Chương 2

SAU KHI LY HÔN, TÔI KHIẾN ANH TA HỐI HẬN CẢ ĐỜI

Anh ta một hơi nói hết, rồi như cảm nhận được có gì đó không đúng, chợt dừng lại, ánh mắt bối rối nhìn tôi.

Quả nhiên, không gì đau bằng bị người mình tin tưởng nhất làm tổn thương.

Chúng tôi yêu nhau ba năm, kết hôn một năm. Tôi chưa từng nghĩ, anh ta lại là người cố chấp, nóng nảy, không cho tôi lấy một lời giải thích.

3

“Anh nói xong chưa? Đúng, tôi là kiểu con gái được nuông chiều từ nhỏ, cái này chẳng phải từ lúc yêu nhau anh đã biết rồi sao? Còn nữa, anh thử đi hỏi bác sĩ xem, chính họ kiểm tra và nói con bị dây rốn quấn cổ, nếu tôi không sinh mổ thì con có thể gặp nguy hiểm. Anh nghĩ tôi muốn để lại sẹo chắc? Triệu Tuyền, lương tâm anh bị chó ăn rồi à?”

“Từ lúc anh về đến giờ, anh chưa liếc nhìn con lấy một lần, cũng chẳng hỏi han tôi ra sao. Trong đầu chỉ có mỗi câu 'mẹ anh nói'. Nếu anh đã thích nghe mẹ mình nói thế, thì còn tới đây làm gì? Cút ra ngoài cho tôi!”

Tôi túm lấy miếng tã lót của con đặt bên cạnh ném thẳng vào mặt anh ta. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng ai dám khiến tôi phải chịu uất ức như vậy.

Triệu Tuyền hình như cũng nhận ra mình đã lỡ lời, nhưng vẫn cố chấp cho rằng mình không sai.

“Cút thì cút! Tôi sẽ làm rõ mọi chuyện. Đến lúc đó, nếu cô còn không hiếu thảo với mẹ tôi, đừng trách tôi không khách khí. Và cũng đừng để mẹ tôi nhìn thấy cái sẹo đó, đừng để bà ấy chụp lại rồi phát tán lung tung, mất mặt.”

Nói rồi, anh ta quay người bỏ đi.

Tôi vốn không muốn tự mình dằn vặt, nhưng nghe anh ta nói những lời đó, tôi giận đến phát điên.

Nước mắt không kìm được mà trào ra, khiến cô y tá chăm bé bên cạnh hoảng hốt.

“Đừng khóc, cô đừng khóc mà. Người đàn ông này thật là... Ôi trời, cô gái à, chẳng phải cô còn có gia đình sao? Chúng ta không thể để họ bắt nạt thế này được. Cô phải nhớ, không phải lỗi của cô, cô hoàn toàn không sai!”

Cô y tá là người nhiệt tình, lại nhanh nhẹn.

Có lẽ sợ tôi nghĩ quẩn nên nhanh chóng đứng ra quyết thay tôi.

Thật ra, ngay khoảnh khắc Triệu Tuyền nói những lời đó, tôi đã biết: người đàn ông này không đáng để giữ nữa.

Thà gọi bố mẹ tôi đến, cùng ngồi lại nói chuyện còn hơn.

Trước đây tôi không nghe lời họ, cố chấp cưới Triệu Tuyền, nhưng giờ thì nên lắng nghe họ rồi.

Nhìn sang con nằm cạnh, đường nét khuôn mặt giống hệt Triệu Tuyền. Không hiểu sao, cảm giác hạnh phúc khi lần đầu làm mẹ, giờ đây không còn nữa.

Sau khi tôi được đưa đến trung tâm chăm sóc sau sinh, mẹ chồng và Triệu Tuyền cùng nhau đến.

Vừa vào đã đòi đưa tôi về nhà để bà ta tự tay chăm tôi và con.

“Nơi này đắt đỏ mà chăm con thì chẳng ra sao. Chồng con là do mẹ nuôi lớn, mẹ chắc chắn chăm tốt hơn người ngoài. Mà cũng chẳng cần đưa mẹ nhiều tiền, cho họ năm mươi triệu, mẹ lấy bốn mươi lăm là được rồi.”

Tôi phản bác ngay:

“Họ đều là người được đào tạo chuyên nghiệp, mẹ đã bao nhiêu năm rồi không chăm trẻ con, con sợ mẹ đến bế cũng không biết nữa.”

Không đợi tôi nói xong, bà ta đã xông tới ôm lấy đứa trẻ:

“Đây là cháu đích tôn của mẹ, đương nhiên là thích mẹ bế nhất.”

Chưa kịp dứt câu, đứa bé đã bật khóc òa lên.

Mẹ chồng mặt tối sầm lại, lắc mạnh mấy cái, rồi dọa: “Đừng khóc, đừng khóc nữa, khóc nữa là quỷ đến bắt con đấy!”

Tôi không nhịn được bật cười, quay sang hỏi Triệu Tuyền:

“Đây là cách anh nói mẹ anh giỏi chăm trẻ con à?”

“Nước chảy về nguồn, người trong nhà thì vẫn hơn người ngoài. Ít nhất mẹ tôi thật lòng với cháu nội. Em cũng đừng chấp nhặt như thế mãi, chúng ta là một gia đình, chẳng lẽ cứ trông chờ người ngoài mãi được sao?”

Anh ta như thể hoàn toàn bất lực trước mẹ mình.

Nhưng chính khoảnh khắc đó, tôi lại có suy nghĩ muốn ly hôn – anh ta thật sự làm tôi quá thất vọng.

“Dù sao bọn tôi cũng phải đưa cháu về, cô muốn đi thì đi, chúng tôi đi trước.”

Mẹ chồng nói xong liền ôm con rời đi, tôi gọi thế nào bà ta cũng không dừng lại.

← → Phím mũi tên để chuyển chương