Chương 5

Sâu Bọ Trong Ga Tàu

"Không làm được đàn ông hoàn chỉnh, cũng chẳng thành phụ nữ trọn vẹn!"

"Trời ạ! Trước giờ bạn gái toàn chê tôi nhỏ, phải quay lại cho cô ấy xem, đây mới gọi là bé thực sự!"

Tiểu Đăng vốn đã bị đoàn tàu dọa sợ chết khiếp, nhưng khi thấy phần dưới của mình bị hàng chục chiếc camera chĩa vào, hắn bắt đầu bật khóc.

Dù gì thì... không chỉ ngắn, mà hắn còn bị tiểu ra quần.

Hắn hiểu rõ, thế này còn mất mặt hơn cả chết.

Hắn cố gắng kẹp chặt hai chân để che đi, nhưng tôi và cô gái bên cạnh giữ chặt, dồn toàn lực tách rộng hai chân hắn ra.

Để mọi người có thể quay lại khoảnh khắc tuyệt vời này.

Kẻ cặn bã này thích chụp trộm ảnh nhạy cảm của người khác rồi đăng lên mạng, đúng không?

Sao chỉ cho phép hắn bôi nhọ người khác, mà không cho người khác bôi nhọ lại hắn?

Giữa lúc tiếng "tách tách" vang lên liên tục, nhân viên tàu điện hốt hoảng chạy tới.

"Mọi người đừng quay nữa!"

"Quay một người đàn ông thế này là không đúng đâu!"

"Nếu đã quay, thì chỉ nên giữ lại xem thôi, đừng đăng lên mạng!"

Nhưng cư dân mạng sao có thể bỏ qua cơ hội này?

Vừa quay xong, họ đã ngay lập tức đăng lên các nền tảng lớn.

Chỉ trong vài giây, "vật thể hiếm" của Tiểu Đăng đã lan truyền khắp nơi.

#Bạn đã từng thấy 'nó' nhỏ như thế này chưa?

#Bảo vệ tàu điện lôi kéo nữ sinh và quay lén, kết quả bị phản đòn!

"Ôi chao, video riêng tư bị lan truyền toàn mạng, sau này còn mặt mũi nào mà sống nữa?"

"Hóa ra Tiểu Đăng mặc quần lót màu đỏ rực, đúng là 'điệu' ghê!"

"Nếu có bạn gái thì chắc cũng chia tay mất! Cả đời này đừng mong kết hôn!"

"Tôi mà bị thế này, chắc đi thắt cổ tự vẫn luôn quá!"

Lão Cầm, người vừa đẩy Tiểu Đăng xuống sân ga, cũng bị dọa đến ngây người.

Dù đã làm bao nhiêu chuyện xấu, nhưng hắn chưa từng nghĩ mình sẽ giết ai.

Nhưng khi hắn hoàn hồn lại, bên tai chỉ nghe thấy những tiếng cười chế giễu:

"Quần lót đỏ à?"

"Đúng là chói mắt ghê!"

"Cả đời này coi như xong rồi!"

"Treo cổ chết đi cho rồi!"

Hắn dụi mắt, nhìn về phía xa.

Tôi đã gọi một người bạn làm bên khoa tâm lý đến, lúc này người đó đang dìu cô gái nạn nhân rời khỏi ga tàu.

Phía sau cô ấy, là một nhóm người vừa xem video, vừa bàn tán chỉ trỏ.

Lão Cầm bỗng cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Hắn không ngăn Tiểu Đăng phát tán video.

Vậy nên bây giờ, toàn bộ mạng xã hội đều đã xem được video riêng tư của con gái hắn.

Một cô gái... sao có thể sống tiếp sau khi bị hủy hoại thế này?

Hắn càng nghĩ càng điên tiết, lao thẳng về phía Tiểu Đăng, lúc này vẫn còn đang trần truồng trên sân ga.

"Mẹ kiếp! Hôm nay tao liều mạng với mày!"

Nhân viên nhà ga vốn đang định giúp Tiểu Đăng mặc lại quần áo rồi đưa ra ngoài.

Nhưng khi thấy Lão Cầm với vẻ mặt hung tợn lao tới, theo phản xạ họ lập tức tránh ra.

Chỉ đến khi nhận ra Tiểu Đăng đang lảo đảo lùi về phía mép sân ga, họ mới hoảng hốt lao đến ngăn cản.

