Chương 1
SAU KHI LY HÔN, TÔI KHIẾN ANH TA HỐI HẬN CẢ ĐỜI
Sau khi tôi sinh mổ, mẹ chồng đã đăng ảnh vết mổ của tôi lên nhóm chat gia đình.
“Ôi trời, vết thương to thế này chắc chẳng thể hồi phục nổi.”
“Thật tội cho con trai tôi, sau này đối mặt với cơ thể thế này thì còn hứng thú gì nữa.”
Phía dưới, một đống họ hàng vào bình luận, đều thấy chồng tôi đáng thương.
Chồng tôi thậm chí còn xông vào phòng, chỉ tay vào mặt tôi mà mắng: “Lúc trước bảo cô sinh thường thì không chịu, giờ cái vết mổ to thế này nhìn thật kinh tởm.”
Tôi không cãi vã, không làm ầm ĩ, chỉ lặng lẽ đăng tấm ảnh mẹ chồng thân mật với chú Vương hàng xóm lên nhóm chat gia đình.
"Chồng tôi thật đáng thương, ông Vương to như thế đè lên người mẹ anh ta mà anh ta vẫn có thể làm như không có chuyện gì xảy ra sao."
Nhóm chat lập tức nổ tung.
Còn tôi thì thu dọn đồ đạc trở về nhà mẹ đẻ, tiếp tục sống như một tiểu thư. Cái nhà đó, tôi không thèm hầu hạ nữa.
1
Tôi mới kết hôn chưa đầy một năm thì đã sinh con trai.
Lúc đó, bác sĩ bảo rằng dây rốn đã quấn quanh cổ em bé ba vòng, nên khuyên tôi sinh mổ. Nhưng mẹ chồng tôi từ quê lên, không biết nghe ai nói rằng con sinh mổ thì không thông minh, không khỏe mạnh. Thế là bà ấy làm ầm ĩ trong bệnh viện, lăn ra ăn vạ đòi tôi phải sinh thường.
Nhưng bác sĩ cũng đã nói rõ, không chỉ mẹ gặp nguy hiểm mà em bé cũng có thể bị ngạt thở dẫn đến tử vong.
Nghe vậy tôi không dám liều. Vốn đã sợ sinh, giờ lại càng không dám mạo hiểm.
Cuối cùng, bố mẹ tôi từ nhà ngoại đến. Họ nhanh chóng thuyết phục được mẹ chồng, tôi mới được đưa vào phòng mổ.
Tôi cứ tưởng rằng, sinh con xong, mọi người sẽ vui vẻ, mọi chuyện không vui cũng sẽ qua đi.
Ai ngờ, mới hôm sau tỉnh dậy, còn chưa kịp xuất viện, đã nghe tiếng thông báo "ting ting" dồn dập từ nhóm gia đình.
Tôi cầm điện thoại lên xem, thấy ảnh đại diện mẹ chồng hiện liên tục, đang trò chuyện rôm rả với đám họ hàng. Tin nhắn đã hơn 99+.
Tôi tò mò muốn biết họ nói gì, liền lướt ngược lên trên xem thử.
Và tôi đã thấy một bức ảnh khủng khiếp: một vết mổ to đùng, cùng phần bụng nhăn nheo lỏng lẻo, suýt nữa thì lộ cả chỗ kín.
Tuy chưa tự nhìn thấy vết mổ của mình, nhưng nhìn họa tiết trên đai nịt bụng là tôi biết ngay người trong ảnh chính là mình.
Quả nhiên tôi đoán không sai. Mẹ chồng còn bình luận bên dưới:
“Giới trẻ bây giờ đúng là bướng bỉnh, không nghe lời. Tự rước về một vết mổ to như vậy trên bụng, sao mà hồi phục nổi? Không nghe lời người lớn mà.”
“Thật là tội cho con trai tôi, sau này phải nhìn cái bụng tàn tạ thế này thì còn hứng thú gì nữa. E là sống như trai độc thân mất.”
Đọc đến đây, máu tôi như sôi lên đến đầu. Chỉ vì tôi không chịu sinh thường mà bà ta dám đăng ảnh riêng tư của tôi lên nhóm, đúng lúc tôi đang trong tình trạng tồi tệ nhất.
