Chương 8

Ông Xã Cảnh Sát Lạnh Lùng

Tiểu Chu và mấy người kia cố nhịn cười đến mức mặt đỏ gay, chắc ruột gan cũng muốn nổ tung rồi.

“Đội trưởng anh ngồi một chút đi mà.”

“Đúng đó, đây là tấm lòng của chị dâu.”

“Anh nhìn kìa, chị dâu không vui rồi đấy, còn không mau ngồi lên đi.”

Thẩm Tu Viễn không cãi nổi tôi, đành đen mặt ngồi xuống.

Tôi đẩy anh ra ngoài, phía sau bọn Tiểu Chu chụp lén mấy tấm, đăng lên nhóm chat riêng của tụi bọn họ, cuối cùng lại lỡ tay gửi nhầm sang nhóm của Thẩm Tu Viễn.

Anh vừa nhìn điện thoại, bàn tay đặt trên đùi siết lại, gân xanh nổi rõ.

Qua kẽ răng bật ra mấy chữ: “Mấy đứa giỏi lắm!”

Tiểu Chu tụi nó lập tức nín cười, ngoan như mấy con thỏ.

Về đến nhà, Thẩm Tu Viễn không nhịn nổi, đứng dậy đi mấy bước.

Tôi vội vàng chạy tới đỡ: “Bác sĩ dặn không được vận động mạnh.”

“Anh chỉ đi bộ thôi.”

“Đi quá mười bước cũng không được.”

Tôi đỡ anh ngồi xuống sofa, mặt nghiêm nghị nói: “Bác sĩ nói vết thương của anh sâu, thời gian hồi phục lâu hơn bình thường. Từ hôm nay, trong một tuần không được rời xe lăn, một tháng không được làm việc nhà, ba tháng không được vận động mạnh. Nghe rõ chưa?”

Thẩm Tu Viễn trầm ngâm một lúc, vẻ mặt hơi khó xử: “Chuyện đó... không tính là vận động mạnh chứ?”

Mặt tôi đỏ ửng, giận dỗi lườm anh: “Anh phiền thật đấy, lúc nào rồi còn nghĩ đến chuyện đó!”

Anh giơ tay đầu hàng: “Anh sai rồi.”

Đúng lúc đó chuông cửa vang lên, tôi chạy ra mở.

“Chào cô Thẩm, đây là máy rửa bát, máy sấy, máy lọc nước và robot hút bụi mà cô đặt, phiền cô kiểm tra giúp ạ.”

“Vâng, cảm ơn.”

Tôi ký nhận rồi nhờ người khiêng vào nhà.

Thẩm Tu Viễn nhìn đống thùng các-tông chất cao, mặt mũi không hiểu nổi: “Bà xã, anh chỉ không thể làm việc nhà một thời gian ngắn thôi mà, cần thiết phải sắm nguyên bộ thế này à?”

Tôi chống nạnh hừ nhẹ: “Em muốn mua từ lâu rồi, là anh không cho. Giờ thì mọi thứ đủ cả, sau này anh cũng nhàn hơn rồi đó.”

Một tháng sau, luật sư Chu gọi cho tôi, báo tin vụ của Phương Tình đã kết thúc phiên phúc thẩm, bị kết án ba năm tù giam.

Tôi biết năng lực của luật sư Chu, ba năm có lẽ đã là mức tối đa rồi.

“Luật sư Chu lần này thật sự vất vả cho anh rồi.”

“Không có gì đâu, văn phòng luật của chúng tôi hợp tác lâu dài với Tập đoàn Xiya, có thể giúp đỡ Tổng giám đốc Doãn là vinh hạnh của tôi.”

“À, hai tháng nữa là đám cưới của tôi, nhất định anh đến uống rượu đấy nhé.”

“Tiệc cưới của Tổng giám đốc Doãn và cảnh sát Thẩm, sao tôi dám bỏ lỡ.”

Tôi cúp máy, thở ra một hơi thật dài.

Không biết từ lúc nào, Thẩm Tu Viễn đã đứng phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy tôi từ sau lưng, giọng trầm ấm vang lên bên tai:

“Em vẫn thấy chưa hả giận đúng không?”

“Dĩ nhiên là chưa, cô ta hại anh thành thế này, chết cũng không đủ đền.”

Tôi bĩu môi, xoay người ôm lấy anh: “Nhưng biết sao được, luật sư Chu đã làm hết sức rồi, người khác chưa chắc đã làm tốt hơn.”

Bàn tay anh siết chặt vòng eo tôi.

“Em thân với luật sư Chu lắm à?”

“Cũng... bình thường thôi.”

“Bình thường là thân cỡ nào?”

Tôi bật cười, ngước lên nhìn anh: “Anh ghen à?”

Ánh mắt Thẩm Tu Viễn sâu thẳm, không đoán được anh nghĩ gì, nhưng giọng thì rõ ràng là chua lè.

