Chương 2

Thành Tích Trên Cả Mạng Sống

"Trẻ con là phải nghiêm khắc dạy dỗ, không quản thì chỉ có hư hỏng!

"Trước lớp bốn tôi để nó ăn chơi thoải mái, nhưng bây giờ nó giỏi thế này, đều nhờ tôi biết cách dạy dỗ.

"Sáng năm giờ dậy, tối mười hai giờ ngủ, đầu treo xà, dùi đâm đùi, buồn ngủ thì có kim châm. Tôi không tin nó không thành tài!"

Những hàng xóm trước kia chưa từng tiếp xúc với mẹ tôi giờ đây lại nhao nhao tìm đến, hỏi xin bí quyết dạy con.

Mẹ tôi nhân cơ hội làm ăn, bán lịch học của tôi với giá 100 tệ một tờ.

Thậm chí còn bán kèm cả dây thừng, xốp cắm hoa và kim bạc, một bộ 300 tệ, được không ít phụ huynh tranh nhau mua.

Họ tin rằng chỉ cần có những "đạo cụ thần kỳ" này, con cái họ cũng sẽ xuất sắc như tôi.

Chẳng mấy chốc, mẹ tôi đã kiếm được bộn tiền từ việc này.

Tất nhiên, cũng có một số phụ huynh phản đối.

"Mới tiểu học mà nghiêm khắc đến mức này, có cần thiết không? Trẻ con chẳng còn tuổi thơ nữa rồi."

Nhưng ngay lập tức, có người mỉa mai:

"Giờ không học, sau này ra đời sẽ bị đời tát vỡ mặt. Đợi đến lúc con anh phải đi khuân gạch, anh sẽ không nghĩ thế nữa đâu."

Và đúng lúc ấy.

Bố tôi, người bấy lâu nay bặt vô âm tín, đột nhiên gọi điện cho mẹ tôi.

4

Từ sau khi bố mẹ ly hôn, ngoài việc chuyển tiền sinh hoạt đúng hạn mỗi tháng, đây là lần đầu tiên ông ấy gọi điện thoại cho mẹ tôi.

Mẹ tôi phấn khích vô cùng, giơ chiếc điện thoại sáng màn hình lên, đắc ý khoe với tôi.

"Thấy không? Bố con nhất định là hối hận rồi! Mẹ chỉ học hết tiểu học thì sao chứ? Mẹ vẫn có thể dạy con gái mẹ xuất sắc như thế này!

"Mẹ muốn cho ông ta thấy, năm xưa vì trình độ học vấn mà khinh thường mẹ, phản bội mẹ, chính là sai lầm lớn nhất của ông ta!"

Thế nhưng, mẹ tôi đã phải thất vọng.

Bố tôi không hề khen ngợi bà, mà ngược lại, mắng thẳng vào mặt bà ta.

"Vương Tiên Phượng! Bà hận tôi thế nào cũng được, tôi sai vì đã phản bội bà, nhưng chuyện này không liên quan gì đến Nhuyễn Nhuyễn! Tại sao bà lại hành hạ con bé như vậy?"

"Năm giờ sáng dậy, mười hai giờ đêm ngủ, bà còn là con người không?!"

Nét mặt mẹ tôi đang đắc ý bỗng chốc cứng đờ, rồi lập tức gào lên với đầu dây bên kia.

"Tôi không sai! Câm miệng! Ông câm miệng cho tôi!"

Cuộc gọi kết thúc trong sự cãi vã.

Nhưng mẹ tôi không những không từ bỏ, mà còn cố chấp hơn nữa, muốn chứng minh với bố tôi rằng cách giáo dục của bà ta hoàn toàn đúng đắn.

Tôi trở thành học sinh nhỏ tuổi nhất lớp sáu.

Thành tích xuất sắc, tuổi lại nhỏ, thêm vào đó, mẹ tôi điên cuồng bán bộ "đạo cụ học tập" của tôi, khiến nhiều phụ huynh khác bị ảnh hưởng, dẫn đến việc rất nhiều bạn học cực kỳ ghét tôi.

Họ bàn tán sau lưng tôi:

"Rõ ràng nhỏ tuổi nhất, thế mà lúc nào cũng làm ra vẻ già đời."

"Bố mẹ suốt ngày nhắc đến nó, bắt tụi mình học theo nó, phiền chết đi được!"

Thậm chí, có bạn còn lén mang những chiếc kim bạc mà bố mẹ họ mua về đến lớp, cắm đầy trên bàn tôi.

"Cậu chẳng phải đã quen với việc bị kim châm rồi sao? Thế thì cứ như vậy mà học đi."

"Hơn nữa, đến cả mông còn lộ ra trước lớp được, thì còn sợ gì mấy cây kim này nữa chứ?"

Ngay sau đó, cả lớp cười ầm lên.

Tôi chỉ có thể im lặng chịu đựng tất cả, giả vờ như không nghe thấy gì.

Cũng chính vì sự bài xích của họ, tôi càng điên cuồng học tập hơn.

Tôi muốn nhảy lớp.

Tôi muốn thoát khỏi ngôi trường tiểu học đầy ác mộng này.

Cuối cùng, ông trời không phụ lòng người.

Tôi liên tục nhảy ba cấp, từ lẽ ra đang học lớp bảy, tôi đã lên thẳng lớp chín khi mới mười hai tuổi.

Kỳ thi trung học phổ thông, tôi xuất sắc đạt 681 điểm, phá lệ được tuyển thẳng vào trường cấp ba trọng điểm số một của tỉnh.

5

Tôi cứ ngỡ mình cuối cùng cũng có thể thoát khỏi cơn ác mộng tiểu học.

