Chương 4

Sáu Năm Cho Một Người Không Xứng

Tôi ngày càng lo lắng, là một thạc sĩ y khoa, một bác sĩ sản khoa, để có thai tôi thậm chí đã tin vào những bài thuốc dân gian mà mẹ Chu Tự Nam cúng bái về, tự hành hạ bản thân đến mức người chẳng ra người, ma chẳng ra ma.

Đã nhiều lần, khi tôi cầm chén thuốc lên, ánh mắt chán ghét mà Chu Tự Nam nhìn tôi khiến tim tôi lạnh đi từng chút một.

Anh ta nói: "Em không thấy mệt à? Chuyện nên để tự nhiên, em biến nó thành nhiệm vụ thế này thì còn gì là vui vẻ nữa?"

Thử nghĩ kỹ lại, lần cuối cùng chúng tôi thân mật là nửa năm trước? Hay còn lâu hơn nữa?

Tôi thật sự không nhớ nổi.

"Kỷ niệm ngày cưới năm đó, chúng ta đi du lịch ở Vân Nam, Lâm Giác Hạ nổi điên, đòi tự sát, anh nhận điện thoại rồi bỏ mặc tôi lại, chạy đi tìm cô ta, để tôi một mình lang thang suốt một tuần. Mỗi lần chúng ta hẹn hò riêng, Lâm Giác Hạ hoặc là đòi theo, hoặc là tìm cớ gọi điện kéo anh đi. Đến mức tôi không biết mình là vợ anh hay là tình nhân lén lút bên ngoài.

"Chúng ta không có con cũng tốt, ly hôn sẽ rất đơn giản, chia tài sản xong là xong. Sau này, anh và Lâm Giác Hạ muốn sống thế nào thì sống, tôi thật sự không muốn tiếp tục làm diễn viên phụ trong vở kịch của hai người nữa!"

Chu Tự Nam nhíu chặt mày: "Anh và Giác Hạ không như em nghĩ đâu! Cô ấy là vị hôn thê của anh em anh, anh chỉ đang chăm sóc cô ấy thôi!"

Tôi cười lạnh.

Tôi thật sự không hiểu nổi Chu Tự Nam đang nghĩ gì. Đã đến mức này rồi, anh ta vẫn không dám thừa nhận rằng tình cảm giữa anh ta và Lâm Giác Hạ đã vượt quá giới hạn của tình bạn.

Mặt Chu Tự Nam đỏ bừng, thân thể cũng run lên từng chập.

"Trầm Vi, em đừng cười kiểu đó! Anh biết em đang cười nhạo anh! Nhưng Chu Tự Nam này làm người quang minh chính đại, em đừng nghĩ anh hèn hạ như vậy!"

Tôi lạnh nhạt đáp: "Anh có nghe rõ những gì mình đang nói không? Được, nếu anh nói giữa anh và Lâm Giác Hạ không có gì, vậy bây giờ anh ra ngoài mà công khai với mọi người rằng, anh muốn làm thụ tinh ống nghiệm cho cô ta, sinh cho cô ta một đứa con!"

Chu Tự Nam cãi chày cãi cối: "Đã là thụ tinh ống nghiệm rồi, thì anh với cô ấy đâu có làm gì! Trước kia em còn nói anh nên hiến tinh trùng cho ngân hàng tinh trùng cơ mà, chỉ là cho ai thì khác gì đâu?"

Nhìn khuôn mặt trơ tráo của Chu Tự Nam, tôi hoàn toàn bùng nổ.

Bóc bỏ lớp ngụy trang tình yêu, lần đầu tiên tôi cảm thấy người đàn ông này thật ghê tởm.

Hóa ra anh ta cũng chẳng khác gì những gã đàn ông tầm thường ngoài kia, thậm chí còn hèn hạ, vô liêm sỉ hơn.

Chúng tôi cãi nhau ầm ĩ trong phòng bệnh, cho đến khi y tá bước vào quát: "Đang làm cái gì vậy! Bệnh nhân cần yên tĩnh nghỉ ngơi, các người không biết sao?"

Chu Tự Nam lúc này mới xấu hổ cười gượng, không tiếp tục tranh cãi nữa.

Anh ta vội vàng cam kết, sẽ nghĩ cách khác để giải quyết chuyện này, sẽ chứng minh giữa anh ta và Lâm Giác Hạ thật sự trong sáng.

7

Chu Tự Nam tưởng rằng, tôi vẫn như trước đây, chỉ giận dỗi miệng mà thôi.

Anh ta nào biết, rời đi chưa bao giờ là một quyết định bốc đồng, mà là khi đã tích đủ thất vọng.

Sau khi xuất viện, việc đầu tiên tôi làm là gọi dịch vụ chuyển nhà, thu dọn hết hành lý rời khỏi căn nhà đó.

May mà tôi còn có sự nghiệp riêng, căn hộ này tôi đã mua từ trước khi kết hôn, nên cũng không đến mức không có chỗ nương thân.

Nhìn căn phòng trống trơn, tôi mới nhận ra, thì ra dấu vết của sáu năm hôn nhân chỉ cần nửa ngày là có thể xóa sạch.

Suốt quá trình, sắc mặt Chu Tự Nam lúc nào cũng u ám.

Anh ta cuối cùng cũng nhận ra lần này tôi nghiêm túc thật sự.

Bạn bè giới thiệu cho tôi một luật sư ly hôn rất đáng tin cậy.

Khi bản thỏa thuận ly hôn được gửi tới tay Chu Tự Nam, anh ta không thèm liếc mắt, lập tức xé nát rồi ném vào thùng rác.

Anh ta bước tới kéo tay tôi, nhưng bị tôi né tránh.

