Chương 7
Ông Xã Cảnh Sát Lạnh Lùng
"Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao lại như thế?"
Tôi nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa: "Anh ấy không phải đang làm nhiệm vụ sao? Sao lại bị đâm?"
Tiểu Chu thở dài, kể lại sự việc.
Hóa ra Phương Tình vẫn không buông bỏ Thẩm Tu Viễn, thậm chí mắc chứng rối loạn lưỡng cực nhẹ.
Cha mẹ cô nhiều lần liên lạc với anh, hy vọng anh giúp cô hồi phục, nhưng anh từ chối.
Lý do là anh đã kết hôn, không muốn dính dáng đến người phụ nữ khác, bệnh thì nên tìm bác sĩ, không phải anh.
Gần đây, Phương Tình lại phát điên, lúc thì cắt cổ tay, lúc thì uống thuốc ngủ, sáng nay còn leo lên mái nhà, đòi Thẩm Tu Viễn đến gặp, nếu không sẽ livestream nhảy lầu, còn nhắc đến tên tôi và công ty, nói tôi là kẻ thứ ba cướp bạn trai cô ta, chết cũng không tha.
Cảnh sát liên lạc với Thẩm Tu Viễn, nhờ anh đến ổn định cô ta.
Anh từng là cảnh sát hình sự, được huấn luyện, biết cách xử lý tình huống này.
Sau một hồi thương lượng, anh ổn định được cảm xúc của cô, đang định kéo cô ta xuống thì cô ta rút dao đâm thẳng vào ngực anh.
Anh phản ứng nhanh, lập tức còng tay cô ta, không rút dao ra, cố gắng chịu đựng đến khi xe cứu thương đến.
Phương Tình, lại là cô ta!
Tôi nghiến răng, ngực phập phồng dữ dội, lửa giận bùng lên như núi lửa, lan tỏa khắp người, nóng rực.
Tôi mới hiểu, thì ra người liên tục gọi cho Thẩm Tu Viễn trước đó chính là cha mẹ Phương Tình!
Anh không cho tôi nghe điện thoại vì sợ tôi tức giận, cũng sợ tôi biết bệnh của Phương Tình sẽ gây áp lực tâm lý.
"Chị dâu, Phương Tình bị rối loạn lưỡng cực, chuyện này có thể hơi khó xử lý.”
Tiểu Chu bực bội gãi đầu: “Nhưng chị cứ yên tâm, em đã liên hệ với mấy anh bên cục, nhất định sẽ tìm cách truy tố cô ta đến cùng!”
Tôi nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài.
“Nếu Thẩm Tu Viễn bình an vô sự, tôi còn đủ tâm trạng để dây dưa kiện cáo với cô ta. Nhưng nếu anh ấy xảy ra chuyện gì... tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô ta!”
14
Cứ thế chờ mãi, ánh nắng ngoài cửa sổ dần nhạt.
Hoàng hôn buông xuống, đèn trước phòng phẫu thuật vụt tắt.
Tim tôi lập tức thắt lại.
Cửa mở ra, bác sĩ bước ra ngoài.
“Ai là người nhà bệnh nhân?”
Tôi run rẩy vịn vào tường đứng dậy, vội vàng đáp: “Là tôi, tôi là vợ anh ấy.”
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống: “Đã cầm được máu, hiện tại dấu hiệu sinh tồn ổn định, có thể chuyển sang phòng bệnh thường, cần người nhà đi làm thủ tục.”
Trái tim treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng được buông xuống.
Tôi ôm miệng bật khóc: “Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn ngài...”
Tôi đăng ký một phòng bệnh đơn, thêm giường phụ để tiện chăm sóc.
Thẩm Tu Viễn vẫn chưa tỉnh, mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch.
Tôi ngồi bên giường, áp tay anh vào mặt mình, nước mắt lặng lẽ rơi từng giọt.
Mãi đến sáng hôm sau, anh vẫn chưa tỉnh.
Tôi thức trắng cả đêm, cũng không ăn uống gì nổi.
Hai mắt sưng vù như hạt đào, chỉ biết nhìn chằm chằm vào người nằm trên giường, không dám rời mắt.
Đột nhiên, tay anh khẽ động, hàng mi dài cũng run lên nhẹ nhẹ.
Tôi lập tức tỉnh táo, “Tuấn Viễn, anh tỉnh rồi à?”
Anh chậm rãi mở mắt, mơ hồ nhìn tôi.
“Doãn Nhược...”
Giọng anh khàn đặc, gần như nghe không rõ.
