Chương 4
SỔ GHI NỢ CỦA MẸ
Trong lòng tôi, chị không chỉ là một người chị, mà còn giống như một nửa người mẹ.
Một người mẹ còn tốt hơn cả mẹ ruột của tôi.
Thế nên, khi thấy chị nghiêm mặt lật giở từng trang sổ, tôi không thể kiềm chế nữa.
Tôi đã cố nén nhịn quá lâu.
Nước mắt không kìm được mà trào ra.
Chị quay sang, nghiêm khắc nhìn mẹ.
“Mẹ, sao mẹ chỉ ghi chép riêng chi tiêu của Nhị Nha? Mẹ còn định bắt nó trả lại sao?”
Mẹ cứng họng, nhưng vẫn cố chấp:
“Ai bắt nó trả? Tao chỉ muốn cho nó thấy, bình thường tao đã tiêu bao nhiêu tiền cho nó! Suốt ngày nói tao thiên vị, thiên vị, vậy chúng mày nhìn đi, tao có thiên vị không?"
“Bố mày vì muốn hòa giải, mới nói tao cũng ghi sổ chi tiêu của mọi người. Nhưng nó lại cứ khăng khăng đòi xem! Đến cả bậc thang cũng không biết bước xuống! "Chúng mày đều lớn rồi, có học thức cả, vậy tự phán xét đi!"
5
“Chị hai, em thấy chị hơi tính toán quá rồi đấy. Mẹ nói rõ ràng rồi, bà chỉ ghi chép thôi, đâu có bắt chị trả. Sao chị cứ phải làm ầm ĩ lên, khiến cả nhà rối loạn vào ngày Tết thế?”
Em trai tôi nóng nảy lên tiếng.
Nó vỗ vai mẹ như đang vỗ về một đứa trẻ.
“Mẹ đừng giận, là chị hai không hiểu chuyện, bọn con sẽ nói giúp mẹ.”
Mẹ thấy có người đứng về phía mình, lập tức bắt đầu khóc lóc tủi thân.
“Vẫn là con trai tốt! May mà hai đứa về kịp, không thì mẹ chết oan mà chẳng ai hay biết!”
Chị tôi đóng sổ lại, nhẹ nhàng tiến đến gần tôi.
Giọng chị dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Nhị Nha, lại đây xin lỗi mẹ đi."
Tôi không thể tin được, giọng nói run rẩy vì uất ức lẫn phẫn nộ.
"Tại sao em phải xin lỗi? Em đã làm gì sai?"
Chị vẫn rất bình tĩnh.
“Em không làm gì sai cả.”
“Nhưng Nhị Nha à, chúng ta là con cái. Bố mẹ đã lớn tuổi rồi, đừng khiến họ buồn lòng nữa, được không?”
“Chỉ cần em cúi đầu, nói một câu xin lỗi. Dù sao họ cũng là bố mẹ mình, chứ có phải người ngoài đâu.”
“Mẹ đã nói rõ là không bắt em trả rồi. Chỉ vì vậy mà em làm loạn lên, có đáng không?”
“Nếu em thực sự không chịu nổi, thì chị sẽ đổi hết tên trong sổ thành chị. Xem như là khoản chi tiêu của chị, có được không?”
Chị dịu dàng dỗ dành tôi, giống như một đứa trẻ đang giận dỗi vô lý.
Nhưng tôi không hiểu tại sao...
Lời nói của chị lại càng khiến tôi thấy ấm ức hơn.
Tôi vừa tủi thân, vừa hoang mang, vừa đau đớn, lại vừa tự trách chính mình.
Cảm giác như tất cả lỗi lầm đều do tôi gây ra.
Rằng chính tôi đang làm quá mọi chuyện.
Trước đây, khi chị nói đến mức này, tôi đều sẽ nhượng bộ.
Lần này cũng vậy, tôi lại do dự.
