Anh ấy uống say. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy đau khổ đến thế.

Nhưng khi ôm tôi vào lòng, anh ấy lại gọi tên một người phụ nữ khác."

Trang thứ N+2.

"Cô ấy đã về nước. Người đàn ông ít khi cười như anh ấy, hôm nay vừa sáng sớm đã vui vẻ lạ thường.

Tôi không hỏi nhiều, nhưng tôi biết, đã đến lúc nên buông tay rồi."

"Cũng may, bây giờ tôi không còn một mình nữa. Trong cơ thể tôi đã có một sinh linh bé nhỏ, sẽ cùng tôi đi hết quãng đường còn lại. Như vậy là đủ."

Nhật ký dừng lại tại đây.

Tôi nhớ rất rõ ngày hôm đó.

Viết xong những dòng này, tôi đưa cuốn nhật ký cho viện trưởng mẹ giữ hộ, rồi nói với bà rằng tôi muốn đi du lịch.

Khi ấy, tôi đã ấp ủ những hy vọng cho tương lai của mình.

Sẽ ly hôn với anh ta, mang theo đứa con chưa chào đời, sống một cuộc đời tự do của riêng mình.

Nhưng thật đáng tiếc...

Một tai nạn bất ngờ đã cướp đi tất cả.

Con của tôi...

Trong khoảnh khắc này, hốc mắt tôi cay xè.

Tôi đặt tay lên bụng, trong lòng trống rỗng con tôi cũng không còn nữa sao?

Có lẽ, chính những trang nhật ký này đã đánh thức ký ức của tôi.

Những mảnh ghép rời rạc ùa về, và tôi nhớ ra cảnh tượng của ngày xảy ra tai nạn...

16

Hôm đó, ngoài tin nhắn của Tiết Đình Đình, tôi còn nhận được một cuộc gọi hẹn gặp.

Nhưng người đó rốt cuộc là ai? Có phải Tiết Đình Đình không? Tôi không nhớ rõ.

Tôi chỉ nhớ, trên con đường mà tôi đi qua mỗi ngày, đột nhiên có một chiếc xe lao thẳng về phía tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác như lục phủ ngũ tạng của mình đều bị nghiền nát, đau đến mức không thể kêu lên nổi.

Cơ thể tôi bị mắc kẹt vào xe, nhưng chiếc xe đó hoàn toàn không có ý định dừng lại, mà kéo lê tôi đi suốt hàng chục mét.

Màu đỏ chói lọi nhấn chìm tầm nhìn của tôi, cơn đau rát bỏng lan tràn khắp mặt và toàn thân.

Máu tôi vẽ nên một con đường dài trên mặt đất, từng giây phút kéo dài như một thế kỷ.

Tôi không biết mình chết vì mất máu hay vì đau đớn.

Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, tôi đã dốc hết sức để đặt tay lên bụng.

Tôi đã mong mỏi biết bao nhiêu... mong được sinh đứa trẻ này ra, mong được nhìn thấy nó lớn lên.

Nhưng số phận lại quá nghiệt ngã.

Một người sợ đau như tôi, một người đã muốn làm lại từ đầu như tôi... cuối cùng lại chết theo cách mà tôi sợ hãi nhất.

"Hứa Hà..."

Giọng nói của Kỷ Yến Minh kéo tôi ra khỏi những ký ức đau đớn.

Anh ta nhắm chặt mắt, cố ngửa đầu lên trời, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.

"Hứa Hà, xin lỗi..."

Anh ta quỳ sụp xuống trước mộ tôi, giọng khàn đặc đến mức không còn giống giọng người.

"Đừng nói xin lỗi!"

"Cút đi! Cút ngay cho tôi!"

Tôi không cần lời xin lỗi của anh ta.

Tôi không cần sự giả tạo của anh ta.

Bởi vì, dù có thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ.

Nhưng bây giờ tôi chỉ là một linh hồn, cho dù có hét đến khản giọng, anh ta cũng không thể nghe thấy.

Tôi chỉ có thể bất lực nhìn anh ta lặp đi lặp lại động tác vuốt ve bức ảnh trên bia mộ, gương mặt tràn đầy đau khổ.

