Chương 3
Thành Tích Trên Cả Mạng Sống
Sau đó đội chiếc mũ bảo hiểm đen lên, vòng tay ôm lấy eo cô ấy.
Thế là, vào một buổi chiều thứ Ba bình thường.
Diêu Duyệt đưa tôi đến một nơi mà tôi chưa từng đặt chân tới - công viên rừng.
Giữa thành phố đầy xe cộ tấp nập, tôi nhìn thấy những tán phong đỏ rực, những bụi cỏ sói xanh um tùm và những đóa cúc đại đóa rực rỡ.
Chúng tôi nằm trên thảm cỏ, hít thở bầu không khí trong lành.
Lắng nghe tiếng gió xào xạc lùa qua tán cây.
Lần đầu tiên trong đời, tôi biết tự do có mùi vị thế nào.
Diêu Duyệt đưa tôi một chai nước khoáng, miệng ngậm một nhánh cỏ đuôi chó, lắc lư trông đầy tùy ý.
Ánh hoàng hôn phủ xuống khuôn mặt nghiêng nghiêng của cô ấy, đẹp đến nao lòng.
"Em gái nhỏ, cậu còn nhỏ thế này, đừng tự tạo áp lực cho mình quá.
"Học quan trọng thật, nhưng cũng phải học cách thư giãn, đừng cố gắng quá mức."
Tôi không hiểu lắm: "Nhưng ngoài học ra, tớ không biết mình còn có thể làm gì khác."
Diêu Duyệt bỗng bật dậy, hào hứng nói:
"Hay là thứ Sáu này tớ đưa cậu đi xem đua xe địa hình nhé? Thế nào?"
Tôi lập tức gật đầu đồng ý.
Nhưng dù có vội vã thế nào, tôi vẫn về muộn hơn thường ngày 20 phút.
Mẹ tôi đứng trong phòng khách, sốt ruột đi qua đi lại.
Thấy tôi vừa bước vào, bà ta lập tức túm lấy tóc tôi, giáng xuống mặt tôi từng cái bạt tai đau rát.
"Hôm nay sao về trễ vậy, hả?"
"Mày có biết mày đã lớp 10 rồi không? Chỉ còn hai năm nữa là thi đại học!
"Vậy mà còn ham chơi, nói! Mày đi đâu?"
Tôi chỉ có thể nói dối rằng mình giúp bạn giải bài tập nên về trễ.
Mẹ tôi nói vì hôm nay tôi trễ 20 phút, nên tôi phải bỏ ra nhiều công sức hơn người khác để bù lại.
Tối hôm đó, từ việc học đến 12 giờ đêm, tôi bị bắt phải học thêm 2 tiếng nữa.
Đến 2 giờ sáng, mẹ tôi mới cho tôi nghỉ ngơi.
Tôi nghe thấy bà ta vừa xem tivi, vừa khoe khoang với hàng xóm về cách dạy con của mình.
"Đám trẻ này mà nuông chiều là hư ngay, cứ đánh vài trận là ngoan ngoãn ngay ấy mà!"
"Như con bé nhà tôi này, hôm nay về trễ 20 phút, bây giờ nó tự giác học đến tận 2 giờ sáng đây!"
"Gì cơ? Nó có thể nghĩ quẩn á? Ha ha ha, nó làm gì có gan đó!
"Nó mà dám chết, tôi sẽ xuống tận địa ngục tìm nó, bắt nó tiếp tục học hành cho tôi!"
Tôi siết chặt cây bút trong tay, cố gắng tự nhủ rằng mình không nghe thấy gì cả.
Nhưng bà ta không biết rằng.
Bà ta nói đúng.
Hôm nay, tôi đã thật sự muốn chết.
Nhưng vào khoảnh khắc tôi gặp Diêu Duyệt.
Tôi bỗng hiểu ra ý nghĩa của sự sống.
Đó chính là.
Tự do.
7
Sáng hôm sau, mẹ tôi hiếm khi dịu dàng như vậy - bà cài vào móc chìa khóa của tôi một chiếc móc khóa hình Doraemon đáng yêu.
"Nhuyễn Nhuyễn, mẹ chỉ lo cho con thôi, con đừng hận mẹ."
Nhìn gương mặt tôi vẫn còn hằn vết đỏ, bà ta đưa tay muốn chạm vào nhưng tôi né tránh.
"Hôm qua mẹ không hỏi rõ đã đánh con, là mẹ sai. Này, con gái ai chẳng thích búp bê, mẹ đặc biệt mua cho con đấy."