Phải biết rằng tôi là người rất chăm chút ngoại hình, thậm chí đã tính sẵn cách xóa sẹo rồi – cùng lắm thì sang Hàn phẫu thuật, tập luyện kỹ càng, chắc chắn sẽ hồi phục như cũ.
Vậy mà tôi vừa sinh con cho nhà bà ấy xong, còn đang mê man chưa tỉnh hẳn, bà ta đã nhân lúc đó chụp một bức ảnh như thế rồi tung lên mạng.
Đúng là không nể mặt ai, vạch trần nỗi đau của người khác một cách tàn nhẫn!
2
Nhưng tôi vừa mới sinh con xong, mỗi ngày chỉ được dùng điện thoại tối đa ba mươi phút, nếu không sẽ ảnh hưởng đến mắt.
Dù có tức giận đến đâu thì sức khỏe của mình vẫn quan trọng hơn. Thế là tôi nhắm mắt nghỉ ngơi, mọi chuyện cứ để chồng xử lý.
Trước giờ anh ấy luôn chiều tôi hết mực. Mỗi lần tôi và mẹ chồng có xích mích, anh ấy đều không do dự đứng về phía tôi. Nên lần này, tôi tin chắc anh ấy sẽ đứng ra dạy dỗ mẹ mình một trận, có anh ấy ra mặt, tôi chẳng cần phải đích thân ra tay.
Dù sao thì tôi và anh ấy vẫn là vợ chồng, còn mẹ chồng chỉ là người ngoài, ở lại thành phố cũng chỉ vài hôm rồi lại về quê.
Nhưng tôi không ngờ, tất cả những điều đó chỉ là những điều tôi tự cho là đương nhiên mà thôi.
Hôm chuẩn bị chuyển sang trung tâm chăm sóc sau sinh, chồng tôi đột nhiên đạp cửa bước vào.
Sắc mặt anh ấy không tốt, trông mệt mỏi rã rời, đủ biết chuyến công tác vừa rồi không hề nhẹ nhàng gì.
Nhưng bố tôi từng nói, đây là một cơ hội rèn luyện tuyệt vời, lại còn là công việc dễ ghi điểm.
Chỉ cần anh ấy hoàn thành tốt việc lần này, việc thăng chức lên trưởng phòng gần như là chắc chắn.
Khi anh ấy được thăng chức, tôi sẽ nói thật cho anh ấy biết – công ty này thực ra là của gia đình tôi, chỉ là tôi và bố muốn tạo cơ hội để anh ấy trưởng thành nên mới sắp xếp như vậy. Giờ anh ấy đã quen với mọi thứ, công ty cũng sẽ giao cho anh quản lý.
“Anh về rồi à... mọi chuyện có thuận lợi không...”
Có trợ lý của bố đi cùng, lẽ ra không nên có vấn đề gì, sao sắc mặt anh ấy lại như vậy?
Đột nhiên, anh ta chỉ thẳng vào tôi, mặt tái xanh:
“Hay quá nhỉ, cô đúng là kiểu tiểu thư nhà giàu! Không cho mẹ tôi chăm, thà bỏ tiền ra thuê người ngoài, lại còn thuê hẳn hai người cùng lúc. Cô làm vậy là muốn sỉ nhục người ta đấy à?”
Cái gì cơ?
Tiền thuê người chăm là tiền của tôi, liên quan gì đến nhà anh ta?
Tôi còn chưa kịp mở miệng nói một câu, anh ta đã tiếp tục mắng:
“Cô có biết tôi vất vả kiếm tiền ngoài kia thế nào không? Vì khách hàng mà phải uống rượu suốt, bệnh dạ dày của tôi mãi không khỏi. Tôi gọi mẹ tôi lên là vì muốn cô được chăm sóc tốt hơn, vậy mà cô chẳng xem bà ấy ra gì! Đó là con chúng ta, sao cô có thể lạnh lùng như vậy? Vì muốn nhẹ nhàng cho bản thân mà cố chấp đòi mổ.”
“Giờ thì để lại cái sẹo to đùng kia, nhìn thật kinh tởm!”