Chương 3

Nửa Đời Còn Lại Không Gặp

Đường Từ Niên cầm một túi đá vào bếp, giúp Bạch Uyển Ninh chườm mặt.

Giọng khóc thút thít khe khẽ của cô ta khiến tôi thấy phiền.

Đường Từ Niên đang dỗ dành cô ta. Anh nói gì đó, và cô ta lập tức ngừng khóc.

Má của Bạch Uyển Ninh sưng đỏ, in hằn năm ngón tay của tôi.

Làn da cô ta đúng là mỏng manh, mịn màng, không hổ danh là gương mặt đại diện của hàng loạt thương hiệu mỹ phẩm xa xỉ quốc tế.

Tôi vô thức chạm vào gương mặt tái nhợt, thiếu sức sống của mình.

Phải thừa nhận rằng - cô ta rất xinh đẹp, tính cách cũng hoạt bát, tươi sáng.

Không giống tôi...

Có lẽ vì tôi nhìn Bạch Uyển Ninh quá lâu, nên Đường Từ Niên bước đến, chắn ngang tầm mắt tôi.

Giọng anh trầm xuống: “Ra ngoài nói chuyện.”

Tôi cảm thấy cơn đau đầu giảm đi một chút, tinh thần cũng khá hơn.

Cảm giác như mình vẫn còn sức để tát thêm vài cái nữa.

Không nói gì, tôi lạnh nhạt đi theo anh ra sân sau.

Cây tỳ bà trong vườn đã bắt đầu kết trái.

Những quả xanh nhỏ treo lơ lửng trên cành.

Anh đứng cách tôi ba mét, vừa rít một hơi thuốc, vừa cất giọng lạnh nhạt:

“Bây giờ tính khí của em sao lại nóng nảy thế?”

Tôi hờ hững đáp: “Ừ.”

Tôi không có ý định tiếp tục câu chuyện.

Ánh mắt tôi dừng lại trên mảnh đất còn vương dấu đào bới mấy hôm trước.

Sau một lúc im lặng, anh mở miệng trước:

“Đừng động vào cô ấy.”

Tôi liếc anh một cái.

Anh tránh đi ánh mắt tôi, giọng trầm xuống:

“Nếu em không vui, bất cứ ai trong công ty cũng được... Nhưng đừng động vào cô ấy.”

11

Bất chợt, tôi nhớ lại quãng thời gian khi chúng tôi vừa mới bên nhau.

Hôm đó, tôi đang vẽ trong phòng tranh thì bỗng nhiên có cảm hứng, càng vẽ càng không thể dừng lại.

Đến khi hoàn thành xong bức tranh, tôi mới phát hiện đã quá muộn, ký túc xá đã đóng cổng.

Không còn cách nào khác, tôi quyết định trở về căn nhà thuê của mình.

Trường đại học nằm ở vùng ngoại ô, con đường về nhà lại vắng vẻ, ít người qua lại.

Đi được một đoạn, tôi cảm giác có ai đó đang bám theo sau.

Bóng tối trong con hẻm sâu hun hút khiến lưng tôi lạnh toát.

Tôi sợ hãi, chạy thật nhanh về phía khu vực có đèn đường.

Nhưng chưa kịp thở phào, phía trước xuất hiện vài gã đàn ông trung niên say rượu.

Một kẻ trong số đó nhìn tôi, nở nụ cười khả ố:

“Này cô bé, muộn thế này còn đi đâu vậy?”

“Đường tối lắm, đừng sợ, bọn anh ở ngay gần đây, theo bọn anh về ngồi chơi một chút đi?”

Tôi hoảng loạn, tay chân bủn rủn.

Một tên cầm bình xịt gì đó, hướng thẳng vào mặt tôi phun ra một làn sương.

Đầu óc tôi quay cuồng, trong giây lát có cảm giác muốn bước theo bọn họ.

Đúng lúc ấy, một ánh đèn pin mạnh mẽ rọi tới.

Một giọng nói trầm lạnh vang lên:

“Làm gì đấy? Cảnh sát đây!”

Đám đàn ông say rượu lập tức bỏ chạy tán loạn.

Mãi một lúc sau, tôi mới thấy rõ gương mặt người vừa cứu mình.

Một chàng trai cao 1m85, bóng dáng to lớn, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.

Hôm ấy, tôi chỉ nghĩ một điều duy nhất.

Cả đời này, chính là anh ấy rồi.

Những năm tháng bên Đường Từ Niên, anh đã từng cho tôi đầy đủ tình yêu và sự an toàn.

Nhưng cuối cùng, sự an toàn đó lại bị chính anh đánh mất.

Hồi tưởng lại chuyện cũ quá lâu, tôi chợt bật cười.

Thôi vậy.

Một người sắp chết, còn để tâm mấy chuyện này làm gì nữa?

Khoé mắt tôi bỗng thấy cay cay...

Tôi vô thức hỏi: “Bao giờ anh ký vào đơn ly hôn?”

Anh trầm mặc một lúc, rồi đáp:

“Đợi đến khi scandal lắng xuống, Bạch Uyển Ninh về lại nhà mình.”

“Lúc đó, anh sẽ ký.”

Tim tôi... bỗng nhiên đau nhói.

