Chương 5
SỔ GHI NỢ CỦA MẸ
“Người một nhà không có thù hận qua đêm. Em cứ đi đâu đó suy nghĩ một chút, bình tĩnh lại rồi về nhà. Chị mãi mãi yêu em.”
“Chuyện hồi môn, em không cần lo. Cho dù bố mẹ thực sự không muốn cho em, chị cũng sẽ cho em. Chị chưa bao giờ quên, năm đó chị được đi học là nhờ tiền em làm thêm kiếm được.”
Tôi vốn đã tự dặn lòng phải bình tĩnh.
Nhưng khi đọc được câu này, nước mắt lại không thể kìm được mà rơi xuống.
Tất cả những oán trách vừa rồi đối với chị, phút chốc tan thành từng mảnh.
Huống chi, chị còn chuyển khoản cho tôi 1.000 tệ.
Lòng tôi vừa ấm áp, vừa đau đớn.
Tôi ấn vào nút hoàn tiền.
“Em có tiền.”
Tôi do dự, nhưng vẫn không kể chuyện trúng số.
Chị kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Nghe lời, cứ nhận đi. Em đến nhà bạn trai, cũng không thể tay không mà đến. Như thế không ra dáng chút nào, sau này dễ bị người ta coi thường, bắt nạt. Em còn nhỏ, lại không được học nhiều, không hiểu hết những chuyện đời này.”
Chị nói rất chân thành.
Nhưng tôi không trả lời nữa.
Khi đang cất điện thoại đi, tôi vô tình chạm nhầm vào màn hình, gửi một loạt ký tự lộn xộn cho mẹ.
Ngay sau đó, giao diện trò chuyện hiện lên dấu chấm than đỏ chói.
Tôi đã bị xóa khỏi danh sách bạn bè.
Một cảm giác chua xót ập đến.
Nhưng đồng thời, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cũng tốt thôi.
Bây giờ, tôi có thể tự do sử dụng số tiền này, mà không cần thấy áy náy nữa.
Tôi đến trung tâm đổi vé số.
Sau khi trừ thuế, tám triệu tệ còn lại sáu triệu bốn trăm ngàn.
Chỉ trong ba ngày, tôi đã mua một căn hộ ba phòng ngủ, hai phòng khách ngay tại trung tâm thành phố, nội thất đầy đủ, giá chỉ 1,2 triệu tệ.
Đó từng là căn nhà tân hôn của một đôi trẻ.
Nhưng họ chia tay trước khi kịp dọn vào ở, cô gái muốn rời khỏi thành phố này, nên bán gấp với giá rẻ.
Rất đáng tiền.
Ngày 27 Tết, tôi ghé thăm đại lý xe Toyota.
Mua ngay chiếc Sienna mà em trai đã thèm muốn từ lâu, bản cao cấp nhất, giá khoảng 400.000 tệ.
Tôi thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt.
Buồn cười thay...
Khi tôi mới biết mình trúng số, niềm vui trào dâng trong lòng.
Nhưng điều đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là bản thân, mà là cách dùng số tiền này để khiến cả nhà vui vẻ.
Mùa đông ở quê lạnh lắm, bố mẹ tôi lại không dám tốn tiền mua than sưởi.
Điều hòa trong nhà cũng chẳng mấy khi bật, trừ khi chị gái và em trai về chơi.
Tôi từng muốn mua cho họ một căn hộ có hệ thống sưởi, có nước nóng đầy đủ, để họ có thể sống thoải mái hơn.
Tôi từng muốn chở em trai đến thẳng đại lý xe, tặng nó chiếc Sienna trong mơ.
Tôi từng không biết nên mua gì cho chị gái - chị sống đủ đầy, tâm hồn phong phú, đối xử với tôi lại rất tốt.
Thế nên tôi dự định cho chị một triệu tệ, để chị tự do sử dụng.
Sau khi làm xong tất cả những điều này, số tiền còn lại mới dành cho bản thân.
Tôi quá vui mừng, quá phấn khích.
Vậy nên tôi đã về nhà sớm hơn kế hoạch một tuần, chỉ để thực hiện những điều đó.
Nhưng tôi đã quên mất một chuyện.
Từ nhỏ đến lớn, cái “nhà” đó, ngoài việc làm tôi tổn thương, ngoài việc dội nước lạnh vào tôi, thì chưa từng mang lại cho tôi điều gì khác.
Tôi thật sự đã quên.
Quên mất rằng họ không yêu tôi.
Và bây giờ, tôi đã mất đi tình yêu mà tôi mong mỏi, nhưng lại giữ lại toàn bộ số tiền.
Một trò đùa trớ trêu.
Tôi ngồi một mình trong căn nhà mới, cười đến run rẩy cả người.
Bên ngoài, pháo hoa rợp trời, lộng lẫy và lãng mạn.
Tôi nâng ly rượu vang, uống đến lâng lâng.
Đêm Giao Thừa luôn thật náo nhiệt.
Nhưng chính sự náo nhiệt ấy càng làm nổi bật nỗi cô đơn và đáng thương của tôi.
TV mở to chương trình Gala Mùa Xuân, nhưng tôi không nghe nổi một câu nào.
Trong đầu chỉ toàn hình ảnh gia đình tôi đăng trên mạng xã hội.
Em trai quay video cả nhà cùng nhau làm bánh sủi cảo.
Tiếng cười hạnh phúc vang lên trong đoạn clip.
“Ngẩng đầu lên nào, quay một chút làm kỷ niệm đi.”
7
“Đây là bố tôi, đây là mẹ tôi, đây là chị gái tôi, còn đây là tôi. Cả nhà vui vẻ cùng nhau gói sủi cảo!”
Một năm chẳng đăng nổi một bài, vậy mà bố tôi lại đăng trạng thái.
“Người già rồi, hạnh phúc nhất là khi con cái sum vầy bên cạnh. Năm mới đến, chúc mọi nhà an khang thịnh vượng!”
Mẹ đã chặn tôi, tôi không thể thấy bài viết của bà.
Nhưng ảnh đại diện của bà đã đổi rồi.
Là một bức ảnh gia đình bốn người, ai cũng cười rạng rỡ, đôi mắt híp lại vì hạnh phúc.
Họ vui vẻ đến thế.
Tại sao tôi lại đau khổ thế này?
Tôi đã giàu như vậy rồi mà!
Tôi còn có nhiều tiền hơn họ!