Chương 3
Sáu Năm Cho Một Người Không Xứng
Mơ mơ màng màng ngủ đến nửa đêm, có thể vì lúc về bị dính mưa, tôi cảm thấy cả người nóng bừng, cổ họng khô khốc như sa mạc nứt nẻ, thậm chí không thốt ra được lời nào.
Tôi theo bản năng gọi mấy tiếng: "Chu Tự Nam...", nhưng đáp lại tôi chỉ là bóng tối đặc quánh như mực.
Giống hệt như đêm hôm đó hai năm về trước.
Tôi lập tức ý thức được, giờ phút này Chu Tự Nam đang ở bên Lâm Giác Hạ.
Tôi không còn đặt hy vọng vào anh ta nữa, cố gắng gượng dậy, vơ đại một cái áo khoác, lảo đảo xuống lầu.
Đôi chân nặng như đeo chì, ngực âm ỉ đau, đi được vài bước đã phải dừng lại thở hổn hển.
Đoạn đường chỉ năm phút, tôi phải lê bước suốt hai mươi phút mới tới nơi.
Tôi ngồi thụp xuống bên lề đường, nhìn đơn đặt xe trên điện thoại đang báo chờ suốt nửa tiếng, do dự không biết có nên gọi cấp cứu không.
Bất ngờ, một chiếc xe dừng lại trước mặt tôi.
Qua ánh đèn mờ nhòe, tôi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc mà xa lạ thò ra từ cửa sổ xe.
Miệng anh ta mấp máy, vẻ mặt đầy lo lắng.
Hình như anh ta đang gọi tên tôi.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi nữa, ngất lịm đi.
5
Lần nữa tỉnh lại, trời đã sáng.
Ánh nắng chiếu lên giường bệnh, trên chiếc ghế bên cạnh, có một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang ngồi.
Có lẽ chính anh ấy là người đã đưa tôi đến bệnh viện tối qua.
Tôi vừa hơi cử động tay chân, người đàn ông lập tức tỉnh dậy.
Đôi mắt anh ấy rất đẹp, ánh lên sự lo lắng không giấu được: "Em cảm thấy thế nào?"
"Anh là...?"
Nhận ra ánh mắt nghi hoặc của tôi, anh ấy mỉm cười, nhẹ nhàng giới thiệu: "Anh làm ở khoa chỉnh hình, tên Tề Ngọc, hai năm trước khi em bị ngã gãy chân, chính anh là bác sĩ điều trị cho em. Nói ra thì, chúng ta còn học chung một trường, anh tính ra cũng là sư huynh của em."
Ký ức bị kéo ngược về hai năm trước.
Khi đó, trong lòng tôi chỉ có đứa bé, hoàn toàn không chú ý tới những chuyện khác.
Giờ nghĩ kỹ lại, thời gian tôi nằm viện nửa tháng, đúng là bác sĩ điều trị cho tôi chính là Tề Ngọc.
Lúc đó, biết tôi sợ đau, Chu Tự Nam luôn tranh làm hết mọi việc thay tôi, khiến các cô gái cùng phòng ngưỡng mộ không thôi, ai cũng khen tôi may mắn vì lấy được một người chồng cao ráo, đẹp trai lại biết thương vợ.
Nhưng mỗi lần Tề Ngọc đến kiểm tra phòng bệnh, anh luôn nhấn mạnh: nếu muốn đôi chân hồi phục bình thường, nhất định phải chịu khó luyện tập, còn dặn dò Chu Tự Nam phải siêng năng giám sát tôi.
Vì vậy, mỗi lần gặp Tề Ngọc, tôi đều bị dọa đến rùng mình.
Nhưng cũng nhờ có Tề Ngọc, đôi chân này của tôi bây giờ mới có thể chạy nhảy như người bình thường.
"Em bị viêm cơ tim cấp tính, may mà tối qua anh trực đêm, đúng lúc gặp em ngất ngoài đường, nếu không thì nguy hiểm thật đấy."
Trong lòng tôi trào lên một trận sợ hãi.
Viêm cơ tim tiến triển cực nhanh, có thể dẫn đến suy tim cấp và sốc tim.
Chắc do nhiều ngày liền làm việc quá sức, lại thêm tối qua bị dầm mưa, mới phát bệnh như vậy.
May mà gặp được Tề Ngọc kịp thời, nếu không hậu quả thật khó lường.
Tề Ngọc điều chỉnh giường bệnh đến độ cao thích hợp, bê một bát cháo tới, còn cẩn thận kiểm tra nhiệt độ trước khi đặt vào tay tôi.
"Anh lấy từ nhà ăn sáng nay, giờ nhiệt độ vừa phải, em ăn chút đi, dạ dày em không tốt, cố gắng ăn cho ấm bụng."
Tôi bưng bát cháo, nhấp vài ngụm nhỏ, dòng cháo nóng ấm trôi xuống bụng khiến dạ dày cũng ấm lên.
Ngay cả trái tim cũng dần dịu lại.
Tề Ngọc nghiêng đầu, đôi mắt cong cong như đang cười.
Tôi đỏ mặt, lau miệng xấu hổ cảm ơn anh.