Chu Tự Nam thở dài: "Vi Vi, anh và Giác Hạ thật sự không có gì cả, em tin anh đi, được không?"

Tôi khẽ cười lạnh: "Anh qua đêm ở nhà cô ta, dù có hay không có chuyện gì xảy ra, đối với tôi thì có khác gì đâu?"

Chu Tự Nam nhìn chằm chằm tôi thật lâu, sau đó gửi vài đoạn video vào điện thoại tôi.

Tôi nghi hoặc mở lên xem, đó là hình ảnh ghi lại từ camera an ninh trong nhà.

Cách bài trí quen thuộc, rất nhanh đã thấy hai bóng người quen thuộc xuất hiện.

Không ai khác ngoài Chu Tự Nam và Lâm Giác Hạ.

Tôi ngẩng đầu, không dám tin nhìn Chu Tự Nam: "Anh cài camera giám sát trong nhà Lâm Giác Hạ?"

Chu Tự Nam thản nhiên gật đầu, hai tay đan vào nhau, ngồi bình thản trên ghế.

"Để phòng ngừa Giác Hạ tự tử, camera anh đã lắp từ ba năm trước, từng phòng một đều có. Em hoàn toàn có thể kiểm tra, giữa anh và cô ấy luôn trong sáng, chưa từng xảy ra chuyện gì."

Tôi không chịu nổi nữa, giận dữ ném điện thoại về phía anh ta.

"Anh bị thần kinh à?!"

Chu Tự Nam né sang bên, sau đó lại nhào tới ôm tôi từ phía sau.

Anh ta vùi mặt vào lưng tôi, giọng nói trầm khàn: "Đừng nói đến chuyện ly hôn nữa, được không? Mấy ngày nay anh nghĩ rất nhiều, là anh sai rồi, anh không nên không có giới hạn mà gánh vác cuộc đời của Giác Hạ. Anh sai rồi..."

Tôi giãy giụa thoát khỏi anh ta: "Chu Tự Nam, thì ra anh không phải không biết mình sai, mà là dù biết rõ vẫn liên tục chà đạp lên giới hạn của tôi."

Tôi đã từng cho Chu Tự Nam vô số cơ hội.

Thậm chí từng đau lòng vì anh ta bị ám ảnh trong mặc cảm tội lỗi.

Nhưng suốt ba năm nay, tôi đã nhẫn nhịn quá nhiều.

Cuộc đời sau này, tôi không muốn tiếp tục nhẫn nhịn thêm giây phút nào nữa.

Chu Tự Nam không chịu ly hôn.

Tôi cũng không có chứng cứ ngoại tình trong tay, vì vậy cuộc ly hôn cứ bị trì hoãn.

Cứ vậy kéo dài, cho đến khi một trong ba người chúng tôi không chịu nổi nữa.

Trong khoảng thời gian đó, Chu Tự Nam dành toàn bộ tâm sức để làm lành với tôi.

Ngày nào anh ta cũng ôm từng bó hoa lớn tới bệnh viện, tới nhà.

Tôi quay đầu liền mang tặng cho đồng nghiệp, hoặc tiện tay ném vào thùng rác dưới lầu.

Cô y tá mới trong khoa, đôi mắt sáng rực lên, ngưỡng mộ thốt lên: "Trời ơi, bác sĩ Trầm đã kết hôn sáu năm rồi đúng không? Mà chồng chị vẫn còn lãng mạn như vậy! Ai nói hôn nhân là nấm mồ tình yêu chứ, em bắt đầu tin tưởng vào hôn nhân rồi đó~"

Tôi không nhịn được bật cười, nhắc nhở: "Dừng lại đi, đừng để đầu óc chỉ toàn tình yêu, chăm chỉ làm việc cho tốt."

Tôi và Chu Tự Nam quen nhau mười hai năm, kết hôn sáu năm.

Chúng tôi từng không bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày lại đi đến nước này.

Chu Tự Nam vẫn kiên trì chạy tới tìm tôi suốt hai tháng trời, cho đến một ngày, cuối cùng Lâm Giác Hạ cũng không ngồi yên nổi nữa.

8

Lâm Giác Hạ biết chuyện tôi muốn ly hôn với Chu Tự Nam, suốt hai tháng nay, cô ta liên tục nhắn tin cho tôi.

Một mặt giả vờ làm bộ đáng thương:

【Nghe Tự Nam nói chị đang giận và đòi ly hôn, nếu vì chuyện lần trước thì em xin lỗi, em cũng đã mắng Tự Nam rồi. Vi Vi, chị đừng giận nữa nhé.】

Một mặt khác, cô ta liên tục đăng những bài viết chỉ mình tôi có thể thấy.

Trong đó toàn là những khoảnh khắc thân mật giữa cô ta và Chu Tự Nam suốt những năm qua.

Chẳng khác gì những cặp đôi yêu nhau bình thường.

Thì ra, những khoảng thời gian Chu Tự Nam ở bên Lâm Giác Hạ còn nhiều hơn tôi tưởng.

Ví dụ như, anh ta nói công ty có việc cần đi công tác nước ngoài, nhưng thực chất là dẫn Lâm Giác Hạ tới Iceland, cùng nhau ngắm cực quang.

【Đã tới nhân gian một chuyến, nhất định phải ngắm cực quang, và hôn người mình yêu trên đỉnh núi tuyết.】

Tết Trung thu năm ngoái, chúng tôi hẹn sẽ cùng nhau về nhà ba mẹ tôi ăn tết, vậy mà Chu Tự Nam lấy lý do bận việc, rồi cùng Lâm Giác Hạ đi chơi ở Disneyland.

← → Phím mũi tên để chuyển chương