Lúc đó, tôi nghĩ rằng mẹ tôi chỉ vì muốn thắng bố mà nghiêm khắc với tôi đến mức cực đoan như vậy.
Có lẽ, tôi không nên quá giận bà ta.
Nhưng khi đó, tôi không biết.
Những thứ trông có vẻ vô hại nhất, khi phát nổ lại có thể khiến người ta tan thành tro bụi trong chớp mắt.
Chiều thứ Sáu sau giờ tan học, Diêu Duyệt dẫn tôi đến một con đường đèo quanh co uốn lượn.
Sau lưng là những ngọn núi trùng điệp, giữa sườn đồi, những tán lá phong đỏ rực như lửa, cảnh sắc đẹp đến ngạt thở.
Khi chúng tôi đến nơi, một nhóm bạn của Diêu Duyệt đã chờ sẵn.
Tất cả đều là học sinh trong trường.
Thấy tôi đi cùng cô ấy, họ lập tức hồ hởi chào hỏi.
Thậm chí còn tò mò hỏi tôi có phải em gái của Diêu Duyệt không.
Diêu Duyệt kiêu ngạo khoanh tay, cười đáp:
"Đương nhiên rồi, đây là em gái của tôi! Mọi người nhớ chăm sóc con bé đấy!"
Nghe nói tôi mới 13 tuổi mà đã học lớp 10, họ không ngừng khen ngợi, còn nhét đầy tay tôi nào là đồ ăn vặt, nào là nước uống.
"Em gái của Diêu Duyệt cũng chính là em gái của bọn này!"
Diêu Duyệt khoác tay lên vai tôi, nhíu mày khó chịu.
"Này, mấy cậu thật vô vị, ra ngoài chơi còn nhắc đến chuyện học hành làm gì?"
"Tôi coi con bé là em gái, không phải vì nó học giỏi, mà vì tôi thấy nó còn nhỏ vậy mà đã phải chịu quá nhiều áp lực."
Tôi lặng người.
Cảm xúc dâng trào, sống mũi cay xè.
Lặng lẽ ngồi lên xe, nhẹ nhàng ôm chặt lấy eo cô ấy.
Chiều hoàng hôn hôm đó đẹp đến nỗi.
Tôi đã nghĩ, có lẽ đây chỉ là một giấc mơ.
Cho đến khi Diêu Duyệt đưa tôi hoàn thành vòng đua, ở điểm cuối, tôi nhìn thấy.
Mẹ tôi đang đứng đó, chờ sẵn.
Khoảnh khắc đó, tôi biết.
Giấc mơ kết thúc rồi.
Mẹ tôi lập tức siết chặt cánh tay tôi, thô bạo kéo tôi xuống khỏi mô tô.
Bà ta giật phăng chiếc mũ bảo hiểm trên đầu tôi, ném mạnh xuống đất.
Đôi mắt đỏ ngầu, từng đường tơ máu hiện rõ.
"Thường Nghiên! Mày nói là ở lại trường trao đổi bài với bạn học.
"Còn bây giờ? Mày đang làm cái gì?"
"Cùng với một đứa chẳng ra nam cũng chẳng ra nữ phóng xe ngoài đường - mày hèn hạ đến thế sao?!"
"Bảo mày học thì không học, mới tí tuổi đầu đã biết dụ dỗ người khác? Mày có khác gì con đàn bà lăng loàn đã quyến rũ bố mày không?!"
Diêu Duyệt ban đầu còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Nhưng vừa nghe mẹ tôi nói vậy, cô ấy lập tức chạy đến, chắn trước mặt tôi, cố gắng giải thích.
"Cô ơi, cháu là con gái, cháu chỉ thấy Thường Nghiên quá vất vả nên muốn đưa cô bé đi hóng gió một chút..."
Nhóm bạn của Diêu Duyệt lúc này mới hoàn hồn, vội vàng lên tiếng.
"Đúng đó cô ơi, đừng hiểu lầm, bọn cháu chạy rất chậm, rất an toàn!"
"Phải đó, hơn nữa Nhuyễn Nhuyễn không sợ đâu, nếu cô bé sợ, Diêu Duyệt đã giảm tốc ngay rồi!"
Bọn họ còn ngây thơ nghĩ rằng mẹ tôi chỉ đang lo lắng cho sự an toàn của tôi.
Nhưng chỉ có tôi biết.
Bà ta không giận vì tôi đi xe mô tô.
Bà ta giận là vì.
Con búp bê ngoan ngoãn trong lòng bàn tay bà ta, đột nhiên lại dám vượt khỏi tầm kiểm soát của bà.