Tề Ngọc chỉ cười, dịu dàng nói: "Cứu người là trách nhiệm của bác sĩ mà, nếu đổi lại là em, em cũng sẽ làm như vậy thôi."
Sau đó, anh chớp mắt một cái, tò mò hỏi: "Đúng rồi, đang bệnh nặng thế này, sao còn một mình ra ngoài vào giữa đêm, chồng em không ở nhà sao?"
Nhắc đến Chu Tự Nam, tôi chỉ biết miễn cưỡng tìm đại một cái cớ để che giấu.
May mà Tề Ngọc không phải người hay truy hỏi đến cùng.
Anh chỉ nhìn tôi một cái, rồi nói đầy ẩn ý: "Bác sĩ Trầm, chúng ta làm nghề y, đã quen chứng kiến sinh lão bệnh tử, càng hiểu rõ, có một cơ thể khỏe mạnh là điều quý giá biết bao. Cho nên, bất kể có chuyện gì xảy ra, cũng không được tùy tiện hủy hoại bản thân."
Những lời đó như tiếng sét đánh trúng tôi.
Tề Ngọc không nói thêm gì nữa, chỉ dặn dò vài điều cần lưu ý rồi đi làm việc.
Chu Tự Nam xuất hiện vào buổi trưa, trên tay cầm theo một cái bình giữ nhiệt trắng, dán đầy hình Hello Kitty.
Anh ta ở nhà Lâm Giác Hạ cả đêm, có lẽ vừa nhận được tin tôi nhập viện, vội vàng chạy từ bên đó tới.
Chu Tự Nam múc cho tôi một bát canh, mùi rất nồng, phía trên nổi một lớp mỡ trắng đục, chỉ nhìn thôi đã thấy buồn nôn.
"Xin lỗi em, vợ à, em đỡ hơn chưa? Tối qua Giác Hạ lại mất ngủ, anh phải ở lại với cô ấy, không biết em bị bệnh. Giác Hạ cũng rất lo cho em, cô ấy muốn tới thăm nhưng sợ em hiểu lầm, bát canh này là cô ấy tự tay nấu, em nếm thử đi."
Chu Tự Nam đưa bát canh tới gần miệng tôi.
Tôi theo bản năng né tránh, cả bát canh đổ ụp lên tay anh ta, ngay lập tức đỏ bừng cả một mảng.
Anh ta ngây người hai giây, trong mắt toàn là vẻ bị tổn thương.
"Vi Vi, anh biết em còn giận chuyện tối qua, nhưng anh đã giải thích rồi mà, trước đây chúng ta..."
Lại là những lời giải thích giống hệt như trước.
Tôi thật sự quá mệt mỏi với những ngày tháng như vậy.
Tôi nghe thấy chính mình, bằng một giọng nói mệt mỏi vô cùng, nói: "Thôi đi, Chu Tự Nam, tôi đồng ý ly hôn."
6
Chu Tự Nam nặn ra một nụ cười gượng, vội vàng lau sạch những vết bẩn trên ga giường.
Vừa làm vừa tự nói: "Hôm qua là anh nói quá lời, anh xin lỗi em được chưa? Em cũng biết mà, dạo này tinh thần Giác Hạ rất tệ, anh thật sự hết cách mới phải chọn biện pháp này. Nói cho cùng, anh cũng chỉ vì muốn tốt cho chúng ta, giúp cô ấy có cuộc sống riêng, như vậy sau này sẽ không còn làm phiền đến chúng ta nữa, không phải sao? Nếu em không muốn, mình có thể nghĩ cách khác."
Thấy chưa, từng câu từng chữ đều lấy lý do là "vì tốt cho tôi".
Nếu tôi không đồng ý, thì sẽ thành người vô lý, kẻ gây chuyện.
Tôi bình tĩnh hỏi: "Chu Tự Nam, đã bao lâu rồi chúng ta không gần gũi nhau?"
"Ơ... cái gì?" Chu Tự Nam hoàn toàn không ngờ tôi sẽ hỏi câu đó, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Từ sau khi đứa trẻ mất đi hai năm trước, tôi đã chủ động chuẩn bị để mang thai, Chu Tự Nam cũng phối hợp với tôi một thời gian.
Nhưng mãi vẫn không có tin vui.
Tôi thậm chí còn nghi ngờ bản thân có vấn đề, đã tự đi làm đầy đủ các xét nghiệm.
Bác sĩ chuyên khoa nói với tôi, mọi thứ đều bình thường, bảo tôi đừng quá căng thẳng, chỉ là thời cơ chưa tới.
Chu Tự Nam cũng từng an ủi tôi: "Đừng vội, Vi Vi, chúng ta còn nhiều thời gian mà. Con cái rồi sẽ có thôi."
Nhưng trong tiềm thức tôi luôn có cảm giác, chúng tôi... không còn thời gian nữa.
Chứng trầm cảm của Lâm Giác Hạ lúc tốt lúc xấu, sự phụ thuộc vào Chu Tự Nam ngày càng sâu sắc.
Công việc của chúng tôi vốn đã bận rộn, thời gian bên nhau ít ỏi, vậy mà tôi còn phải chia sẻ những khoảng thời gian quý giá đó với Lâm Giác Hạ.