Tim tôi chua xót, giọng run run: “Em đây, em vẫn luôn ở đây.”
Anh nhìn vào mắt tôi, khẽ cau mày: “Xin lỗi em, Doãn Nhược, làm em sợ rồi.”
“Không, em không sợ.”
Tôi liều mạng lắc đầu: “Em biết anh sẽ tỉnh lại, anh nỡ bỏ em sao?”
Miệng nói thế, mà nước mắt lại không kiềm được, cứ thế tuôn trào.
Thẩm Tu Viễn thở dài khẽ khàng: “Doãn Nhược, lại đây.”
Tôi sụt sịt bò tới gần.
Không ngờ anh nói: “Hôn anh một cái.”
Tôi bật cười trong nước mắt: “Giờ mà anh còn đùa được à?”
Anh siết tay tôi: “Một cái thôi, được không?”
Giọng mềm mại như làm nũng.
Trúng ánh mắt của anh, tôi không kháng cự nổi, cúi người hôn nhẹ lên môi anh.
Anh mỉm cười: “Ngoan lắm, chờ anh khỏe lại sẽ làm sườn xào chua ngọt cho em ăn.”
Tim tôi lại nghẹn lại, cúi đầu hôn anh thêm lần nữa, lần này sâu hơn.
Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân lộn xộn.
Ngay sau đó, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
“Chị dâu, đội trưởng anh ấy...”
Giọng nói bỗng dừng lại.
Vài người mới bước vào vội vàng quay gót, chẳng mấy chốc đã chẳng thấy bóng ai.
Tôi che mặt xấu hổ: “Tất cả tại anh!”
Thẩm Tu Viễn liếc nhìn tôi: “Sao lại tại anh, em giỏi đổ thừa ghê.”
“Chính là lỗi của anh!”
“Được được, anh nằm một chỗ không nhúc nhích, em nói sao cũng được.”
Tiểu Chu và mấy người khác nãy giờ nấp ngoài cửa, nghe tôi gọi mới vào, tay xách đầy hoa quả.
“Đội trưởng đúng là đội trưởng, vừa tỉnh đã dính chị dâu như keo.”
“Còn gì nữa, người thường làm sao đọ lại.”
Mặt tôi vẫn còn đỏ bừng, cầm ống hút đút nước cho Thẩm Tu Viễn.
Anh uống xong, môi có chút ẩm, giọng vẫn khàn khàn: “Đừng nói mấy chuyện vớ vẩn, vợ anh ngại đó, lỡ giận thật thì lại tới lượt anh dỗ.”
“Biết rồi biết rồi!”
“Giờ tình hình sao rồi?”
Tiểu Chu nghiêm mặt: “Nhà họ Phương thuê luật sư, đã bảo lãnh Phương Tình ra.”
Thẩm Tu Viễn không bất ngờ, cũng chẳng lộ cảm xúc gì.
Còn tôi thì không nhịn nổi, tức giận gọi ngay cho trợ lý Trần, kể sơ qua tình hình, nhờ cô ấy liên hệ luật sư giỏi nhất trong ngành.
“Đúng, tôi muốn mời luật sư Chu, chỉ cần tống được người vào tù, giá nào tôi cũng trả.”
Cúp máy xong, tôi dùng khăn ấm lau mặt cho Thẩm Tu Viễn.
“Làm chồng tôi ra nông nỗi này mà còn muốn chạy thoát? Để xem cô ta chạy được bao xa! Đồ điên! Dù có mất một triệu tôi cũng phải tống cô ta vào tù! Tôi còn muốn nhốt cô ta vào trại tâm thần, để cô ta cả đời không ra được!”
Khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Tu Viễn vì câu nói đó mà ửng đỏ lên đôi chút.
Anh cười, nắm lấy tay tôi: “Được, cô ta tiêu rồi. Em ngoan, đừng tức nữa nha?”
Tôi hừ một tiếng: “Anh mau khỏe đi, cuối tuần còn phải đi mua cún con với em, em mới hết giận được.”
Vừa mới nói tuần trước là cuối tuần sẽ đi mua cún, ai ngờ lại xảy ra chuyện này, tâm trạng đang vui giờ hóa thành khối tức.
Phương Tình đúng là đồ gây họa!
15
Hai tuần sau, Thẩm Tu Viễn xuất viện.
Bác sĩ nói anh hồi phục rất tốt, nhưng trong thời gian ngắn không được vận động mạnh.
Vì thế tôi đặc biệt mua một cái xe lăn, kết quả là anh trưng ra gương mặt đầy phản kháng.