"Nếu anh thực sự hối hận... vậy thì hãy báo thù cho tôi."

"Là Tiết Đình Đình, chắc chắn là cô ta!"

"Kỷ Yến Minh."

Giọng của Vương Thu Doanh vang lên.

Tôi và Kỷ Yến Minh đồng loạt ngẩng đầu, nhìn thấy cô ấy đang đứng phía sau anh ta.

Cô ấy nhìn anh ta chằm chằm, ánh mắt sắc bén như dao.

"Đến bây giờ anh vẫn không tin Tiết Đình Đình là kẻ đã hại chết cô ấy sao?"

"Lúc Tiểu Hà chết, cô ấy đang mang thai. Nỗi đau mà cô ấy chịu đựng không chỉ là đau lòng, mà còn là đau đớn về thể xác."

"Tôi thực sự ghen tị với anh đấy. Hứa Hà bị hại chết, còn anh thì vẫn có thể thản nhiên sống cùng hung thủ."

Kỷ Yến Minh không trả lời, bởi vì ngay lúc đó, điện thoại của anh ta vang lên.

Anh ta bắt máy.

Bên kia, giọng nói của Tiết Đình Đình run rẩy truyền đến:

"A Minh, phải làm sao đây? Không biết ai đã công khai tin tức về cái chết của Hứa Hà, còn nói đó là một xác hai mạng.”

"Bây giờ không chỉ công ty muốn đóng băng hoạt động của em, mà cư dân mạng cũng đang điên cuồng công kích em!"

"Vừa rồi em còn nhận được một kiện hàng nặc danh... bên trong toàn là chuột chết bị cắt thành từng khúc..."

"A Minh, em sợ lắm... bọn họ bảo em đi chết đi..."

Kỷ Yến Minh mặt không cảm xúc, lạnh nhạt nói: "Vậy thì đi chết đi."

17

"Gì cơ?"

Tiết Đình Đình dường như không thể tin được vào tai mình.

Thật ra, ngay cả tôi cũng không thể tin được.

Tôi cứ nghĩ mình bị ảo giác.

"Không có gì."

Bên kia, cô ta vẫn nức nở: "A Minh, anh có thể đến bên em không?"

Không một chút do dự, Kỷ Yến Minh đồng ý: "Được."

Tôi biết mà.

Dù Tiết Đình Đình có là kẻ giết tôi, anh ta cũng sẽ không làm gì cô ta cả.

Tôi thật ngây thơ khi nghĩ rằng anh ta sẽ báo thù cho tôi.

Tôi trơ mắt nhìn Kỷ Yến Minh lên xe rời đi, không cam lòng, liều mạng dặn dò Vương Thu Doanh.

"Thu Doanh, mau báo cảnh sát đi! Cậu nói với anh ta vô ích thôi, bọn họ cùng một giuộc cả!"

Mặc dù cô ấy không thể nghe thấy tôi, tôi vẫn không ngừng lặp lại.

Nhưng Vương Thu Doanh chỉ ngây người, lặng lẽ nhìn bóng lưng Kỷ Yến Minh.

Một lần nữa, một lực hút vô hình kéo tôi về bên anh ta, đưa tôi đến căn hộ của Tiết Đình Đình.

Vừa thấy anh ta, cô ta lập tức lao vào lòng.

"A Minh..."

Kỷ Yến Minh không chút biểu cảm, đẩy cô ta ra, đột nhiên hỏi: "Em biết nấu ăn không?"

Tiết Đình Đình sững sờ, sau đó làm nũng: "Anh biết mà, em bận rộn đóng phim, làm gì có thời gian nấu ăn."

"Nhưng sau này khi chúng ta kết hôn, em sẽ cố gắng học."

Anh ta khẽ nhếch môi, giọng khàn khàn: "Cô ấy đã vì anh mà học nấu ăn, mỗi ngày đều chuẩn bị cơm tối đợi anh về."

Tiết Đình Đình không hiểu gì cả: "Gì cơ? A Minh, anh làm sao vậy?"

Anh ta nhìn thẳng vào cô ta, đôi mắt đỏ ngầu: "Không chỉ có em bị công kích trên mạng, mà còn có cô ấy."

← → Phím mũi tên để chuyển chương