Gia đình, tình thân, máu mủ... Những thứ mà tôi không thể nào dứt bỏ, đã bám sâu vào xương tủy tôi từ khi sinh ra.
Nếu phải cắt đứt, thì chẳng khác nào dùng dao tự cắt thịt mình.
Quá đau đớn.
Nhưng rồi ánh mắt tôi chạm đến những dây dồi lợn đỏ au treo lủng lẳng trước gió.
Toàn bộ đều cay.
Không có một cái nào dành cho tôi.
Tôi siết chặt tay, nghiến răng, rồi quay người bước ra khỏi cổng.
Tôi còn chưa đi được bao xa, điện thoại đã rung liên tục.
Là thông báo từ nhóm chat gia đình.
Hóa ra, mẹ đã gửi thông báo vào tất cả các nhóm.
“Nhị Nha không nghe lời cha mẹ, nhất quyết đòi qua nhà bạn trai ăn Tết. Từ hôm nay, tôi tuyên bố cắt đứt quan hệ mẹ con với nó.”
“Sau này, chuyện cưới xin của nó không liên quan đến tôi. Chuyện sinh lão bệnh tử của tôi và bố nó cũng không liên quan đến nó.”
“Nó chỉ biết đến đàn ông, vì tiền mà cãi nhau với cha mẹ, dùng mọi thủ đoạn để vòi vĩnh. Tôi nói rõ ở đây, nếu một ngày nào đó nó khóc lóc quay về cầu xin mọi người giúp đỡ, thì giúp hay không tùy ý, không cần nể mặt vợ chồng tôi.”
“Nếu sau này nó hỏi mượn tiền mọi người, thì cũng nên suy nghĩ kỹ trước khi cho vay. Tôi và bố nó tuyệt đối không trả nợ thay nó.”
Ngay lập tức, các cô dì chú bác trong họ bắt đầu hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Bố tôi lên tiếng giải thích.
“Trẻ con không hiểu chuyện, giận dỗi chút thôi, khiến mọi người chê cười rồi.”
“Chúng tôi chiều hư con bé mất rồi. Tết nhất mà đùng đùng bỏ đi, tôi nhắn trong nhóm cũng chỉ để nhắc mọi người, nhỡ đâu nó lấy danh nghĩa họ hàng vay tiền, mọi người sẽ khó xử. Trẻ con mà, lớn rồi thì phải tự lập thôi. Để nó ra ngoài va chạm, bớt nghĩ rằng người trong nhà đều là kẻ xấu.”
Lần lượt, các trưởng bối trong họ góp lời.
“Tết nhất mà còn bỏ đi, Nhị Nha, đọc được tin thì mau về nhà đi, đừng để bố mẹ lo lắng.”
“Được nuông chiều quá sinh hư rồi! Lớn tướng rồi mà còn vòi tiền cha mẹ? Anh chị làm vậy là đúng, phải cho nó một bài học!”
“Không biết có chuyện gì, nhưng làm loạn lên vào ngày Tết thế này là bất hiếu! Mất hết phúc lộc năm mới rồi! Nhị Nha trước đây ngoan ngoãn lắm mà, sao bây giờ lại đâm ra như vậy? Có phải kết giao với đám bạn xấu, bị dụ dỗ rồi không?”
Tôi muốn lên tiếng thanh minh.
Nhưng rồi lại cảm thấy vô nghĩa.
Ngay cả những người sống chung một mái nhà cũng chẳng hiểu tôi.
Những người chỉ mang danh họ hàng, làm sao có thể tin tôi được?
6
Bọn họ chẳng qua chỉ là những con quái vật thích nhai ngấu nghiến chuyện thị phi.
Càng phản hồi, họ càng có thêm những câu chuyện gia đình đau thương để đem ra bàn tán.
Tôi tắt thông báo nhóm chat.
Nhưng tin nhắn của chị thì vẫn không ngừng gửi đến.