Tôi tự xem lại mình — đúng là thời gian qua liên lạc với luật sư Chu hơi nhiều, còn thường khen anh ấy giỏi, nói anh ấy đẹp trai, cơ ngực lấp ló dưới áo sơ mi... vân vân mây mây...

Lúc đó không nghĩ gì, giờ nhớ lại đúng là có hơi lố.

Tôi cười gượng, kiễng chân vòng tay qua cổ anh, nũng nịu: “Chồng ơi, từ giờ em không khen ai nữa đâu. Trong lòng em, anh là đẹp trai nhất, tốt nhất, cơ ngực cũng to hơn anh ta luôn...”

Chưa kịp nói xong, tôi đã bị anh bế bổng lên.

Tôi cảnh giác: “Không được, còn hai tháng nữa!”

“Mặc kệ hai tháng gì đó!”

16

Một ngày tháng Mười, lễ cưới diễn ra đúng như dự định.

Tôi khoác trên mình chiếc váy cưới lộng lẫy, ôm bó hoa đứng phía sau Thẩm Tu Viễn.

Anh cao hơn tôi nhiều, mặc bộ vest được cắt may vừa vặn, càng tôn lên bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài.

Chỉ nhìn từ phía sau thôi đã đủ khiến tim tôi loạn nhịp.

Nhiếp ảnh gia giơ tay ra hiệu.

Tôi hồi hộp mím môi, nhẹ nhàng chọc chọc vào lưng Thẩm Tu Viễn.

“Chồng ơi có thể quay lại rồi.”

Đầu anh hơi động, rồi chậm rãi xoay người.

Ánh mắt anh dừng lại nơi tôi, đôi con ngươi đen sâu thẳm bỗng sáng rực lên.

Vô vàn cảm xúc cuồn cuộn dâng trào, cuốn đi sự điềm tĩnh thường ngày, chỉ còn lại ánh nhìn rực lửa.

Bị ánh mắt đó nhìn chăm chú, tôi bối rối đỏ mặt: “Chồng à, em có phải đẹp ngất ngây không?”

Anh đột nhiên tiến lại ôm chầm lấy tôi, ngón tay lướt qua lớp voan trắng muốt, giọng trầm khàn vang lên:

“Doãn Nhược của anh là người đẹp nhất.”

Hơi thở nóng hổi phả bên tai khiến tai tôi đỏ bừng, nóng ran.

Tim tôi rung động dữ dội, không kìm được mà mở lời: “Chồng ơi em có thể nhờ anh một chuyện không?”

“Hửm?”

“Sau này... những lời ngọt ngào như vậy, ngày nào anh cũng nói với em được không?”

Thẩm Tu Viễn cúi đầu nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên:

“Còn phải xem biểu hiện của em. Nếu khiến anh vui, muốn nghe bao nhiêu cũng được.”

Câu này là gì vậy? Đúng là bị đâm một nhát, tính cách cũng thay đổi luôn rồi!

Nhiếp ảnh gia tranh thủ chụp lại khoảnh khắc tự nhiên ấy, rồi bắt đầu yêu cầu chúng tôi tạo đủ loại dáng.

Chiếc váy cưới vừa dài vừa nặng, tôi bắt đầu thấm mệt.

Thẩm Tu Viễn chẳng than phiền gì, cứ cúi người giúp tôi chỉnh váy, bàn tay anh gần như không rời khỏi người tôi.

“Chụp thêm vài kiểu hôn nhau nhé!”

Nhiếp ảnh gia bắt đầu cổ vũ.

Có đông người xung quanh nên tôi hơi ngượng.

Không ngờ, Thẩm Tu Viễn lại rất tự nhiên!

Đừng nhìn bề ngoài nghiêm túc của anh, trước mặt mấy trăm người mà hôn vẫn không chớp mắt.

Từ nụ hôn thoáng qua đến màn “trao đổi chuyên sâu” khó tả, tôi gần như quên mất mình đang ở đâu, hoàn toàn bị anh dẫn dắt.

“Doãn Nhược, tập trung đi.”

Giọng anh trầm trầm vang lên bên tai.

Vòng tay siết chặt ở eo khiến hai cơ thể gần như không còn khoảng cách.

Tôi chống tay lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim mãnh liệt, nhiệt độ nóng rẫy, đến hơi thở cũng dần dồn dập.

“Chồng à, thật ra em đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.”

Chuyện từng cố chối bỏ, cuối cùng tôi cũng buột miệng thổ lộ.

Tưởng rằng sẽ bị anh trêu, hoặc nghe câu “anh đoán được từ lâu rồi”.

Không ngờ anh nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên, ánh mắt dịu dàng như nước, chan chứa yêu thương:

“Anh cũng vậy, Doãn Nhược . Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã muốn cưới em.”

Tôi ngẩn người nhìn anh, ánh mắt dần nhòe đi vì nước mắt.

Thì ra, từ lúc bắt đầu, chúng tôi đã là một cuộc tình hai chiều, cùng hướng về nhau.

— Toàn văn hoàn —

← → Phím mũi tên để chuyển chương