Nhưng đã quá muộn.

8

Phải nói rằng, Tiểu Đăng đúng là mạng lớn.

Khi cả hai vật lộn ngã xuống sân ga, Lão Cầm bị đè ở dưới.

Đầu hắn đập thẳng vào một chiếc đinh sắt.

Sau ca phẫu thuật, dù giữ được mạng, nhưng nửa thân dưới bị liệt hoàn toàn.

Còn Tiểu Đăng, cú ngã không khiến hắn bị thương nghiêm trọng.

Nhưng vì chịu kích thích quá mạnh hai lần liên tiếp, sau khi tiểu ra quần, hắn lại đại tiện không kiểm soát.

Mẹ hắn có đến chăm vài lần, nhưng lần nào cũng mắng chửi không ngớt:

"Mày do phụ nữ sinh ra, phụ nữ nuôi lớn, thế mà lại đối xử với một cô gái như vậy à? Tao đúng là tạo nghiệt khi đẻ ra một thằng cặn bã như mày!"

"Nhìn mày mà tao phát tởm!"

Tiểu Đăng vừa khóc vừa nói:

"Mẹ ơi, con biết sai rồi!"

Nhưng mẹ hắn chẳng buồn nhìn hắn lấy một cái.

Bà ngồi bên mép giường, giọng lạnh tanh:

"Bốn năm trước, mày đã làm chuyện này một lần."

"Nếu thực sự biết sai, bốn năm sau mày đã không lặp lại với một cô gái khác."

Bà lau nước mắt, thì thào:

"Tao không xứng đáng làm mẹ mày."

Từ đó về sau, bà không quay lại nữa.

Còn cha hắn?

Chưa từng xuất hiện lấy một lần.

Nghe đâu là vì quá nhục nhã, không dám đến.

Bốn năm trước, internet chưa phổ biến.

Cha mẹ Tiểu Đăng có thấy tin tức về vụ kéo lê một cô gái, nhưng vì báo chí khi đó chỉ đăng ảnh nạn nhân, họ không biết rằng kẻ đã đẩy cô ấy vào bệnh viện tâm thần... chính là con trai họ.

Hơn nữa, Tiểu Đăng khi đó còn hối lộ một quản lý nhỏ trong công ty bảo vệ.

Không những không bị đuổi, hắn còn được điều về hậu cần, thậm chí còn được khen thưởng là nhân viên xuất sắc.

Không ai ngờ rằng, con trai họ lại là một thứ kinh tởm đến vậy.

Sau khi xuất viện, Tiểu Đăng bị cha mẹ từ mặt, nhưng vẫn được thuê cho một căn phòng tồi tàn để sống.

Họ không muốn hắn quay về nhà, cũng chẳng muốn lo cho hắn.

Nhưng thời thế đã thay đổi.

Xã hội phát triển, các tình nguyện viên cộng đồng có trách nhiệm đến thăm nom hắn mỗi tháng một lần.

Có lần, Tiểu Đăng—hôi hám bẩn thỉu—van xin tình nguyện viên đưa hắn ra ngoài.

Hắn đã gần nửa năm chưa bước chân ra khỏi phòng.

Nhưng vừa được đẩy xe lăn ra đường chưa được năm phút, một người đã nhận ra hắn.

"Đây chẳng phải là thằng bảo vệ kéo lê nữ sinh trên tàu điện sao?"

"Thứ ngắn ngủn, còn dám ló mặt ra đường à?"

Người bán rau thấy hắn, lập tức ném một nắm lá rau úa vào mặt hắn.

Chủ quán ăn cố ý hắt nước rửa bát lên người hắn.

Tình nguyện viên hết cách, chỉ có thể vội vàng đẩy hắn về lại phòng trọ.

Không lâu sau đó, Tiểu Đăng bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

Ngày nào hắn cũng gật gù, lặp đi lặp lại một câu:

"Tao biết sai rồi mà! Đừng nói nữa!"

"Tao biết tao vừa ngắn vừa bé rồi!"

"Cứ nhắc mãi thế này, tao sống sao nổi?!"

Cuối cùng, hắn thực sự không sống nổi.

Ba tháng sau, hắn chết thối rữa trong bệnh viện tâm thần.

...

Lão Cầm tỉnh lại sau ca phẫu thuật, mới biết rằng.

← → Phím mũi tên để chuyển chương