Thì ra anh vốn không hề có ý định níu kéo tôi.

Tôi cứ tưởng anh yêu tôi rất nhiều, cứ ngỡ bao năm nay những lần tranh cãi của tôi, trong mắt anh chỉ là giận dỗi vô cớ.

Nhưng lần này thì khác.

Đường Từ Niên... hình như thật sự thích người khác rồi.

Tôi bình tĩnh hỏi tiếp: “Vậy tôi dọn ra ngoài trước nhé?”

Anh không cần suy nghĩ, lập tức từ chối:

“Không được! Em đừng có nói bậy. Dạo này tin tức toàn là bịa đặt, nếu em bị cánh nhà báo chụp được, sẽ ảnh hưởng đến hợp đồng quảng cáo của Bạch Uyển Ninh.”

Lúc này, điện thoại Đường Từ Niên vang lên.

Anh chỉ nhìn tôi một cái, rồi bỏ đi ngay sau đó.

Tôi lặng lẽ đứng trong sân, nhìn cây tỳ bà mà tôi và anh từng cùng nhau trồng.

Một quả xanh nhỏ bỗng nhiên rơi xuống đất.

Tôi bước đến nhặt lên, lúc này mới phát hiện.

Bên trong đã thối rữa một lỗ lớn.

Tại sao tôi không nhận ra điều này khi chôn con dưới gốc cây?

Có lẽ... cái cây này đã mục rữa từ bên trong.

Giống như tình yêu của tôi và anh vậy.

Không thể kết thúc viên mãn...

12

Tôi nhìn cây tỳ bà, ngẩn người suy nghĩ.

Nửa năm trước, khi tôi báo với anh tôi đã mang thai, anh không hề vui mừng, chỉ có kinh ngạc.

Hóa ra... tất cả đều đã có điềm báo từ trước.

Đường Từ Niên nói rằng sợ cánh nhà báo làm khó Bạch Uyển Ninh.

Bạch Uyển Ninh cũng nói mình lo lắng bị truyền thông soi mói.

Vậy mà bây giờ, anh lại công khai xuất hiện cùng cô ta trước công chúng.

Còn tôi?

Bị hạn chế tự do, trước cổng còn có hàng loạt vệ sĩ canh giữ.

Hôm ấy, quản lý của Bạch Uyển Ninh đến nhà tìm cô ta.

Tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của họ.

“Hiện tại, độ hot của cô và Tổng giám đốc Đường càng ngày càng cao. Có lẽ vai nữ chính trong bộ phim tiếp theo của đạo diễn Vương sẽ thuộc về cô rồi. Chúc mừng nhé, cuối cùng chúng ta cũng sắp có chỗ đứng vững vàng trong giới.”

“Chị à, Tổng giám đốc Đường tốt thật đấy, anh ấy cũng đối xử với em rất tốt. Dạo gần đây, hai chúng em lúc nào cũng ở bên nhau.”

“Nhưng chị nói xem, liệu có phải anh ấy chỉ đang muốn tạo độ hot và giúp công ty phát triển không?”

“Cô ngốc quá! Nếu chỉ đơn giản là tạo nhiệt, thì tại sao lại cấm cô ta ra ngoài?”

“Chẳng phải là muốn cô ta biến mất khỏi tầm mắt của công chúng sao? Đến lúc đó, cô có thể đường đường chính chính trở thành bà Đường rồi.”

“Hơn nữa, có người đàn ông nào to gan đến mức dẫn cả phụ nữ về nhà chứ?”

“Trừ khi... giữa hai người họ thật sự đã không thể tiếp tục được nữa.”

“Huống hồ, chính cô cũng đã thấy đơn ly hôn trong phòng làm việc của Tổng giám đốc Đường rồi còn gì!”

Bạch Uyển Ninh bật cười, giọng điệu thoải mái:

“Vậy thì em yên tâm rồi. Lúc đầu, em còn tưởng mình là người phá hoại tình cảm của họ, khiến họ ly hôn cơ.”

Lòng tôi chợt quặn thắt.

Tôi luôn tôn trọng sự riêng tư của anh, dù rất yêu anh, tôi cũng chưa từng bước chân vào phòng làm việc của anh.

Vậy mà Bạch Uyển Ninh thì sao?

Cô ta có thể tùy ý ra vào, thậm chí còn biết rõ về đơn ly hôn trước cả tôi.

Hóa ra tất cả là vì thế.

Anh muốn ly hôn trong im lặng, không để ai biết.

Vậy nên anh mới cấm tôi ra ngoài, không cho tôi xuất hiện trước công chúng.

Không cho ra ngoài?

Vậy thì tôi ở yên trong nhà cũng được.

Dù sao... tình trạng sức khỏe của tôi ngày càng tệ hơn rồi.

Làm bất cứ việc gì cũng khiến tôi mệt đến mức thở không ra hơi...

13

Thuốc giảm đau của tôi đã hết.

Tôi lén thay quần áo của dì giúp việc, rồi trốn ra ngoài.

Tôi đến bệnh viện.

Bác sĩ khám cho tôi là học trò của người bạn thân của ba mẹ tôi khi còn sống.

← → Phím mũi tên để chuyển chương