Nhưng tôi đã nghĩ quá đơn giản.

Cuộc sống cấp ba không hề dễ dàng như tôi tưởng, thậm chí còn khó chịu đựng hơn cả tiểu học.

Học sinh cấp ba đã biết cách che giấu ác ý rất giỏi.

Họ lén xé sách vở của tôi, giẫm bẩn cặp sách tôi.

Lợi dụng lúc tôi đi vệ sinh, họ nhốt tôi trong buồng vệ sinh suốt cả tiết học.

Họ lấy việc trêu chọc tôi làm thú vui.

Nhưng khi thầy cô nhắc nhở phải quan tâm đến tôi hơn, họ lại giả vờ thân thiết, vòng tay qua vai tôi, cười nói:

"Dĩ nhiên rồi ạ, dù sao đây cũng là em gái nhỏ của lớp mình mà."

Dù tôi đã luôn tự nhủ, không có gì to tát cả.

Nhưng đến lần thứ năm họ nhốt tôi trong nhà vệ sinh, khiến tôi bỏ lỡ tiết toán.

Tôi không thể chịu đựng thêm nữa.

Tôi lấy hết can đảm kể với mẹ mình.

Bà ta chỉ hờ hững liếc tôi, giọng đầy lạnh lùng:

"Thường Nghiên, đừng giở trò với mẹ. Mày lớn rồi nên lười học đúng không?"

"Mẹ đã bán nhà, theo mày lên thành phố để giám sát việc học, thế mà mày báo đáp mẹ thế này sao?"

"Mẹ hiểu rồi, chắc chắn là bọn học sinh lớp mười đã dạy hư mày! Giỏi lắm, giờ còn biết lười biếng nữa cơ à? Đi, mẹ sẽ đến tìm bọn chúng tính sổ!"

Tôi lập tức hối hận.

Bởi tôi nhớ lại cảnh mẹ từng tát tôi giữa lớp học trước mặt bao người.

Nhưng đã muộn.

Bà ta lôi tôi xồng xộc đến văn phòng giáo viên.

Lúc đó đang là giờ thể dục, tiếng hét của bà vang khắp hành lang.

"Thầy có biết con gái tôi là thiên tài, là học sinh xuất sắc không?"

"Tại sao còn để mấy đứa hư hỏng lại gần nó, dạy hư nó?"

"Bây giờ con bé về nhà còn nói có người bắt nạt nó! Tôi nói cho thầy biết, ai dám cản trở việc học của Nhuyễn Nhuyễn, tôi sẽ không để yên đâu!"

Thế là toàn trường đều biết.

Thường Nghiên lớp 10-2 có một người mẹ chanh chua như hàng tôm hàng cá.

Không ai dám chọc vào Thường Nghiên.

Cũng không ai dám đụng đến mẹ của cô ta.

Nhờ ơn mẹ tôi, từ đó không ai còn bắt nạt tôi nữa.

Nhưng cũng không ai muốn đến gần tôi.

Không ai nói chuyện với tôi.

Không ai muốn làm bạn với tôi.

Ngay cả cô chủ nhiệm cũng trở nên lạnh nhạt, chỉ sợ một ngày nào đó mẹ tôi sẽ xông vào lớp, mắng cô ngay trước mặt mọi người.

Dù tôi học giỏi, nhưng họ vẫn gọi tôi là mọt sách, quái vật sau lưng.

Tôi đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

Những con chữ trong sách vở như biến thành những con quái vật hung dữ, nhe nanh múa vuốt với tôi.

Nếu cứ sống như vậy, ngày qua ngày chỉ biết học.

Vậy tôi có khác gì một cái xác không hồn?

Hôm đó, trên đường tan học về nhà.

Tôi nhìn thấy một cửa hàng nông sản.

Khi ấy, mỗi ngày tôi chỉ được cho 20 tệ tiền sinh hoạt.

Tôi dùng tất cả 20 tệ đó để mua một chai thuốc trừ sâu.

Tôi nghĩ...

Mẹ đã đưa tôi đến thế giới này.

Vậy bây giờ, tôi sẽ trả lại mạng sống cho bà ấy.

Chúng ta... coi như không ai nợ ai nữa.

6

Ngay lúc tôi chuẩn bị vặn nắp chai thuốc trừ sâu.

Một chiếc mô tô đỏ rực lao đến trước mặt tôi, động cơ gầm rú đầy phóng khoáng.

"Thường Nghiên, cậu làm gì ở đây vậy?"

Tôi theo phản xạ giấu vội chai thuốc ra sau lưng.

"Cậu là ai? Tôi không quen cậu."

Người đó tháo mũ bảo hiểm xuống, để lộ mái tóc ngắn ngang tai đầy cá tính.

Ánh mắt cô ấy nhìn tôi mang theo chút ấm áp.

"Tớ là Diêu Duyệt, lớp bên cạnh. Cậu không biết tớ, nhưng tớ biết cậu.

"Ai mà chẳng biết trường mình có một 'em gái nhỏ' học siêu giỏi, bé tí xíu."

Nói rồi, cô ấy vỗ vỗ vào yên sau của chiếc mô tô.

"Muốn lên xe không? Đưa cậu đi hóng gió một chút.

"Học suốt ngày như vậy, cậu không thấy mệt sao?"

Mệt sao?

Học bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên có người không hỏi tôi đạt bao nhiêu điểm.

Mà là hỏi tôi có mệt hay không.

Tôi nhân lúc Diêu Duyệt quay đi lấy mũ bảo hiểm, lặng lẽ ném chai thuốc vào thùng rác.

← → Phím mũi tên để chuyển chương